| abstract
| - Khi những ngày mưa ảm đạm qua đi, khuôn viên quán cà phê bên trong trường lại đón nhận những cơn gió tươi mới, đón chào một mùa hè rực rỡ. Xa xa phía nhà thờ cũ được xây ở chính diện, những lời ca trong ngần thánh thót vang lên. Ave maris stella, Dei mater alma, Atque semper virgo, Felix caeli porta (Mình không ngờ trường mình chuyển tới lại là một trường dòng đấy.) Giờ nghỉ trưa. Ngồi trước một cái bàn tròn trắng tinh với những cái chân bàn cong cong dáng chân mèo, ăn trưa cùng với những người bạn cùng lớp mà Utaya cứ thấy thấp thỏm không yên. Cậu nhìn chăm chăm về phía nhà thờ phủ đầy dây trường xuân. Học viện Kaisei là một trường liên hợp cả sơ trung và cao trung, cách bờ biển tầm mười lăm phút đi bộ. Tuần trước, Utaya vừa chuyển tới khu cao trung. Và may mà hiệu trưởng của trường này là bạn của mẹ cậu nên thành viên mới nhập học như cậu mới được chào đón thân thiện thế này, chứ bây giờ đang là giữa tháng Năm trong năm học đầu tiên tại ngôi trường có thể nói là đang trong giai đoạn dở dang. Chỉ mới năm năm về trước thôi, ngôi trường này vẫn còn là trường nữ sinh mà chỉ có những tiểu thư trong gia đình danh giá mới vào học, nhưng nay nó đã trở thành một trường chung cả nam lẫn nữ và trở thành một trường tự do, gỡ bỏ các giới hạn về gia thế, hay ít nhất là cậu được nghe kể là vậy. Kiến trúc trường chỉ vừa mới được mở rộng ra, cùng với việc số lượng trang thiết bị được đẩy mạnh đáng kể, tất cả đều chỉ vì mục đích tăng cường số lượng học viên trong thời đại giảm tỉ suất sinh nghiêm trọng này, cậu nghe đồn vậy, nhưng cậu chưa từng nghĩ tới chuyện rằng chỉ mới nhập học có một tuần mà cậu đã bị gọi tập hợp tại nhà thờ và bắt hát thánh ca. Có vẻ như bài thánh ca đang ngân nga trong nhà thờ kia là do câu lạc bộ hợp xướng đang diễn tập. “Maris Stella”, nghĩa là “ngôi sao của đại dương”,”hải tinh”, là một ngôi sao thuần khiết, vốn chính là Đức mẹ Đồng trinh Mary, là ngôi sao dẫn đường cho các thủy thủ trên đại dương mênh mông. Đó cũng là ý nghĩa của cái tên trường ”Học viện Kaisei”[Hải tinh]. Bạn học của cậu, Nitadori Iku, người đã kể từ những chuyện hữu ích nhất tới những chuyện vô dụng nhất trong trường tỉ mỉ đến mức đó, đẩy cái gọng kính bị trượt xuống sống mũi lên và bắt đầu luyên thuyên với cậu bằng cái giọng hồn nhiên vô tư lự. “Cậu đã chọn được clb chưa? Harada-kun? Bởi vì tại trường của chúng ta cậu phải tham gia clb nào đó sau khi vào học một tháng đấy.” “Không, tạm thời tớ vẫn chưa có thời gian để tâm tới chuyện đó.” Mặc dù đã cố gắng tập trung vào thứ khác, giọng ca trong trẻo vẫn cứ ùa vào tai cậu và bụng cậu bắt đầu sôi lên cồn cào. Cũng chẳng còn cách nào khác khi cậu bị ‘tấn công’ bởi cái mùi tỏi thơm phức ứa ra từ món mỳ Ý Peperocino mà Nitadori đang ăn. Thực ra trong món mỳ kia cũng không nhiều tỏi đến mức mà người thường ngửi được. Nhưng đặc biệt trong tháng này khứu giác của Utaya trở nên sắc bén dị thường, gấp vài lần so với trước kia, khiến cậu chẳng thể chịu nổi những món ăn đậm vị như vậy. Cậu còn chẳng ăn được cà ri – món ăn ưa thích của cậu. “Vậy sao? Cậu được phép đi tham quan đấy, nên cứ từ từ mà chọn thôi. Tại trường cũ cậu có tham gia clb thể thao nào không? Tại vì tớ thấy cậu hơi bị cao đấy, Harada-kun.” Lại nói, cậu nghe bảo rằng Nitadori vừa chuyển trường một phát đã vào ngay biên chế clb Máy tính. Nitadori với vóc người nhỏ con và khuôn mặt khả ái, và tính tình của cậu cũng y hệt như ngoại hình vậy, cởi mở và thân thiện, thế nhưng lại vô cùng tò mò, cậu ta cứ hỏi Utaya hết cái này tới cái nọ khiến cậu phiền chết đi được. Một người khác ngồi trước bàn là Hario Masayoshi, khuôn mặt không mấy thân thiện lắm, ngồi ăn món cơm nắm làm từ gạo nâu, yên tĩnh tới mức tưởng như cậu ấy đang nhai từng hạt, từng hạt một. Ngoài chúng ra cậu chỉ có một quả trứng luộc cộng với một ít rau luộc trong hộp cơm tí tẹo. Hôm