About: Campione Tập 7 Chương 3   Sponge Permalink

An Entity of Type : owl:Thing, within Data Space : dbkwik.org associated with source dataset(s)

Hàng năm cứ tới tháng Mười, cảnh vật xung quanh của Hồ Chuuzenji bị bao phủ bởi các ngọn núi sắc đỏ rợp bóng. Tập trung quanh mặt hồ là các quán ăn, cửa hàng bán đồ lưu niệm và các thứ khác, cũng như nhiều như khách sạn tiện nghi và các cơ sở du lịch. Đây là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng với cái tên Suối nước nóng Chuuzenji. Nhưng vùng đất này đang trải qua biến động lớn. Những con khỉ xuất hiện, không chỉ 1 hay 2 con. “Có vẻ như chúng ban đầu đều là con người…Liệu có phải chúng bị biến thành khỉ bởi sức mạnh của Đại Thánh?” Seishuuin Ena nhìn xuống vương quốc khỉ và thì thầm với chính mình.

AttributesValues
rdfs:label
  • Campione Tập 7 Chương 3
rdfs:comment
  • Hàng năm cứ tới tháng Mười, cảnh vật xung quanh của Hồ Chuuzenji bị bao phủ bởi các ngọn núi sắc đỏ rợp bóng. Tập trung quanh mặt hồ là các quán ăn, cửa hàng bán đồ lưu niệm và các thứ khác, cũng như nhiều như khách sạn tiện nghi và các cơ sở du lịch. Đây là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng với cái tên Suối nước nóng Chuuzenji. Nhưng vùng đất này đang trải qua biến động lớn. Những con khỉ xuất hiện, không chỉ 1 hay 2 con. “Có vẻ như chúng ban đầu đều là con người…Liệu có phải chúng bị biến thành khỉ bởi sức mạnh của Đại Thánh?” Seishuuin Ena nhìn xuống vương quốc khỉ và thì thầm với chính mình.
dcterms:subject
dbkwik:sonako/prop...iPageUsesTemplate
abstract
  • Hàng năm cứ tới tháng Mười, cảnh vật xung quanh của Hồ Chuuzenji bị bao phủ bởi các ngọn núi sắc đỏ rợp bóng. Tập trung quanh mặt hồ là các quán ăn, cửa hàng bán đồ lưu niệm và các thứ khác, cũng như nhiều như khách sạn tiện nghi và các cơ sở du lịch. Đây là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng với cái tên Suối nước nóng Chuuzenji. Nhưng vùng đất này đang trải qua biến động lớn. Những con khỉ xuất hiện, không chỉ 1 hay 2 con. Các lối đi cho người đi bộ, cửa hàng lưu niệm, nhà hàng phục vụ cho khách du lịch đã được lấp đầy bởi những con khỉ; khỉ lớn nhỏ tình cờ tụ tập lại như một đàn; có một con khỉ dường như đã đánh cắp một thứ gì đó và đang bị truy đuổi bởi một nhóm khỉ khác cầm những cây gậy. Khỉ ở khắp mọi nơi. “Có vẻ như chúng ban đầu đều là con người…Liệu có phải chúng bị biến thành khỉ bởi sức mạnh của Đại Thánh?” Seishuuin Ena nhìn xuống vương quốc khỉ và thì thầm với chính mình. Cô đã thâm nhập vào khu rừng gần hồ Chuuzenji và bây giờ đang quan sát tình hình từ một cành cây cao. Di chuyển mà không sử dụng bất kỳ phương tiện giao thông nào như kiểu xe hơi, Ena băng qua núi rừng với sự nhanh nhẹn giống như loài khỉ và khả năng thể chất của mình. Ba mươi phút trước đây, cô vừa di chuyển qua tuyến đường Iroha-saku khi cô đột nhiên bị rượt đuổi bởi một con khỉ khổng lồ hung dữ mà có vẻ như là thánh thú. Thông qua võ thuật của mình và bản năng tự nhiên, cô có thể chiến đấu theo cách