| abstract
| - Một thành phố ở vùng xa đã có sự phát triển đáng kể trong mấy mươi năm gần đây. Yếu tố quan trọng trong việc phát triển của nơi này chính là sự hiện diện của tập đoàn 《Kiritou Group》 có trụ sở đóng tại đây. Thành phố này đã không còn được quản lý bởi chính phủ do sự xuống cấp trầm trọng, thay vào đó tập đoàn Kiritou đã tiếp quản nó và nơi đây đã nhận được rất nhiều lợi ích. Từ việc khánh thành các trường học mới, đến việc đặt nền tảng cơ bản cho Elysion, vốn là cuộc sống thứ hai của rất nhiều người. Cứ như là Kiritou đã phủ bóng lên mọi thứ vậy. Bởi lý do đó, nơi đây giờ đã được gọi bằng cái tên: Thành Phố Mới. Và lúc này đây, ở tại thành phố đó, một chàng trai đang bắt đầu cuộc sống mới của mình—— “Này cậu, cái túi trên lưng cậu là gì thế?” “A, đây chỉ là một thanh kiếm tre thôi mà? Không có gì nguy hiểm đâu ạ?” Cậu ta bị cảnh sát hỏi thăm trước nhà ga. Trạm ga là con đường phổ biến để vận chuyển trái phép các hàng hóa nguy hiểm, vậy nên chốt chặn của cảnh sát được đặt ở nơi có lưu lượng người qua lại đông nhất. Ngay trước buổi trưa, một viên cảnh sát đang quan sát cổng soát vé đã trông thấy một cậu trai. Mặc dù quần áo cậu mặc trông rất bình thường, thứ trên lưng cậu lại là một cái túi dài gần một mét——trong thời buổi hiện đại bây giờ hiển nhiên là phải thận trọng với những thứ mờ ám như vậy. “Một thanh kiếm tre à? Thế sao nó lại nặng quá vậy?” “Ừm〜...để coi, nó nặng tại vì phần lõi bên trong được làm bằng kim loại đấy! Vậy nên cảm giác khi cầm rất tuyệt ạ!” “Ờ, mất thời gian quá, sao cậu không đưa tôi xem thử luôn?” ".................." ".................." “...vĩnh biệt!!” “Này nhóc! Đừng có chạy chứ!” Nhưng dù có la hét đến mức nào, anh ta vẫn không bắt được chàng trai kia. Cậu không thể rút ra vì đó là một thanh kiếm cực kỳ nguy hiểm. Việc cậu mang được nó đến đây đã là một phép màu rồi. Chàng trai, người đang vội vã băng qua đám đông——chính là Tenryo Taiga. Vừa mang theo một thanh nodachi có trọng lượng vài kg, cậu vừa chạy nhanh như gió, cắt đuôi viên cảnh sát đang đuổi theo phía sau chỉ trong chớp mắt. Sau khi đã băng được qua dòng người, cậu vẫn tiếp tục chạy cho đến khi đã cách xa chỗ đó, rồi cậu mới bắt đầu thở lấy hơi. “Hàà~~ sao mà tự dưng bị phát hiện thế không biết. Thanh kiếm này đúng là nổi bật thật, lúc còn ở nhà Renjou mình đã không để ý vì nghĩ chuyện này là bình thường.” Thực ra thì cậu trai này có hơi bị thiếu thốn thường thức một tí. “Hờ, nếu bị ép buộc thì mình đành phải dùng đến vũ lực vậy. Dù sao thì đó cũng chỉ là cảnh sát thôi.” Đính chính, ngay cả khi đó không phải là cảnh sát thì cậu ta cũng sẽ làm vậy (chạy) thôi. Dù cậu nhớ đường đi từ chỗ nhà ga, nếu bây giờ mà quay lại đó thì cậu ta chắc chắn sẽ lại bị cảnh sát vỗ vai tiếp. Vậy nên cậu nghĩ rằng các tốt nhất là nên sử dụng thiết bị gắn ở cổ tay mình——và rồi cậu mở cửa sổ lên. Trên bản đồ của Thành Phố Mới, ở nơi vị trị của cậu là một chấm đỏ đang hiện lên. Taiga nhìn vào bản đồ giả lập mà chỉ có cậu mới nhìn thấy và ghi nhớ khu vực xung quanh mình. “Ừ〜mm, đích đến là… chỗ này.” Có một điểm được đánh dấu màu xanh lam trên bản đồ cách chỗ cậu khoảng 5 phút đi bộ. Và dòng chữ phía trên điểm đánh dấu là 『Tiểu muội đang ở đây』 được viết tay theo kiểu không thể tệ hơn. Taiga chậm rãi bước về hướng đó. Đúng như mong đợi về Thành Phố Mới, tất cả mọi công trình đều rất hiện đại và sạch sẽ. Taiga vốn sống ẩn dật khi trước bây giờ cứ dáo dác nhìn quanh như kiểu nhà quê lên tỉnh. Rồi thì rốt cuộc điểm đến cũng đã ở trước mặt cậu (mất gấp đôi thời gian vì cậu còn bận ngắm cảnh). “Là tầng trên cùng phải không ta…?” Đây là một dinh thự thu mình trong góc trong một khu toàn là biệt thự, nằm cách nhà ga một khoảng đi bộ. Chỉ có hai căn hộ mỗi tầng, và mỗi căn hộ đều thuộc hạng sang. Rõ là rất khác biệt so với những tòa nhà xung quanh. “...uwaa〜 Fuyuki thiệt tình, con bé đúng là thích ra oai mà. Không biết tiền tiết kiệm có kham nổi không đây.” Mặc dù Taiga đã kiếm được một khoản kha khá trong các phi vụ ở nhà Renjou nhưng mà vẫn khó có thể mua được một căn hộ trong dinh thự này. Cậu tiếp tục đi qua bàn lễ tân được lau chùi sạch sẽ và bước vào thang máy để lên tầng trên cùng. -*ding*——Âm thanh phát ra từ thang máy sau khi đã đến tầng cao nhất, cửa cũng tự động mở ra. "Bíp—bíp—. Cảnh báo. Chủ nhân của căn hộ này hiện đang chuyển đến. Người không phận sự vui lòng rời khỏi đây.” “Người có liên quan đến đây có việc cần và sẽ nhanh chóng rời đi.” “Yêu cầu chứng thực sóng não.” “Rồi rồi… tự nhiên đi.” Cậu thấy một cái máy điều khiển tự động tiến đến chỗ mình ngay lúc cậu đặt chân lên sàn nhà, một chiếc 《Drone》——máy bay cỡ nhỏ——một thiết bị đầu cuối được gửi đến để chứng thực sóng não. Có thể dùng tĩnh mạch, vân tay… để xác thực, hiện tại phương thức được sử dụng là sóng não. Việc xác định các cá nhân là nhờ các thông tin nhận được từ thiết bị đầu cuối. “Chứng thực hoàn tất. Xác nhận là Tenryo Taiga hiện đang cư trú. Vui lòng bước vào.” Sau khi nói vậy, con robot hình quả trứng rời đi làm việc như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Có rất nhiều hành lý xếp chồng gần chạm đến trần nhà trong hành lang, dường như việc chuyển nhà chỉ vừa mới bắt đầu. Hàng chục chiếc drone đang lần lượt mang hành lý vào trong căn hộ. Nói thật thì trông chúng hơi đáng sợ, cứ như loại côn trùng nào ấy. “Về mặt kỹ thuật mà nói, mấy chiếc máy bay không người lái lúc nào cũng là kẻ thù của mình…” Nhưng mà mấy chiếc drone vũ trang súng blaster của quân đội không được dễ thương thế này. Hàng ngàn chiếc thuộc loại lớn, vừa, và nhỏ đã bị cậu phá hủy. Thật ra thì lúc nãy thiếu chút nữa thì cậu đã chém hạ mấy chiếc drone được triển khai trong thành phố theo phản xạ rồi. Mặc dù đã quen với sự có mặt của chúng trong thành phố nhưng thói quen thì không phải cứ ngày một ngày hai là bỏ được. Vừa tránh những quả trứng màu trắng di chuyển qua lại, cậu vừa bước vào căn hộ qua cánh cửa đã mở từ trước. Chỉ có một căn hộ ở tầng trên cùng này. Phần còn lại của tầng là một khu vườn. Vì lý do đó nên giá của tầng này cao hơn ở các tầng dưới. “Đúng là Fuyuki. Em ấy lúc nào cũng chọn chỗ tốt.” Cả Fuyuki và Taiga đều có tài ở lĩnh vực riêng nhưng điểm chung của họ là được nhận nuôi bởi các gia tộc danh tiếng. Tranh thủ nhìn quanh một lúc, cậu thấy khá hài lòng với căn hộ. Cậu nhìn vào phần phác thảo của tầng qua thiết bị đầu cuối. Có một phòng khách, một nhà tắm, một phòng khách kết hợp nhà bếp, một nhà vệ sinh và bốn căn phòng, cuối cùng là phòng thay đồ và tắm giặt. Hai phòng sẽ bị bỏ trống khi họ dọn vào. Có một đống hành lý đang chất chồng ngoài hành lang. Vì Taiga không