qua thậm chí có mỗi cơm nắm gạo nâu và một quả táo cơ. “Clb boxing của Hari đang thực hiện chế độ ăn đặc thù.” Nitadori đã kể. Hai người họ đã chơi thân với nhau từ hồi còn ở khu sơ trung. Lúc đó, Nitadori là một đứa trẻ thừa cân, nhưng kể từ lúc ở cùng Hario, người lúc nào cũng lạnh lùng nhìn cậu mỗi khi cậu định ăn một ít bim bim hay bánh bao, cơn đói trong cậu vơi đi gần hết và nhờ đó thân hình cậu lấy lại được cân bằng, thế cho nên cậu rất biết ơn Hario. Trái ngược lại với khuôn mặt tròn trịa của Nitadori, cả dáng dấp và khuôn mặt của Hario đều mảnh khảnh và sắc bén. Hai cánh tay ló ra từ trong tay áo sơ mi đồng phục trông tràn trề sức mạnh và rắn chắc, mặc dù cũng chẳng đồ sộ gì cho cam. Cậu là kiểu người lầm lì ít nói, chẳng mấy khi cậu ấy cạy mồm ra nói được câu nào. Trong khi mải suy nghĩ về Nitadori và Hario, khi hai người bọn họ bù trừ hoàn hảo cho nhau về độ nói nhiều, cậu trả lời “Hah, clb thể thao thì khỏi đi... chán òm,” cẩn thận không để cảm xúc của mình hiển lộ trên khuôn mặt. “Thế thì tiếc thật, với chiều cao và thể hình tốt như vậy cơ mà, trông như cậu biết chơi thể thao ấy! Đấy là tớ nói thế thôi, chứ trường này tiền thân là một trường nữ sinh, vậy nên tất cả các clb của đám con trai đều yếu như sên sất. Chỉ có mỗi clb đấu vật là tạm coi là giữ gìn được tí danh tiếng, nhưng ngược lại các clb văn hóa thì lại rất mạnh mẽ. Ah, thế clb tiệc trà thì sao? Cậu sẽ được phát cho cả đống kẹo Nhật và cả clb chỉ toàn con gái, clb này khá là nổi tiếng với tỉ lệ mỹ nhân phải nói là đáng nể.” “Không, toàn con gái thì.... tha cho tớ đi.” “Cậu không thích con gái á? Cậu có tiềm năng nổi tiếng thế này cơ mà, Harada-kun.” “Eeeh, làm gì có!” “Chưa chắc đâu. Một chàng trai cao ráo, đẹp mã và khỏe mạnh, chưa kể có vẻ hơi cách biệt, thích ẩn mình vào bóng tối, đại khái là khá bí ẩn, cậu cho người khác cảm giác về một ‘học sinh chuyển trường đầy ẩn số’.” “Đây là lần đầu tiên tớ được gọi là đẹp trai đấy. Hơn thế nữa, học sinh chuyển trường đầy ẩn số, cái này....” Khuôn mặt của cậu bỗng chốc nóng bừng lên. Cậu tưởng cậu đã cố để không trở nên quá nổi bật rồi chứ. Cậu gần như không hề hé lộ chút gì về bản thân hay lý do chuyển trường. Nhưng, “thích ẩn mình trong bóng tối”, mình u ám đến vậy sao? Mình á? Có hơi thất vọng một tí, cậu nói, “Uhm, cậu thấy đấy... tớ khá là nhút nhát. Đặc biệt là con gái thường rất nguy hiểm – khi nói ‘nguy hiểm’ ý tớ là tớ không giỏi nói chuyện với họ – là vậy đó, khi ở quanh họ tớ rất căng thẳng, bởi vì tớ có dáng dân chơi thể thao và thường chỉ đi chơi với tụi con trai.” (Ai nhút nhát vậy trời!) Trong đầu, cậu tự bắt bẻ chính mình. Đó là lúc cậu đột nhiên nghe thấy giọng nói ầm ĩ. “Quả nhiên! Là Harada Utaya! Tại sao mày lại mặc đồng phục trường bọn anh?!” Nghe thấy tên mình, cậu quay đầu lại. Một chàng trai với khuôn mặt dữ dằn lao về phía những cái bàn, xô đổ một cái ghế. (Kaji-san!) Utaya sửng sốt cực độ. (Tại sao người này lại ở trường Kaisei, ngôi trường chẳng có tiếng tăm gì trong giới bóng rổ!) Hồi còn học sơ trung, người đàn anh này là hậu vệ danh tiếng của đội đối địch, và lúc này, với hai bàn tay to lớn đã từng chuyền những cú bóng chuẩn xác, anh ta túm lấy vai Utaya, kéo mặt cậu lại gần và tiếp tục lớn tiếng còn hơn cả trước. “Tuyển thủ mở màn của Ryokuou làm gì tại trường của bọn ta! Ý ta là, trong vòng đấu lại của quận tháng trước! Mày quả thực là ngầu hết xảy! Ném, rê bóng, bật bảng, kĩ năng đỉnh cao đến vậy, cứ như là bị ma nhập vậy, khiến tao rùng hết mình mẩy. Mày thật sự là vô ~ cùng nổi bất, tao đang nghĩ sẽ có mao nhiêu gay cấn và kịch tính xảy ra trong trận cuối cùng đối đầu với Kaizaki của trường Hourin, nhưng rồi đột nhiên mày không xuất hiện trong trận chung kết –“ “Kaji-san... ...em...” Ai mà ngờ được cậu lại gặp người biết tới bóng rổ ở đây, ngay tại trường cậu chuyển tới chứ! Hơn nữa, đó