của mình và cắt đuôi chúng. “Có vẻ như sẽ tốt hơn nếu thông báo với Kaoru trước.” Quyết định kiểu này khá là hiếm với Ena. Cô lấy điện thoại của mình ra. Tiếc thật, không có pin. Nhún vai, Ena cất điện thoại đi. “Ừm, dù sao thì họ cũng chẳng mong mình báo cáo đều đặn ở địa điểm đầu tiên. Gác chuyện đó qua một bên, Ena nên tìm hiểu thêm về tình hình ở đây trước khi nhóm của Bệ Hạ tới.” Đeo ngang vai cô là một cái túi thon dài làm bằng vải, chứa trong đó một lưỡi Tachi dài khoảng 66cm. So với Ama no Murakumo no Tsurugi yêu quý của cô, nó ngắn hơn nhiều. Tuy nhiên, với một loại vũ khí thông thường, kích thước này là thích hợp hơn. Dù sao thì thần kiếm cũng là một sự tồn tại gian lận. Ena cảm thấy mình tự nhiên trở nên hưng phấn khi mà chờ mong chuẩn bị được gặp lại thiếu niên kia, người đã cướp đi đồng đội cũ của cô. Vào buổi sáng sau khi toàn bộ sự việc bắt đầu, Sayanomiya Kaoru lái chiếc xe của mình hướng tới căn cứ cắm trại nơi Godou và nhóm của cậu đang tạm trú. Sau một hoặc hai giờ cô tới được Nikkou Toushouguu bị thạch hóa. Dưới ánh sáng mặt trời, mọi thứ trông đều xa lạ, các khu vực xung quanh Toushouguu, Rinnoji và Futarasan Shrine đều ở ngưỡng báo động cao. Niêm phong các khu vực bằng cách sử dụng băng hiện trường vụ án, một cảnh sát viên mặc đồng phục đứng canh gác, ngăn chặn bất kỳ sự xâm nhập trái phép nào. “Báo cáo chi tiết vẫn đang được chuẩn bị, nhưng vì nhiều lý do mà Toushouguu và những khu vực khác đang trải qua sửa chữa khẩn cấp…Chúng tôi đã có những khu vực cách ly đầu tiên sử dụng cái cớ đó.” Người vừa giải thích là Sayanomiya Kaoru, cũng chính là người ra tiếp đón nhóm của Godou. “Tề Thiên Đại Thánh dường như đã biến tất cả khách du lịch và người dân địa phương tại đây thành khỉ ngày hôm qua. Kết quả kiểm tra ra các cửa hàng trong khu vực gần đây không phát hiện được người bình thường nào. Tuy nhiên, thực tế rằng mọi người biến mất hàng loạt thay vì bị tàn sát có thể được coi là khá may mắn giữa cơn khủng hoảng này”. Trong khi Sayanomiya Kaoru dẫn đường, Godou đi bên cạnh cô. Theo sau họ là Yuri, Erica và Liliana. Đi theo con đường mòn tham quan phía tây từ Đền Futarasan, dãy các cửa hàng lưu niệm có thể được nhìn thấy. Họ cũng nhìn thấy băng niêm phong của cảnh sát, kèm theo đó là cảm giác vắng lặng bất thường. “Nhân tiện, tôi đã không nghĩ rằng Ủy ban thậm chí có quyền huy động lực lượng cảnh sát…” Godou cảm thấy hơi bất tiện. Có một nhóm mặc đồng phục oai nghiêm, cũng như những người khác nhìn đáng ngờ mặc com lê, tất cả chạy đi chạy lại có vẻ rất bận rộn. “Tất nhiên rồi, trở lại thời kỳ Minh Trị, Ủy Ban Biên soạn Lịch sử đã duy trì mối quan hệ thân mật với Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản và cảnh sát, cũng như quan lại cao cấp khác như hiện nay, hiệp hội các đền Shinto - thần đạo, MEXT, MLIT và Bộ Môi trường. Kể lại những câu chuyện có niên đại từ thời kỳ trăng mật của những người tiền nhiệm của chúng tôi, tuyến đường sắt Mãn Châu và Quân đội Đế quốc Nhật Bản, người