có đồ dùng cá nhân nên 70% đống đó là của Fuyuki. Cậu không nghĩ là số hành lý đó có thể để hết trong phòng em ấy. "—————, ———, —————" Đột nhiên, cậu nghe thấy một giọng nói. Ngay cả khi bị những âm thanh chuyển đồ ồn ào xen lẫn, cậu vẫn hoàn toàn bị thu hút bởi chất giọng trong trẻo ấy. Taiga đặt tay mình lên nắm cửa của căn phòng phát ra giọng nói. -*cạch*——Chầm chậm xoay tay nắm, cậu mở cánh cửa ra. "A..." Một cô gái đang đắm mình trong những tia nắng mặt trời xuyên qua từ cửa sổ. Mái tóc đen tuyền sáng rực lên dưới ánh nắng, tương phản với nước da trắng như tuyết của cô. Đôi mắt mà cô để lộ lúc quay lại mang màu sắc của bầu trời xanh tưởng chừng vô tận. “——Anh về rồi đây. Cũng đã lâu rồi nhỉ, Fuyuki.” “Vâng. Đã được 8 năm rồi, Nii-sama. Tiểu Muội đã luôn mong chờ giây phút này. “ Chào nhau với một nụ cười tươi, cả hai anh em cuối cùng đã đoàn tụ. Dường như nhỏ đang bận nói chuyện với ai đó. Nhỏ đóng cửa sổ giả lập lại rồi quay mặt về phía cậu. “Anh đến hơi trễ nhỉ. Cũng chả trách được việc cảnh sát nghi ngờ khi mà anh ăn mặc kiểu đó.” “Khoan đã, làm sao mà em biết được chuyện đó hả meine Schwester!?” “Tiểu Muội đã theo dõi Nii-sama kể từ lúc anh rồi khỏi nhà Renjou bằng cách thâm nhập vào các thiết bị giám sát ở mọi nơi.” “Em có thể thôi tự hào về việc mình phạm tội được không hả!?” “Hứ, nói năng thô lỗ quá. Tiểu Muội chỉ lo lắng cho ông anh chẳng biết tí ti gì về thế giới bên ngoài của mình thôi mà.” Cách nhỏ bĩu môi vừa có sự quyến rũ của cả trẻ con lẫn người lớn làm tim Taiga không khỏi bất ngờ hụt mất một nhịp. Dù là anh em sinh đôi, họ đã không hề có cơ hội để nói chuyện trực tiếp thế này trong suốt 8 năm qua (bỏ qua việc liên lạc từ xa). Khoảng cách giữa em ấy lúc nhỏ và hiện tại là quá lớn, nếu không cẩn thận thì cậu còn có thể xem em ấy như một người khác giới. Việc đó cho thấy Fuyuki đã trở nên xinh đẹp đến mức nào. “Có chuyện gì sao Nii-sama? Tiểu Muội có gì không ổn à?” “À, không phải… nói ra chắc là hơi trễ, nhưng đúng là em đã lớn rồi nhỉ.” “Là vì tạng người của Tiểu Muội thôi. Dù hồi đó anh đã cao rồi, giờ nii-sama còn lớn hơn nữa kìa.” “Đâu có, chỉ tại em không lớ——” “——tự dưng lại bắt nạt Tiểu Muội sao. Nii-sama, seiza ngay cho em.” “Hở? Sao lại——” “Quỳ xuống.” “...vâng.” Cậu không thể nào chống nổi aura hắc ám tỏa ra từ cơ thể nhỏ bé của Fuyuki. Chỉ mới có một phút kể từ lúc cậu đoàn tụ với em gái mình, vậy mà không hiểu sao lại xảy ra tình huống buồn cười là tên anh trai lại bị bắt ngồi seiza, danh dự không cho phép nhưng cậu chỉ còn biết làm theo mà thôi. Gieo nhân nào thì gặt quả nấy. “Nghe nè nii-sama. Tiểu muội đúng là thấp hơn mức trung bình, nhưng em chỉ mới mười lăm tuổi thôi, chắc chắn là sẽ còn lớn hơn nữa.” “Ừm, dĩ nhiên là có thể rồi.” Khả năng không phải là 0%. Nhưng mơ cũng chỉ là mơ mà thôi. “Trước hết, nếu anh trai sinh đôi đã cao như vậy, đương nhiên là em gái cũng có thể cao hơn chứ. Một năm, chỉ cần một năm trong thời kỳ phát triển thôi là đã đủ——” “Không phải đâu, em biết là nam và nữ phát triển khác nhau mà? Với lại, anh đâu có cao gì, chỉ là hơn mức trung bình có một chút.” "....... *cào cào*” “Ây da, đau lắm đấy! Đừng có lấy ngón chân em cào anh chứ!” “Đòn đánh của một cô em gái nhỏ con cũng như muỗi đốt thôi mà.” Em ấy có vẻ rất giận. Nhưng rồi đột nhiên biểu cảm của