lại là người đã từng thấy Utaya chơi trong vòng loại– Cả người cậu đờ ra, cậu đảo mắt lảng tránh. Cậu đang nghĩ xem mình nên giải thích thế nào, mồ hôi lạnh túa đầy hai lòng bàn tay, nhưng đột nhiên chuông vào lớp vang lên. “Nàyyyyy! Kaiji! Chúng ta phải vào lớp thôi!” Khi nghe bạn gọi, Kaji tặc lưỡi. Cứ như chẳng muốn rời đi, anh ta thả vai Utaya ra và hỏi: “Harada, chú mày ở lớp nào?” “Em... ... ở lớp một.” “Được rồi, sau giờ học anh sẽ tới đón chú mày. Trường chúng ta được cứu rồi. Anh có thể chơi cùng với chú mày!” “Kaji, tao đi trước đây.” “Tới đây tới đây! Tí gặp nhé, Harada. Chờ anh đấy, đừng có dại mà bỏ về, nghe rõ chưa!” Anh ấy nhìn Utaya bằng ánh mắt dai dẳng hòng nhấn mạnh những lời của mình rồi vội vã rời đi. “Vậyr a cậu ở clb bóng rổ à, Harada-kun. Người vừa nãy là đàn anh năm hai, đúng không? Cách tiếp cận vừa rồi phải gọi là hoang dại đấy nhỉ? Harada-kun, phải chăng cậu là ngôi sao sáng trong làng bóng rổ?” Từ đằng sau, Nitadori hỏi cung với lòng nghi ngờ vô hạn độ trong khi họ xếp hàng để trả lại chén đĩa. Điên cuồng trấn áp những xúc cảm đối lập dữ dội trong lòng, Utaya trả lời. “Cũng chẳng có gì to tát.. ... Còn nữa, tớ bỏ bóng rổ rồi.” “Tại sao?” Nitadori cứ lấn tới đòi câu trả lời, nhưng Hario liền đập vào đầu cậu từ đằng sau. “Nita, kiềm chế đi.” Cậu ta thấp giọng thì thầm. Ngay tức thì, Nitadori nở một nụ cười chua chát và xin lỗi. “Tớ xin lỗi. Trí tò mò của tớ lại vượt quá kiểm soát, tớ có thói quen chẳng hay ho lắm là lúc nào cũng hỏi liên hồi. Khi cậu không muốn trả lời, cứ nói thẳng ra như ‘cậu ồn ào quá’ hay ‘trật tự đi’ là được.” “Ế–, được vậy thì tốt quá!” Khi cậu buột miệng nói vậy, do cậu thật sự phiền toái khi bị thẩm tra liên hồi, cậu liền bị bạn trêu. “Ahaha, cậu thật thà thật đấy, Harada-kun.” Cậu cảm thấy bờ vai nhẹ nhõm hẳn. Cậu cũng khá là ngạc nhiên trước sự quan tâm, dù có chút lãnh đạm của Hario, người mà cậu luôn nghĩ là chẳng thèm để mắt tới ai cơ. “Cảm ơn,” cậu nói và Hario khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn khó gần như thường lệ. May mà những người đầu tiên cậu kết thân trong lớp là hai người này. Khi cậu còn đang mải suy nghĩ, cậu đã về tới lớp học, với cậu bạn Nitadori vẫn lải nhải luôn mồm và Hario lặng lẽ rảo bước tiến theo với vẻ mặt ngàn năm không đổi. Cơ mặt cậu dãn ra, rồi lại căng lên khi nhớ tới những lời của anh Kaji. (Sau giờ học, mình nên làm gì đây...?) Kaji chưa từng nghi ngờ về chuyện Utaya sẽ tham gia clb bóng rổ. Khi nói những lời đó, khuôn mặt trơ trơ cùng khóe miệng của anh Kaji đã dãn ra và anh ấy trông rất vui. (Kaji-san. Em đã không còn à em của trước kia nữa rồi. Em không còn được chơi những thứ như bóng rổ với mọi người nữa rồi.) Gặp lại người quen cũ khiến cậu nhớ lại lý do vì sao mình lại chuyển tới Kaisei. Nghĩ tới đây, cổ họng cậu như thắt lại. *** Sau giờ học. Khi cậu đang thong thả bỏ sách vở lại vào trong cặp, bất lực trong việc nghĩ xem phải đối mặt với Kaji như thế nào thì Kaji liền xuất hiện. Anh ấy dường như đã chạy thục mạng tới đây, bởi vì giờ anh ấy thở không ra hơi. “Được rồi! Tới nhà thể chất nào! À không, trước đó phải ghé qua phòng nhân sự để lấy đơn đăng kí clb đã!” Những lời nói dồn dập như sóng vỗ, Kaji túm lấy Utaya và kéo cậu tới hành lang, nhưng vừa tới góc quẹo thì Utaya đã cản anh ấy lại và cúi đầu tạ lỗi. “Em xin lỗi, Kaji-san. Em không thể tham gia clb bóng rổ được.” “Cái gì? Nếu em không tham gia clb bóng rổ thì em sẽ chơi bóng ở đâu?” Kaji nhướn mày, vẻ đầy bối rối. “... ...Em bỏ bóng rổ rồi,” cậu vừa nói vừa phải kiềm chế bản thân không hít thở quá nặng nề, chỉ để khiến cho những cảm xúc dữ dội trong lòng không tuôn trào ra, để vẻ mặt cùng giọng nói của cậu không quá u ám và nặng trĩu. “Tại sao!” Kaji cau mày và bắt đầu tuôn ra một tràng nước bọt. “Chú mày là một chàng trai trẻ tuổi yêu bóng rổ, đúng không! Chơi bóng từ sáng tinh mơ tới tối mịt mờ là thứ khiến chú em HẠNH PHÚC, và chú sẽ mang theo quả bóng, cười ngờ nghệch tới tận khi cái chết chia lìa cậu với quả bóng, chú em là kiểu người như vậy, đúng không! Làm sao mà một tên có niềm đam mê chiến thắng dữ dội đến mức được người ta gọi bằng biệt danh “Lưu manh Sân bóng” lại có thể bỏ bóng rổ được! Nếu chú mày đang nói dỡn, tốt nhất là nên–“ “... ... Giữa vòng đấu loại em đã bị tổn thương đầu gối. Và bác sĩ đã bảo em rằng em không thể chơi bóng rổ được nữa. Chính vì chuyện này mà rất nhiều phiền toái đã xảy ra và em phải chuyển trường. Vẻ mặt anh Kaji nặng trĩu. Utaya không xuất hiện tại trận chung kết vòng loại của quận vào giữa tháng Năm. Trường Cao trung Ryoukuou phải gánh chịu thất bại với tỉ số cách biệt do trường Hourin, sở hữu tuyển thủ số một Kaizaki; sau đó Utaya bỏ học một thời gian và rồi cứ như vậy, cậu chuyển trường. Kaji lặng lẽ nhìn Utaya, môi mím chặt lại. Đằng sau đôi mắt tràn trề hy vọng ấy lúc này là đau đớn, thống khổ, giận dữ, buồn rầu và vô vàn cảm xúc phức tạp khác, và rồi cuối cùng anh thở dài đầy đau xót. “Anh hiểu... ... Xin lỗi, anh đã bắt chú nói ra những lời cay đắng.” Nhưng dường như không phải Utaya, Kaji mới là người cay đắng nhất ở đây. “Không sao đâu.” Khi Utaya đưa ra câu trả lời đầy lúng túng, anh ấy lại cau mày hơn nữa, nghiến răng lại và nắm lấy vai Utaya bằng tay phải. “Nhưng, nếu em muốn, tới xem tụi anh chơi. Khi anh đăng kí vào trường vào năm ngoái, anh đã gom góp thành viên và tổ chức một clb. Mặc dù tụi anh chỉ là một đội yếu nhớt với đúng năm người. Tất nhiên, anh không ép chú em. Nhưng nếu – nếu em thích thì...,” anh ấy nói. “Anh sẽ cho em những lời khuyên không chỉ về bóng rổ thôi đâu, nên khi nào thích thì cứ tới,” anh ấy chêm vào rồi quay lưng rời đi. Ngay khoảnh khắc ấy, lồng ngực cậu run rẩy, nóng cháy, cậu hét lên “CẢM ƠN ANH!”, với toàn bộ sức lực, cứ như hồi còn chơi trên sân. Người kia dường như cũng dâng trào cảm xúc và quay đầu lại, rồi lại mím chặt môi. “Harada– Kể cả không ở trong sân thì chú mày vẫn ồn ào quá nhỉ,” thả vào gió lời thì thầm có phần chua xót, anh quay người lại và lần này thật sự rời đi, không quay đầu lại thêm lần nào nữa. (Kaji-san... ... Anh ấy đã không còn là Kaji-san hồi cấp hai nữa rồi... ...Mặc dù trước đây, anh ấy luôn tạo cho người ta cảm giác khó gần và luôn coi tôi là một tên đàn em khó ưa.) Utaya và Kaji chỉ mới nói chuyện riêng với nhau có một lần khi hai người vô tình gặp nhau ở gần trường cấp hai. Về dự định tương lai và nhiều kế hoạch khác. Nhớ lại lúc đấy, Utaya lại lết từng bước nặng nề. ... ... Chuyện cậu bị thương đầu gối chỉ là một lời nói dối không hơn không kém. Cậu cũng không đi gặp bác sĩ. Đừng có hòng mà cậu đi. Cậu đã quỳ xuống trước mặt cha mẹ, khẩn khoản cầu xin họ cho phép cậu chuyển trường. Đã một tháng rồi kể từ cái đêm mưa lạnh tê tái kia, đã không biết bao nhiêu lần cậu tự cắt cổ tay của chính mình để kiểm tra và rồi kinh ngạc, lại kiểm tra lại và trở nên tuyệt vọng. Cứ như vậy, cậu bắt đầu hoảng loạn và cuối cùng cũng tới ngưỡng giới hạn cuối cùng. Cha mẹ cậu đều là những nhà nghiên cứu và thường xuyên phải ra ngoài kể từ khi Utaya còn bé. Vậy nên để không khiến cha mẹ phải lo lắng, mỗi khi gặp phải vấn đề gì thì việc đầu tiên cậu làm là suy nghĩ và tìm cách để tự mình giải quyết nó. Và đứa con ngoan ngoãn đó lần đầu tiên trong đời cúi đầu và cầu xin cha mẹ. Hơn thế nữa, cậu còn nói cậu muốn bỏ bóng rổ, thứ luôn là niềm đam mê của cậu. Có vẻ như cặp vợ chồng nhiệt tình nghiên cứu kia cũng nhận thấy có gì đó bất ổn ở đây. Chẳng bận tâm điều tra xem cậu đã tới bệnh viên nào và cứ như vậy, họ lập tức hoàn thành thủ tục để chuyển cậu tới một trường nơi có bạn của mẹ cậu làm chủ tịch. Sau khi Kaji rời đi, cậu xách cặp lên vai và lê từng bước nặng như đeo chì dọc theo hành lang dài dằng dặc. (Đúng