| abstract
| - Vừa nghe biến biến lễ hội thông qua đài phát thanh trực tiếp từ CLB Phát thanh tôi vừa mở nắp hộp cơm trưa của mình. Có ai muốn hỏi hôm nay là một ngày thế nào không? Với tôi thì là một trong những ngày bà chị yêu dâu quyết định làm cơm trưa cho tôi. Được nấu ăn cho thì phải cảm kích, nhưng gì mà trông như đồ ăn của bộ lạc da đỏ thế này? Đậu nành cay xè cùng gà chiên phủ sữa chua ư? Hạt cơm trong cái món có tên là Nasi Goreng này cũng lớn hơn bình thường, chả biết lấy từ đâu nữa. Trong giờ ăn trưa tôi quyết định đóng cửa phòng. Dù là hơi kì dị nhưng hứa hẹn là ngon đây. Có lẽ tôi nên từ từ mà thưởng thức mới được. “Hấy da!” Cánh cửa trượt sang bên và Satoshi bước vào, theo sau có Chitanda cùng Ibara. “Ba cậu đã cố gắng lắm nhỉ?” Tôi nói rồi chỉ tay lên trên, đúng hơn là về phía cái loa phát thanh – mới nãy còn phát phần phỏng vấn của CLB Nấu ăn mới. Đặt đũa xuống, tôi tiếp tục. “Chúc mừng nhé.” Nhưng, dường như đã có chuyện xảy ra. Khi thay mặt đội chiến thắng lên nhận giải Ibara đã không quảng cáo CLB Cổ Điển như dự định, và nghĩ đến việc Satoshi đã ráng hết mình như thế nào để tham dự… Cơ mà, có lẽ hắn thích thi đấu hơn là quảng cáo thật. Dù được khen nhưng cả ba đều tỏ ra thờ ơ một cách đáng sợ với cái loa tôi vẫn còn chỉ vào. “Cám ơn nhé. Cũng là nhờ Oreki-san giúp đỡ. Nhưng mà tụi tớ có một thứ muốn cho cậu xem.” Chitanda lên tiếng đầu tiên, và tôi có một dự cảm cực kì không tốt về thứ nhỏ sắp đưa ra. “M-mà, ăn cơm trưa thôi.” Nghe tôi giục cả ba từ từ ngồi xuống rồi cũng rất từ từ lấy hộp cơm ra… đúng hơn là ba cái bánh vừa mua ở căn tin. Sao trông nản thế nhỉ? Mở lớp giấy bọc của một cái bánh nhân đậu xanh, Chitanda không ăn mà chỉ nhìn thẳng vào tôi. “Tụi tớ có thứ muốn cho cậu xem.” “… Ờ, là gì thế?” “Đây.” Nhỏ nói và đưa cho tôi. Tên mảnh giấy dường như là một tấm thiệp có dòng chữ “CLB Nấu ăn mới đã mất cái muôi của họ”, kí tên “Juumoji”. “Ồ…” Tôi bỏ vào miệng một thìa đậu nành cay mà nói: “Cái muôi bị mất cắp à?” “Ừ… nhưng chỉ đội tụi tớ bị thôi.” Ibara gật đầu. Nhỏ đã làm món cơm kakiage nên hiển nhiên là bị ảnh hưởng ởi việc không có cái muôi nhất. Tôi đã nghĩ rằng với số bột ấy nhỏ chỉ biết làm bánh hấp, nhưng ai mà ngờ nó lại trở thành bột tẩm chiên chứ? Đúng là một cô bạn đặc biệt. “Chắc là trò đùa của một tên rỗi hơi nào ấy mà.” Tôi trả lại tấm thiệp, nhưng màn đối thoại chưa được dừng lại ở đó. Gặm một miếng bánh mì nhân đậu đỏ, Satoshi cười nói: “Không chỉ CLB Nấu ăn Mới, sự việc tương tự cũng xảy đến với CLB Cờ vây và nghe đâu CLB Acapella cũng dính.” “Hiệp hội Tiên tri cũng thế. Và bên đó đã nhận thấy, ưm, lời tuyên bố của kẻ trộm được viết bằng cùng một kiểu chữ.” Thế à? “Vậy thì tên đó chắc chắn có rất nhiều thời gian rảnh.” Tôi cố gắng làm giảm độ trầm trọng của sự việc nhưng rõ là Chitanda không chấp nhận như vậy. Chẳng thèm quan tâm tới chiếc bánh nhân đậu xanh đang bị vò, hai bàn tay nhỏ như muốn nắm