ta có thể có thể viết một cuốn sách lịch sử tuyệt vời. Đó chắc chắn sẽ là một dự án nghiên cứu rất thú vị.” Kaoru vui vẻ trò chuyện về những chủ đề có liên quan. “Amakasu-san cũng được tính là một công chức, nhưng anh ta hoạt động theo danh nghĩa chính thức như một người làm nhiệm vụ gác đền giả mạo tại nhiều đền thờ khác nhau, một người với những loại kinh nghiệm đáng ngờ trong quá khứ.” “…Nhân tiện, Kaoru-san, có bất kỳ tin tức nào của Amakasu-san chưa?” Nghe thấy cái tên quen thuộc, Yuri tham gia vào cuộc trò chuyện. Godou cũng chờ đợi câu trả lời của Kaoru. Từ những tin tức đêm qua, Amakasu được biết hiện đang mất tích. “Xin lỗi, Yuri, mình đã quên không nói với mọi người, nhưng anh ta đã được cứu bởi một người nào đó sáng nay. Đó là một chi tiết rất thú vị, mình sẽ giải thích tất cả sau.” Vì lý do nào đó, Kaoru nở một nụ cười gượng yếu ớt. Với mục đích thảo luận riêng, Godou tách khỏi Erica và những người khác để đi cùng Kaoru, hai người đi về phía Đền Futarasan. Khu vực đó đã hoàn toàn bị biến thành đá. Cho dù là các tòa nhà bằng gỗ, rừng tuyết tùng tươi tốt, đất đai, con suối, tất cả mọi thứ hoàn toàn bị hóa đá. “Theo như báo cáo của Amakasu-san, Giáo chủ La Hào rõ ràng đang bị phong ấn trong những khối đá…Vậy là cô ấy đã bị chôn sống? Ai mà biết được liệu cô ấy có ổn không.” Kaoru dùng mũi chân của mình đá những hòn đá nhỏ nằm trên mặt đất trong khi lặng lẽ thì thầm. “Hahahahaha! Mới chỉ bị chôn sống nửa ngày, làm sao có thể giết được Sư Phụ chứ! Đối với một người như sư phụ, làm thế sẽ phải mất ba năm mới có hiệu quả!” Người đang cười lớn là Lục Ưng Hóa, nhảy xuống từ một cây tuyết tùng hóa đá. Nắm tay trái bọc trong bàn tay phải, anh sử dụng kiểu chào võ thuật cúi đầu và chào Godou. “Lục Ưng Hóa xin lỗi vì chậm trễ, Kusanagi Godou-sama, đức vua tôn kính được người người thờ phụng, mong rằng tuổi thọ của ngài sánh ngang với trời, và sức mạnh của ngài có thể mang tới hòa bình và trật tự cho thế giới này!” Godou cảm thấy sốc vì lời chào tâng bốc thành của anh ta. “Lục-kun…Xin cứ nói bình thường thôi.” “Rất tiếc, do sự dạy dỗ của Sư Phụ, tôi có thói quen chào tất cả các Campione một cách trang trọng. Nếu tôi làm trái ý người ấy, tôi sẽ kết thúc trên bờ vực của cái chết.” Sau khi tiết lộ những kỷ niệm đau đớn trong cuộc sống hàng ngày của mình, Lục Ưng Hóa tiếp tục: “Vậy thì tôi sẽ cung kính không bằng nghe lệnh mà nói thẳng vậy. Nhân tiện, Kusanagi-sama, xin vui lòng gọi tôi trực tiếp bằng tên. Hoặc nếu ngài thích, cứ làm như Sư Phụ và sử dụng một biệt danh. Tôi không quan tâm đâu.” “OK, vậy tôi sẽ gọi cậu là Ưng Hóa.” Có lẽ vì Lục Ưng Hóa cũng là nam giới và còn trẻ hơn cậu, Godou cảm thấy dễ dàng để chấp nhận đề nghị của anh ta. Một lần nữa, Godou được thực tế nhắc nhở rằng đối phó với nam giới dễ dàng hơn nhiều. “Sayanomiya-san, đây là đệ tử của Giáo Chủ La Hào.” “Tôi biết, anh là Lục thiếu hiệp vang danh. Mặc dù đây là lần đầu chúng ta gặp mặt, anh khá nổi tiếng trong giới của chúng tôi. Tôi tin