vậy, mình đã quyết định... ... quên hết mọi thứ về bóng rổ.) Khi cậu ra khỏi hành lang, ngọn gió vu vơ trìu mến vuốt qua mái tóc rối bù, những tia nắng vàng tràn ngập cả khoảng sân đổ xuống người. Nheo mắt lại, cậu tiến về phía bãi cỏ xanh, cùng với ánh mặt trời chiếu xuống người cậu càng lúc càng gay gắt. Mặc dù tắm mình trong ánh mặt trời như vậy, cơ thể cậu cũng sẽ không bị thiêu đốt và hóa thành tro tàn. Và cậu cũng không bị sủi bọt và phân hủy. Tuy nhiên, so với trước khi cậu ‘trở nên như thế này’, cậu cảm thấy ánh nắng gay gắt hơn nhiều và do vậy chẳng thể nào bình tĩnh được. Cậu tự hỏi không biết cứ đứng dưới ánh sáng rực rỡ này thì mình có làm sao không. Cậu lo ngại rằng mình sẽ bị vạch trần, lộ nguyên hình và tan biến thành cát bụi. Một nỗi sợ hãi vô căn cứ cứ vậy trào dâng trong lồng ngực cậu, khiến cả người cậu rùng mình ớn lạnh. Cái cảm giác y như lúc cậu đi bộ trong nhà thờ lần đầu tiên và nhìn lên tượng Đức mẹ Mary đang ôm đứa con Christ vừa bị hành quyết hay nghe bài thánh ca. Mặc dù vậy nhưng cậu vẫn đi ra góc sân tràn ngập nắng vàng cùng nhà thờ, tự hỏi không biết cậu đi tới đó thì có làm sao không, thực ra có lẽ chỉ cố tự an ủi bản thân trong vô vọng rằng sự tồn tại của cậu vẫn chưa bị thế giới ban ngày chối bỏ. (Mặc dù mình không thể chơi bóng rổ được nữa nhưng ít ra thì mình cũng chẳng thay đổi quá nhiều. Chỉ là mũi của mình thính hơn, tai nghe tốt hơn và mắt nhìn xa hơn.) Cậu trở nên nhạy cảm trước những món ăn mùi vị nặng và cậu không còn ăn được gyoza hay cà ri được nữa, nhưng đó cũng chẳng phải vấn đề gì to tát. Cậu tự thuyết phục rằng mình vẫn chả khác gì so với trước đây. Nhưng khi cậu nhìn lên phía nhà thờ, óng ánh trong nắng vàng rực rỡ, cậu cảm thấy như mọi lỗ chân lông trong người nở ra và dạ dày thì co thắt lại–. (Quả nhiên là mình thật sự đã thay đổi.) Đúng cái lúc trái tim cậu đau quặn lại, cứ như bị bóp nghẹt. Một quả bóng bay màu hồng phớt của những cánh hoa anh đào rơi xuống từ trên cao. (Ế?) Quả bóng bay màu anh đào đáng yêu kia đung đưa một lúc, trong con mắt cậu nó cứ như một quả bóng rổ, từ từ rơi xuống. Cậu vươn hai tay ra để chụp lấy quả bóng đang nhẹ nhàng trôi nổi trên không. Trong khi cậu còn đang ngơ ngác, lại một quả bóng bay khác xuất hiện. Lần này là màu vàng hoa cải, tiếp đó là một quả bóng tím màu hoa oải hương, rồi lại tới quả bóng xanh nõn màu cỏ non, từng quả từng quả một, cưỡi trên những cơn gió tươi mới buổi đầu hè, chậm rãi rơi xuống. Cửa sổ tầng thứ ba đang để mở và những quả bóng bay sặc sỡ đang ùa ra từ đây. Tại ban công, một cô gái đang ở đấy, khoác trên mình bộ đồng phục học viện. Cô rướn người ra khỏi lan can, bấp bênh tới mức như muốn lao mình xuống dưới và đuổi theo những quả bóng bay đi muôn nơi. Utaya giật bắn cả mình. Bởi vì cô nữ sinh kia đang khóc. Từ đôi mắt đen láy và hiền từ kia, giọt nước mắt lăn dài như những giọt sương mai. Khuôn mặt thanh thản và thấm đẫm những giọt nước mắt thuần khiết, khiến người ta nhớ lại hình ảnh bức tượng Mary ôm lấy chúa Christ đã chết trong nhà thờ–. Một cô gái xinh đẹp tựa như Đức mẹ Mary. Đang khóc. Đôi mắt Utaya ngước lên trên với miệng há hốc ra. Đôi mắt cô gái cúi nhìn xuống dưới. Hai ánh mắt chạm nhau. Ngay lúc đó, một cơn gió tạt qua, tình cờ thổi tung gấu váy lên. “Waahhhh!” Tiếng la của Utaya vang vọng khắp mặt sau nhà thờ. Những quả bóng bay đang rơi cũng vội vã bay cao vút cùng lúc với tà váy. Cô gái thét lên “eek!” và vội vàng lấy tay giữ váy lại. Utaya quay mặt đi đầy hoảng loạn và cứ liên tục nói như cuộn băng rè: “Không! Tôi không thấy! Tôi không thấy gì cả!” Từ trên cao, giọng nói chứa đầy vẻ xấu hổ nhưng cũng quá đỗi đáng yêu kia cất lên “Tôi-tôi xin lỗi.” “Không, tôi mới là người phải xin lỗi chứ – Cơ mà tôi chưa thấy gì đâu!” “Tôi xuống chỗ cậu đây, vậy nên, chà, mấy cái bóng bay, cậu có thể–“ Cô gái có vẻ hơi bối rối bởi vì