nhỏ dịu dàng đến không ngờ. Taiga cũng bối rối vì sự thay đổi thái độ đột ngột ấy. Fuyuki lúc nãy rõ ràng là rất giận dữ. “Em sao thế?” “Không có gì đâu… dù chúng ta mới chỉ đoàn tụ sau 8 năm, cứ như là bọn mình đã luôn ở bên nhau vậy.” “...vì chúng ta là anh em mà, phải không.” “——Vâng.” Dù có hơi ngượng ngùng nhưng bầu không khí lại đầy ấm cúng. Nếu tự dưng lại lúng túng thì phải làm sao——hai người họ lúc nãy đã nghĩ như vậy, nhưng sự tự ti của họ đã biến mất tự lúc nào. Fuyuki nhìn vào mắt Taiga rồi khụy gối xuống, hai đôi mắt giống nhau như đúc đối diện nhau và rồi em ấy tiến lại gần cậu. “...ừm...khoan đã…...này....” Fuyuki là một cô gái vô cùng xinh đẹp. Dù cho em ấy không được lớn lắm, thân là anh trai nhưng cậu vẫn phải ngưỡng mộ những đường nét tinh tế đầy nghệ thuật của em ấy. Khuôn mặt của Fuyuki, với đôi môi màu hoa anh đào đã bắt thóp được ánh nhìn của Taiga. Môi của em ấy tiến lại gần tên anh trai bất động của mình một cách từ tốn và khiêu gợi——đến bên phải khuôn mặt của Taiga, gần với tai của cậu. “Nii-sama, việc chuyển đồ chắc sẽ hơi mất thời gian nên ta ra ngoài ăn trưa đi.” Giọng cô thì thầm vang lên như tiếng chuông ngân, đi xuyên qua não cậu, rồi ngay lập tức lịm đi. Không biết tại sao mà cậu lại thấy hụt hẫng tột độ—— “Sao vậy, Nii-sama? Hay là anh muốn được hôn?” “L-l-l-l-l-làm quái gì có chuyện đó! Chúng ta là anh em, anh em đó!!” “Thế thì để em nói cho nii-sama một tin vui nhé.” Fuyuki lại tiếp cận cậu lần nữa, rồi em ấy dừng lại ở khoảng cách mà đôi môi của hai người gần như chạm vào nhau. “——Hôn em gái không bị vi phạm luật pháp đâu, anh biết không?” "——————!!!!" Trong giây lát, máu cậu bắt đầu sôi lên sùng sục. Cũng như chính cậu, con ngươi của Fuyuki hoàn toàn nhìn thấu toàn bộ suy nghĩ của Taiga. Chiếc lưỡi đang chuyển động đên đôi môi đỏ hồng ấy làm mất khả năng suy nghĩ của cậu. “Lại còn ngượng như thế… Nii-sama dễ thương quá đi.” Một ngón tay trắng nõn như đồ sứ vuốt ve má cậu. Cậu đang bị ôm chặt và đôi môi gần như bị cướp mất, nhưng lý trí đã thức tỉnh, cậu nắm lấy vai em ấy rồi tách mạnh ra khỏi người mình. “Đ-đ-đừng có được thể mà chọc anh trai em nh-như vậy chứ.” Cậu lắp bắp một cách bất thường. Fuyuki trông có vẻ rất hài lòng khi thấy cảnh anh mình run rẩy thú vị cỡ nào, nhỏ thu mình lại rồi ngoan ngoãn đứng dậy. “Tiểu Muội hài lòng rồi. Dừng việc này lại thôi.” “Tim anh sắp chịu hết nổi rồi…” “Fufu, Nii-sama có vẻ không quen với con gái nhỉ.” “Ừ… tại lúc ở nhà Renjou anh toàn bị huấn luyện nên không có cơ hội. Dù anh có muốn một hai cô bạn gái——” “Nii-sama, đừng có để dục vọng làm mờ mắt rồi ngoại tình. Anh sẽ không sống thọ được đâu đấy?” “...mặc dù chưa làm được gì nhưng anh thành thật xin lỗi.” Cậu cố hết sức xin lỗi Fuyuki lúc nhỏ như muốn bóp nát thứ gì đó bằng cả hai tay mình. Mặc dù bình tĩnh mà suy nghĩ lại thì nhỏ không cách nào làm được việc đó với hai cánh tay mỏng manh của mình, nhưng do cảm thấy được sự khát máu nên suy nghĩ của cậu bị bác bỏ. “Tự đi mà kiểm điểm lại bản thân đi… giờ chúng ta phải đi ăn trưa trước đã. Việc chuyển đồ chắc sẽ mất chút thời gian, với lại em cũng có người muốn giới thiệu với anh.” Tên anh trai không còn cách nào khác ngoài vâng lời cô em gái đang giận dữ của mình. Bên cạnh đó thì cậu cũng chưa có gì bỏ bụng từ tối hôm qua đến giờ.
|