chặt thành hình quả đấm. Đôi mắt đen to bất thường của Chitanda – thứ duy nhất tương phản với mọi nét thuần chân chứa trong nhỏ giờ đã nở to, khiến tôi đã bắt đầu cảm thấy sự thay đổi của khí quyển quanh đây. T-thôi tiêu rồi. Tại sao là lúc này? Chưa hết nửa ngày cơ mà? Cứ hy vọng là qua hết được lễ hội trong yên lành cơ đấy. Rõ ràng hôm qua Chitanda kiềm chế tốt lắm cơ mà? Rốt cuộc là tại làm sao? Khi nhỏ đã quyết tiến thì chẳng ai có thể làm thoái lui được. Đó là một thứ khí chất có tính lấn át đến phát sợ. Ngay khi những lời sau được cất lên… “Ai lại làm một việc như thế tại lễ hội văn hoá? Tại sao cái ngưởi ‘Juumonji’ ấy lại chọn cái tên như vậy? Và tại sao lại trộm rải rác từng cái một?” … là câu nói bất hủ ấy. “Tớ rất hiếu kì về điều này!” Đấy, nói rồi. Cuối cùng cũng phải là câu đó. … Mà khoan, không cần phải sợ. Từ lúc vào trường đến nay đúng là chưa lần nào tôi có thể áp chế được Chitanda, nhưng bây giờ trong tay tôi có một con át chủ bài. “Giờ không phải lúc. Chúng ta còn cả một núi tập san cần phải bán đấy.” Chực tới khi tôi dứt lời là Satoshi nhảy vào ngay. “Tập san chính xác là vấn đề quan trọng nhất, nhưng tớ nhận ra rằng việc quảng bá hình ảnh CLB chúng ta bằng việc tham dự hết trò này đến trò khác không đem lại nhiều hiệu quả cho doanh số. Tớ đã sẵn sàng chấp nhận rằng mọi nỗ lực trong một ngày rưỡi vừa qua của mình là vô nghĩa… để nghĩ ra vài thứ tốt hơn.” “Vài thứ tốt hơn?” Đôi mắt biết cười cùng cái miệng hớn hở là một hình ảnh thường nhật ở Satoshi. Dù vậy trông hắn khá nghiêm túc với những gì sắp nói: “Liên tiếp những vụ trộm cùng một lời tuyên bố tội ác với cả chữ ký, rõ ràng chúng ta đang phải đối đầu với một tên đạo chích đầy bí hiểm. Chắc chắn đây là một tin không thể bỏ qua đối với CLB Báo tường và chắc chắn sẽ lên trường trong bản tin sáng mai. Nếu chúng ta cố mà dính líu vào thì sao? Có không bán hết thì chí ít cũng phải được ba đến bốn chục cuốn.” …Ra là vậy. Một ý tưởng không tồi, đúng hơn là rất có giá trị. Chỉ một bài chém gió của Satoshi hôm qua mà đã thu hút một lượng chú ý nhất định thì nếu có thể kéo các CLB truyền thông trong trường về phía mình, thì việc bán ba bốn chục cuốn tập san không phải là bất khả, nhưng mà… “Nhưng làm sao để chúng ta dính líu vào đây? Những vụ trộm đến giờ vẫn chưa có liên hệ gì tới CLB Cổ Điển cả.” “A, tớ biết rồi.” Ibara cũng chen vào. “Chúng ta có Oreki.” “Đúng vậy. Qua hai vụ trọng án ‘Kem đá’ và “Nữ hoàng’ Houtarou đã khẳng định rất tốt đẳng cấp của mình!” Chờ chút. Tôi hiểu cuộc đối thoại này sắp đi đến đâu rồi… Nhưng chờ chút đã! “Vậy nghĩa là sao?” Chitanda chả nhanh nhẹn gì trong việc hiểu ý đồng đội cả. Thế là Satoshi đành khiêm luôn phần giải thích với nụ cười gian xảo. “Nói cách khác, ‘Để biết làm sao mà Oreki Houtarou – siêu thám tử của CLB Cổ Điển, có thể đưa tên đạo chích Juumonji ở lễ hội văn hoá ra ánh sáng công lý, hãy đón đọc “Kem đá” – tập san văn học của CLB Cổ Điển chúng tôi!’ Chúng ta sẽ một tên bắn hai nhạn, vừa vạch trần được Juumonji vừa quảng bá hình ảnh của CLB.” “T-tớ hiểu rồi. Một ý tưởng rất hay! Vậy chúng ta nên nhanh chóng…” Aaa! Tôi dộng đôi đũa xuống bàn. “Nè đừng có giỡn. Tớ không rảnh để chơi trò mèo bắt chuột đâu!” La lên, tôi chẳng hiểu cái quái gì khiến hắn lại muốn mang tôi ra làm tró hề như thế. Nhưng, ngược lại với mong đợi của tôi Satoshi gật đầu đồng tình như cả mớ vừa nãy chỉ là lời nói chơi. “Đúng thế, tớ thật lòng muốn tăng doanh số nhưng cũng thật là không phải nếu để Houtarou đi làm trò hề.” Vậy là hiểu rồi ha… tôi chẳng đời nào lại trở thành một thằng hề xiếc đi tranh giải đố vui, một lần cũng không. “Với lại, tên ‘Juumonji’ này chỉ trộm những thứ quá ngẫu nhiên. Cậu muốn tớ nói gì với hắn nếu lỡ như bắt được hả?” “Ai biết đâu? Tớ chỉ nghĩ là cậu sẽ tự nghĩ ra cái gì đó để nói.” Giỡn mặt à? “Thế rốt cuộc là tại sao tớ lại được chọn làm việc này đây? Trong thời gian lễ hội có bao nhiêu người đến rồi đi nào? Và đó là chưa nói đến gần một ngàn học sinh của cái trường này.” Căn phòng trở nên yên lặng. Tôi lại tọng vào một miếng đầy đồ ăn của thổ dân da đỏ. Gỡ một lớp bánh sừng trâu kẹp thịt xông khói, Ibara thở dài. “Tôi không nghĩ ý tưởng của Fuku-chan là dở. Dù có hơi bất công với ông một chút, nhưng nếu bằng cách nào đó mà bắt được tên đạo chích thì chúng ta hoàn toàn có thể chủ động ‘dính líu’ CLB Cổ Điển vào.” Nhỏ gỡ thêm một lớp bánh nữa. “…Ước gì CLB tụi mình bị hắn nhắm vào nhỉ.” “Ừ.” Tôi gật đầu. Nếu điều đó xảy ra thì trọng tâm của sự chú ý ngày càng tăng từ số người hiếu kì về vụ trộm sẽ hướng về CLB Cổ Điển. Và nếu được như thế thì thậm chí việc bắt được tên trộm hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Satoshi lẩm bẩm: “Tụi mình có thể làm bộ…” “PHẢN ĐỐI!” Ibara chặn lại đầy đanh thép: “Quá nhiều rủi ro.” “Chỉ giỡn thôi mà.” “Tớ biết khi nào Fuku-chan đùa hay nói thật… Nhưng mà, thực sự chúng ta có thể làm gì không?” “Cố đừng nghĩ nhiều về điều đó trước khi cái bánh sừng trâu của cậu ỉu xìu như cái bánh bao chiều.” Ibara không thèm liếc đến tôi một cái dù bị chọc. Nhỏ bóc thêm một lớp nữa trong khi hai hàng chân mày nhíu lại thấy rõ. Là người có tính trách nhiệm cao nhất trong cả bọn nhưng cũng là người hiện tại đóng góp ít nhất. Hẳn là nhỏ đang chịu đựng nỗi oái oăm này. “Có cơ hội nào cho CLB Cổ Điển bị nhắm tới không?” Chitanda hỏi, vẫn giữ chặt cái bánh đậu xanh trong tay. “Satoshi, có bao nhiêu CLB tham dự vào lễ hội vậy?” “Năm mươi mốt, không phỉa là con số nhỏ để mong đợi mình được chọn nhỉ?” “Liệu tên đạo chích tự gọi mình là Juumonji có lựa chọn ngẫu nhiên mục tiêu của mình không?” “Cậu nghĩ rằng CLB Cổ Điển sẽ được chọn nếu hắn hành động theo một khuôn mẫu nào sao?” Bởi khả năng sẽ là zero nếu hắn chọn ngẫu nhiên… vì khi đó số mục tiêu còn lại là… “Đã có bao nhiêu CLB bị trộm rồi?” Satoshi đáp ngay: “CLB Cờ vây, CLB Acapella, CLB Nấu ăn