cô ấy đang nói rất nhanh và đứt đoạn– mặc dù vậy thanh âm kia vào tai cậu lại thật dễ nghe và dễ hiểu. Không chỉ thế, nó nghe thật sự rất ngọt ngào, và dễ thương. “R-rõ!” Cậu cũng hô đáp lại, và ôm quả bóng màu hoa anh đào bằng tay phải trung khi bắt lấy quả bóng màu hoa cải và màu tím bằng tay trái. Trong lúc đó, một quả bóng khác rơi xuống bãi cỏ. Khi cậu cúi xuống lượm nó lên, chỗ bóng bay đang ôm trong tay cậu lại tuột ra và rơi mất. Trong khi cậu đang mải bận rộn, cô gái chạy tới, mang theo một cái túi đựng rác bằng ni lông trong suốt. “Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi. Tôi mải suy nghĩ vu vơ thế là để mấy quả bóng bay hết ra ngoài cửa sổ.” Cúi người xin lỗi ba bốn lần, cô gái lượm bóng bay cùng Utaya và bỏ lại vào trong túi. Kể cả lúc nghe gần thế này, thanh âm của cô gái vẫn thật trong trẻo và ngọt ngào. Nhìn sang bên cạnh, đập vào mắt cậu là khuôn ngực đồ sộ chúi xuống dưới đất, run rẩy liên hồi, thậm chí cậu còn lờ mờ thấy được cái khe thăm thẳm huyền bí kia lấp ló từ trong cổ áo, và mỗi lần cô gái ngồi xuống, chiếc vái của cô lại bị kéo lên, kèm theo đó là cặp đùi gợi cảm lộ ra tới chỗ gần như cao nhất, khiến cậu hoa hết cả mắt. (Cô gái này, ngực lớn thật... ...Còn nữa, cô ấy thật đáng yêu quá đỗi mà... ...) Đánh mắt sang bên một cái rồi lại quay về vị trí cũ, khuôn mặt cậu nóng bừng lên, chăm chăm nhìn xuống dưới đất và lắc đầu nguây nguẩy. Cứ thế, hai người học cuối cùng cũng đã lượm hết bóng. “Hết rồi chứ?” “Ừ, có lẽ vậy.” Cả hai thở phào nhẹ nhõm và giáp mặt với nhau lần đầu tiên. Nhìn lại, vẻ ngoài của cô ấy thật sự rất giống với Đức mẹ Mary trong bức tượng ở trong nhà thờ. Cô ấy trông thật duyên dáng và dịu dàng. Mái tóc hơi dài, mềm mại và đen bóng phủ trên đôi vai, đôi môi phơn phớt hồng tinh xảo. Ngoài ra, cô ấy thật sự có bộ ngực vĩ đại tới mức cứ như luôn chực chờ vươn ra ngoài áo bờ lu, cặp đùi đầy đặn kia mang một sự quyến rũ mê người, sự quyến rũ vượt ra ngoài phạm trù của học sinh cấp ba. Không chỉ có thế, vẻ thuần khiến của cô gái khiến sự hấp dẫn của cô càng có tính hủy diệt. Đôi mắt đen láy đang đỏ dần nên nơi khóe mắt, nhưng cậu nhớ ra cô ấy vừa mới khóc xong, và (mà sao một cô gái xinh đẹp tới nhường này lại khóc nhỉ) nghĩ đến đó trái tim cậu như thắt lại. Ngay sau đó, cô gái bỗng nhiên trở nên hoảng loạn và lùi xa ra khỏi Utaya. Có vẻ như hai người đã tiến lại quá gần nhau mà chẳng ai để ý cả. (Cô ấy không cần phải lùi lại phũ phàng thế chứ...) Cậu cảm thấy hơi chạnh lòng, nhưng rồi: “Ah, không phải đâu. Tôi, tôi nghĩ rằng cậu không thích tôi ở sát bên cạnh cậu như vậy... ...Tôi xin lỗi,” cô ấy cứ xin lỗi mãi với vẻ mặt đỏ bừng, cả người cúi gằm xuống đất. Utaya chẳng hiểu vì sao và thế là hỏi lại. “Hử? Tại sao?” “Bởi vì, chiều cao của tôi... ...” Cô gái lại cúi gằm xuống thêm nữa. “Chiều cao... ...? Cũng bình thường mà?” “Ehh!” Như thể quá đỗi ngạc nhiên, cô gái ngẩng phắt dậy. Với đôi mắt tròn vành vạnh, cô ấy nhìn Utaya, và cứ như vậy, đôi mắt tròn kia lại càng mở lớn ra. “!” Vẻ mặt của cô ấy lúc này cứ như vừa phải hứng chịu một cú sốc kinh hoàng. Ngoài ra, ngay lúc đó, Utaya cũng nhận ra rằng mình đang được nhìn tận mặt khuôn mặt cô gái tại vị trí gần như là ngay trước mắt mình. Utaya rất cao. Hầu hết những bạn nữ đều không cao chạm tới tầm mắt của cậu được. Vậy mà, vị trí khuôn mặt cùa cô gái này lại sát rạt với Utaya! Cô gái bỗng dưng nuốt nước bọt, nhìn chăm chăm vào Utaya không dứt và thấp giọng hỏi: “Cậu – cậu cao bao nhiêu?” “Một mét tám mươi lăm, nhưng... ...” Khi cậu khép nép trả lời lại, đôi bờ vai của cô gái khẽ run lên, cô đánh mắt về phía đỉnh đầu của Utaya rồi từ từ lướt xuống trán, mắt, mũi, cằm, cổ, xương đòn và còn sâu xuống nữa, ngực và hông –– rồi mau chóng tiến thêm xuống. Với khuôn mặt đỏ ửng lên, sau khi đã nhìn kĩ cậu từ đầu tới chân với vẻ rất nghiêm túc, cô