Sáng hôm sau, Koremitsu mang cặp mắt đỏ lừ, làn da khô tái bước lên con dốc dẫn tới quán hồng trà Bonne Chance. Cậu đã trằn trọc suy nghĩ mãi về Honoka và ý nghĩa những giọt nước mắt của Michiru suốt đêm qua đến mức không tài nào ngủ được. Cơ thể và cả đầu cậu nóng như đổ lửa, và cho dù cậu đã cố nằm xuống chỗ của mình trên tấm futon và nhắm mắt lại, hình ảnh hai người họ vẫn hiện lên trước mặt: đó là Honoka đang la lên “chẳng sao cả”; và Michiru đang bỏ cặp kính của mình ra, xoa xoa đôi má trong khi xin lỗi cậu “tớ không sao, chỉ ngạc nhiên đôi chút thôi”. Trái tim cậu nhói đau. “Ê, Hikaru!” “Ơ!”
| Graph IRI | Count |
|---|---|
| http://dbkwik.webdatacommons.org | 5 |