mới, và đâu nữa nhỉ? À Hiệp hội Tiên tri.” Vậy số CLB còn lại là bốn mươi bảy trên năm mốt. Rõ là chọn ngẫu nhiên thì tỉ lệ trúng sẽ cực kì thấp. Vì là người duy nhất trông quầy nên nếu tôi có bỏ ra ngoài hay đi vệ sinh thì cơ hội bị trộm có tăng lên hay không? …Ơ! Khoan đã, sao lạ thế? Tôi ngừng Chitanda trước khi nhỏ định nói mà nói với Satoshi: “Xin lỗi, nhắc lại những CLB bị trộm đi.” “Được thôi: CLB Cờ vây, CLB Acapella, Hiệp hội Tiên tri và CLB Nấu ăn mới.” Trời! Chẳng lẽ nào… “Nói cách khác,” Tôi nói một cách thận trọng: “CLB Acapella, CLB Cờ vây, Hiệp hội Tiên tri và CLB Nấu ăn mới… Còn nữa không?” “Không biết, tớ không nghe thêm tin nào nữa.” Quan sát cuộc nói chuyện, Ibara bắt đầu lật tờ “Hướng dẫn vui hội Kanya” ra xem. Dường như nhỏ đã nhận ra điều tôi vừa nghĩ tới. Lần theo cách sắp xếp đó nhỏ bắt đầu xướng lên vài CLB: “CLB Điện Ảnh, CLB Làm vườn, CLB Kịch, CLB Tiểu thuyết viễn tưởng.” “Đúng đó, cậu nghĩ CLB nào nữa đã bị trộm?” “CLB Điện ảnh hay… Làm vườn…” Hít một hơi sâu Satoshi bắt đầu la toáng lên: “A.B.C.!” “Ơ? Ơ? Nghĩa là sao?” Như mọi khi, lúc cần thiết thì nhỏ là người chậm hiểu nhất. Quan sát cái bánh đậu bị bóp nát thành từng mảng, tôi giải thích cho nhỏ: “Đúng như cậu đã trăn trở, tên đạo chích không nhắm vào các CLB một cách ngẫu nhiên. Tất cả đều theo một trình tự rất đơn giản. Lý do chúng ta không nhận ra sớm hơn là vì thứ tự các CLB bị trộm khi tới tai chúng ta đã bị xáo trộn. Vậy, giải dụ như CLB Điện Ảnh đã bị trộm thì chúng ta sẽ có các CLB sau: Acapella, Cờ Vây, Tiên tri, Điện Ảnh và Nấu ăn Mới.” “A!” Chitanda kịp che miệng lại. “Trình tự Ngũ Tự Âm!” Trong lúc này Satoshi đang nói chuyện với ai đó qua điện thoại. “…Ờ, chỉ muốn biết bên đó có bị trộm gì không… Không, không, không phải tui đâu! Tui thề đó! …Hửm, một khẩu súng nước à? Được rồi, cám ơn nhé.” Hắn tắt máy rồi nhìn chúng tôi mà nói. “Là CLB Làm vườn. Một trong mấy khẩu súng nước đã bị mất trong phòng khi họ không có ở đó.” “Súng nước? Tại sao CLB Làm vườn lại chơi súng nước?” Tôi trả lời ngay lập tức cái thắc mắc dễ thông cảm từ Ibara. “Bên đó nướng khoai lang nên cần chuẩn bị nước để dập lửa, và họ nảy ra sáng kiến dùng súng nước vì trông-sẽ-rất-là-bảnh.” “S-sao ông biết được hả Oreki?” À, xin lỗi vì có giác quan thứ sáu nhé, nhưng thật ra là nhờ khẩu Glock 17 mới được cho hôm qua. Ibara tiếp tục lẩm bẩm: “Nhưng có điểm này. Trong ‘A.B.C.” ấy, không những người đầu tiên bị sát hại có tên bắt đầu bằng chữ A mà hiện trường cũng là một nơi có tên bắt đầu bởi chữ A.” Đúng là người duy nhất ở đây nhiều khả năng là đã đọc tiểu thuyết “Vụ ám sát A.B.C.” của Agatha Christie. “CLB Nấu ăn Mới bị mất cái muôi phải không?” “Chờ chút.” Giảm sự hưng phần của Ibara, Satoshi lấy ra một quyển vở cùng cây bút từ chiếc túi dây bất ly thân của mình. “Chitanda-san, Hiệp hội Tiên tri bị mất cái gì vậy?” “Là lá bài Tarot ‘Vòng xoay định mệnh’.” “OK!” Hắn bắt đầu hí hoáy viết.