lại đưa mắt lên trên cao dần; không chỉ có vậy, vẫn còn giữ cái túi với cả mớ bóng bay bên trong, cô gái nhẹ nhàng tiến tới chỗ Utaya và đứng ngang hàng với cậu, rồi bờ của cô ấy lại run lên, cô nhìn chằm chằm cậu đầy với vẻ đầy suy tư; lần này cô gái chạy ra sau lưng cậu và kiểm tra góc nhìn từ phía này; rồi sau đó cô gái quay lưng lại, đấu lưng với Utaya và ngoảnh đầu lại; xong cô gái lại chạy ra đứng ngang hàng với cậu rồi ngẩng đầu nhìn lên trên; rồi lại quay lại đứng trước mặt cậu và nhìn chằm chằm từ chân đến đầu, nhưng lần này khoảng cách gần hơn nhiều so với trước đây... ... “Này! Nãy giờ cô đang cái làm gì thế!” Khi khoảng cách hai người sát rạt tới mức sắp sửa hôn nhau tới nơi, Utaya la lên thất thanh. Mùi hương ngọt ngào như những bông hoa mùa xuân nở rộ khẽ tràn vào mũi, khiến hai đầu gối của cậu run rẩy sém chút nữa thì khuỵu xuống. Cô nàng vừa xinh xắn, ngực lại to này đang làm cái quái gì thế! May mà có tiếng la của Utaya mà cô gái mới quay trở về được thực tại. Cô liền lùi lại ngày, túm chặt cái túi đựng bóng bay trước ngực, thanh âm trầm bổng du dương. “Tôi- tôi xin lỗi. Cậu... ...quá mức lý tưởng, khiến tôi...” “Cô nói lý tưởng tức là sao?” Khi Utaya giật mình hỏi, cô gái với đôi mắt hoen lệ và khuôn mặt đỏ bừng đáp. “Chiều... ...chiều cao của cậu.” “Hử? Chiều cao?” “Tôi, tôi –– rất nghiêm túc đấy. À, tôi là học sinh năm hai lớp ba, tên tôi là Harushina Ayane. Tôi không phải kẻ khả nghi gì đâu.” (Người này lại là đàn chị ư!? Trên mình một năm à?) “N-năm nhất lớp một, Harada Utaya–“ Cái bản tính của dân từng chơi thể thao khiến cậu lịch sự đáp lại trong vô thức. Khi cậu vừa nói– Đôi bờ môi của Ayane nở rộ, một nụ cười ấm áp như mùa xuân căng tràn trên khuôn mặt phảng phất bóng dáng của Đức Mẹ Mary. Nhìn thấy nụ cười thanh thuần đó, cậu như ngừng thở. “Harada-kun,” chị ấy thì thầm đầy vẻ nghiêm trọng bằng thứ thanh âm trôi chảy và đầy đáng yêu kia. “V– vâng!” Vẫn còn giữ cái túi đựng bóng bay, Ayane nắm chặt cánh tay phải của cái tên Utaya đang đầy vẻ cảnh giác kia. Bàn tay mịn màng của chị ấy lại một lần nữa khiến cậu mụ mị cả đầu óc. Chị ấy vừa mới chỉ khóc mới đây thôi, nhưng giờ chị lại mỉm cười thật hạnh phúc! “Hãy hẹn hò với chị nhé.” Một giây, hai giây, ba giây... ... Không, phải gần năm giây ý thức của Utaya bay đi đâu không biết. Nếu cậu không bối rối mới là lạ đấy. “Xin lỗi! Chuyện này bất ngờ quá, đến mức em cũng chẳng biết phải nói gì.” Nhưng dù là vậy, cậu cũng chẳng nghĩ ra ý tưởng hay ho nào để từ chối. Khi cậu còn đang lần lựa tìm từ để đáp lại, Ayane liền xin lỗi: “V-vậy sao. Chị có hơi vội thật. Chà! Vậy, cảm phiền em lắng nghe chị được không! Chị muốn giới thiệu em với tất cả mọi người.” “Gi– giới thiệu–?” “Bọn chị còn có cả trà và đồ ngọt, nên chỉ một lát thôi. Nếu là Harada-kun, nhất định Ichiko-san sẽ đồng ý, vậy nên...” (Ai là Ichiko-san vậy kì? Ý mình là, kể cả Ichiko-san có đồng ý, mình cũng không thể có bạn gái–) Khẽ siết chặt túi đựng bóng bay bằng tay trái, tay phải của Ayane túm chặt lấy tay trái của Utaya. “Đi thôi, Harada-kun.” Dưới vòm trời trong xanh, tại phía sau nhà thờ, nơi ngập tràn ánh nắng, rạng rỡ hơn bầu trời, thuần khiết hơn cả bài thánh ca, người con gái xinh đẹp kia đang cười. Mời gọi cậu bằng chất giọng ngọt ngào dễ thương. Chính vì vậy, cậu dứt khoát theo sau cô mà thậm chí còn chẳng biết cậu đang làm gì. Vừa đi, cậu vừa nhìn ngắm cả túi chứa đầy bóng bay sặc sỡ và hai bầu ngực kia cùng rung lên. *** Treo trước cửa của căn phòng tận trong cùng tầng hầm của học đường là một tấm bảng đề tên “Clb Kịch –– Đội Regulus” đề bên trên. “Ichiko-san! Nhìn này, nhìn này!” Vừa mở cửa ra xong Ayane liền hét lên. “Em ấy cao hơn tớ tận mười phân! Hoàn hảo, phải không! Em ấy tên là Harada Utaya-kun. Học sinh năm nhất!” Bên trong những bức tường bê tông xám xịt đầy nhóc những cô gái mặc áo thun và quần vải. Cả đám quay lại nhìn Utaya cùng một lúc. Chưa hết, từ trong số họ, một cô gái mặc đồng phục từ từ bước về phía cậu. Với mái tóc dài được buộc gọn sang một bên cổ, cô gái mang vẻ mỏng manh mà đầy mỹ lệ, thế nhưng nước da thì lại quá tệ. Thay vì một làn da tươi tắn thường thấy, làn da của cô ấy lại trắng bệch và nhợt nhạt. Chiếc áo đồng phục hở bung hai nút áo, mép áo thì dài quá váy. Cái này chắc hẳn không phải là do cô gái đang mặc theo mốt thời trang lỗi thời nào đó mà chẳng qua là do cô ấy lười quá thôi. Utaya có thể đoán vậy là nhờ cậu ngửi thấy cái mùi trên cơ thể cô ấy, cái mùi cứ như thể đã nhiều ngày rồi chưa tắm. Thực ra đó cũng chẳng phải là mùi khó chịu gì cho cam, bởi vì cậu cũng rất hay bỏ tắm vào giữa mùa hè, và chuyện đó khiến người cậu hôi như cú– thế cho nên cậu rất quen thuộc với cái mùi này, nhưng nếu là ướm trên người con gái thì cái mùi này lại quá “hoang dã” và không có gì đáng ngạc nhiên khi cậu chú ý tới nó. Người khác ngoài Utaya ra sẽ chẳng tài nào nhận ra trừ phi họ dí mũi vào người cô ấy để ngửi trực tiếp, cái mùi nhạt đến mức ấy đấy. Cô gái mang mùi như dã thú nhìn ngó Utaya với ánh mắt thô lỗ và cất giọng nặng trịch hỏi– “Tên của cậu?” “Năm nhất lớp mấy?” “Số thứ tự trong lớp?” “Số 35? Tại sao tên là Harada mà lại xếp tận thứ 35? Ah, ra vậy, cậu là học sinh chuyển trường. Cậu chuyển tới từ khi nào? Từ đâu? Tại sao lại ngay lúc này? Hmm, do công việc của phụ huynh à? Thôi được, dẹp nó sang một bên cái đã.” – từng câu hỏi xối xả đổ lên đầu cậu. “Nói tóm lại, cậu bị cám dỗ trước sự quyến rũ của Ayane và vô tình bị kéo tới đây, đại khái tức là cậu là một tên dâm dục khốn kiếp. Học sinh năm nhất lớp một, số thứ tự ba mươi lăm, Harada Utaya-kun,” cô ấy tuyên bố. “T-tại sao lại là tên khốn dâm dục–“ Đứng bên cạnh Utaya đang tức tới nghẹn thở, Ayane chen vào kháng nghị, mặt đỏ bừng như gấc chín. “Ôi trời, Ichiko-san, cậu đừng nói vậy chứ.” Nhưng Ichiko mặc kệ chị ấy và níu lấy áo sơ mi của Utaya bằng cả hai tay rồi kéo ngược nó lên, kéo luôn cả cái áo thun cậu mặc bên trong. “Aaarghhh, cô làm cái quái gì vậy, đang yên đang lành tự dưng!” Cậu thét lên không chút kiềm chế. Tiếng la của cậu dội vào những bức tường bê tông, vang vọng khắp căn phòng. “Ichiko-san!” Ayane vội vàng kéo Ichiko đi, trong lúc cô còn đang bận vò vò mái tóc vốn đã rối bù của cậu. “Ôi trời, Ichiko-san, cậu không nên bất thình lình làm trò hại thần kinh thế chứ. Harada-kun vẫn chưa quen với Ichiko-san, nên chẳng may em ấy sợ và bỏ chạy thì sao. Chị xin lỗi, Harada-kun, Ichiko-san có hơi lập dị. Cái ranh giới giữa một thiên tài và một tên lập dị mỏng manh như tờ giấy ấy. Cô ấy sống bằng bản năng. Cô ấy không có dụng ý xấu đâu. Và cô ấy cũng chẳng có cái sở thích lật đồ của nam sinh năm nhất đâu, bởi vì lực cơ tay của cô ấy còn chưa tới 20 và cô ấy mất tận mười giây để hoàn thành vòng đua dài năm mét, cô ấy yếu tới mức chẳng thể tấn công ai, em thấy rồi đấy!” Vẫn đang bị Ayane kéo lại, cô nàng yếu nhớt Ichiko nói– “Chà, chú em có chiều cao khớp với Ayane, cơ thể cũng được rèn luyện kha khá, còn tóc tai cũng mềm mượt với màu tóc khá nhạt, còn khuôn mặt đúng kiểu khỏe khắn mà con gái ưa thích, thêm vào đó, có vẻ như cậu đủ can đảm để tới gặp tận mặt một ai đó và rồi tự vả vào mồm mình, thế nên tại sao không chứ,” –với cái giọng vô âu vô lo và uể oải, tránh thoát khỏi tay Ayane, cô tiến lại chỗ Utaya. Ichiko có chiều cao tiêu chuẩn của một cô gái, tầm 1 mét 58. Nhưng, cái ánh mắt cô ấy ngước nhìn lên Utaya trái lại mang một ý vị khiến cậu như cảm thấy cô ấy đang cúi xuống nhìn mình. Với đôi mắt chằm chằm nhìn chàng trai đứng như trời trồng Utaya của chúng ta, mái tóc thì rối bù còn quần áo thì xộc xệch, cô ấy lạnh lùng mấp máy môi. “Cậu đạt. Tại buổi diễn trước công chúng vào Tháng bảy, tôi sẽ cho cậu đóng vai người tình của Ayane, Harada-kun.”
|