* CLB Acapella ([A]KAPERA BU アカペラ部) – Đồ uống
* CLB Cờ vây ([I]GO BU 囲碁部) – Quân cờ
* Hiệp hội Tiên tri ([U]RANAI KEN 占い研) – Vòng xoay định mệnh [U]NMEI NO WA 運命の輪)
* CLB Làm vườn ([E]NGEI BU 園芸部) – Súng nước
* CLB Nấu ăn mới ([O] RYOURI KEN お料理研) - Muôi ([O]TAMA おたま) Ra là thế. “Hừm. Tớ chưa được nhìn thấy mấy tấm thiệp còn lại, nhưng thế này có hơi quá không nhỉ?” Cảm thấy mình hơi trở nên quan trọng, tôi nói: “Có thể CLB Làm vườn bị trộm một khẩu AK ([E]-KEI エーケイ) chăng?” “AK? Là sao?” “Súng nước ấy, đó là một khẩu Kalashnikov.” “Thế sao? Tớ phải gọi cho họ để xác nhận mới được.” “Như vậy, với CLB Cờ Vây thì họ có lẽ đã mất những quân cờ ([I]SHI 石).” Không ai phản bác giả thiết của tôi. Còn CLB Acapella, “CLB Acapella sẽ là…” "Ưmm...... Awamori ([A]WAMORI 泡盛)? Hay là sake nóng ([A]TSUKAN 熱燗) nhỉ?" “Không cần phải đoán đâu, chỉ cần gọi cho họ và hỏi có món đồ uống nào bắt đầu bằng [A] là xong.” Và như thế này… chẳng phải là cơ hội không thể tuyệt vời hơn mà CLB Cổ Điển mong ước sao? Không phải là tôi định từ bỏ phương châm sống của mình đâu nhé. Giống mọi khi thôi, không phải làm thì bỏ, nhưng bỏ qua vụ này thì có quá là đáng tiếc không? Cả tôi còn thấy một chút hứng khởi với món quà từ trên trời rơi xuống này! “Nhưng chúng ta cũng không biết cái người ‘Juumonji’ này sẽ tiếp tục trộm đến khi nào nữa.” Làm sao cậu có thể hồn nhiên đến thế hả Chitanda? “Đúng thế, đó mới là vấn đề.” “Sẽ không là vấn đề miễn là hắn ghé qua CLB Cổ Điển.” …Cả Satoshi lẫn Ibara cũng không nhận ra ư?” Tôi đành lên giọng: “Nói thế là sao hả trời? Không nhớ tên đạo chích đã tự xưng là gì à?” “Ơ, chẳng phải là Juumonji sao?” “Không hiểu tại sao mấy cậu lại đọc là ‘Juumonji’ trong khi bình thường tớ sẽ đọc là ‘Juumoji’.” “À… là vì tớ có một người bạn tên là Juumonji Kaho…” “Ối!” Ibara thốt lên. “Đúng rồi! Là Juumoji (Thập văn tự - mười chữ cái)! Vì Chi-chan và Fuku-chan cứ gọi là ‘Juumoji’ nên tớ chẳng thấy mối liên hệ nào cả! Nếu đúng là mười chữ cái thì CLB Nấu ăn sẽ nằm ở chữ thứ năm.” Chính xác. “Và mục tiêu thứ sáu sẽ có tên bắt đầu bằng chữ [KA]. Nói cách khác, mục tiêu thứ mười và cũng là mục tiêu cuối cùng sẽ bắt đầu bằng chữ [KO]… Thế là quá đủ để người ta tìm đến CLB Cổ Điển ([KO]TENBU 古典部) của chúng ta rồi phải không?”
|