rằng những người bên phía anh cũng đã nghe nói về tôi.” Kết thúc lời giới thiệu, Kaoru nháy mắt. “Kusanagi-san và tôi…đang lên kế hoạch có một cuộc họp của các lãnh đạo giữa hai chúng tôi. Tuy nhiên…tôi có thể cho phép Mr.Lục tham gia với tư cách là đại diện của Trung Quốc. Đầu tiên tôi sẽ giải thích tình hình. Đại Thánh hiện đang di chuyển từ thành phố Nikkou tới Okunikkou”. Kaoru lấy ra một bản đồ của Nikko từ trong túi áo của mình. “Khu vực từ hồ Chuuzenji tới Okuyumoto này gọi là Okunikkou. Hiện tại, nếu một người bình thường bước vào vùng này sẽ ngay lập tức bị biến thành một con khỉ.” Sếp sòng xinh tươi của Ủy Ban đưa ngón tay dọc theo bản đồ trong khi giải thích với hai người còn lại. “Các tuyến đường đi vào Okunikko bằng xe hơi thứ nhất và thứ hai lần lượt là quốc lộ Iroha-saku, đèo núi Konsei nằm trên ranh giới giữa quận Gunma và Nishizawa. Tôi đã phong tỏa khu vực đó với các đội lưu động.” “Khi chúng ta đến đó, họ sẽ cho phép chúng ta vượt qua chứ?” “Tất nhiên, nhưng sẽ có vấn đề với con đường anh chọn, hãy cẩn thận những con khỉ khổng lồ mà điệp viên của chúng tôi đã gặp phải…nhắc tới nó, Mr. Lục, anh đã chơi đuổi bắt cả đêm với một con thánh thú hôm qua, đúng chứ ?” “Thực tế là con khỉ to xác đó đã bỏ cuộc việc đuổi theo tôi sau một lúc, vì vậy thay vào đó tôi đã bám đuôi nó.” Lục Ưng Hóa mỉm cười hài lòng. Khinh công xuất sắc của anh và khả năng phi thường cho phép anh thực hiện những nhiệm vụ theo dõi kiểu này. “Mặc dù kích thước to lớn, chúng di chuyển khá là nhanh nhẹn, khiến cho tôi có những giây phút khó khăn đêm qua. Nhưng nhờ thâm nhập sâu vào lãnh thổ đối phương, tôi đã có thể chứng kiến thứ gì đó bất thường trên đường trở về.Khoảng rạng sáng nay, đã có một số sự hiện diện bất thường tụ tập lại trên ngọn núi linh thiêng của Okunikko, vậy nên tôi đã điều tra một chút.” Lục Ưng Hóa kể lại tất cả mọi thứ anh đã chứng kiến trên Nantaisan. Godou hiểu rằng kẻ thù mới đã xuất hiện, và kẻ thù đáng sợ của cậu đã loại bỏ được phong ấn. “Ngay cả Trư Bát Giới và Sa Tăng cũng xuất hiện…Có vẻ như tình hình đã trở nên khá phiền phức.” “Ưng Hóa, còn về Hikari - cô bé mà Đại Thánh đang chiếm đoạt cơ thể ấy, tình trạng của cô bé sao rồi?” Trong khi Kaoru bình luận với vẻ mặt lo lắng, Godou nắm lấy cơ hội để hỏi về Hikari. Kể từ khi phép thuật phong ấn được gỡ bỏ, khả năng thanh tẩy của Hikari không còn cần thiết nữa. “Có một điều lạ là Đại Thánh sử dụng cơ thể của cô bé đó để đi ngủ…Nhưng từ những gì tôi nghe được từ chỗ nấp, có vẻ như hắn đã không thể rời khỏi cơ thể của Miko.” Nghe báo cáo của Lục Ưng Hóa, Godou cảm thấy nhẹ nhõm. Kể lúc vai trò của Hikari bị thay đổi, trường hợp xấu nhất đã không xảy ra. “Kusanagi-san…vai trò con tin của Hikari vẫn không thay đổi. Khi chiến đấu với Đại Thánh, tôi sợ rằng cô bé sẽ có thể trở thành gánh nặng.” “Sayanomiya-san, khỏi nói thêm bất cứ lời nào về vấn đề này.” Godou nhanh chóng ngắt lời cô. Cậu đã được Erica cảnh báo đêm qua và không có nhu cầu nghe lại lần nữa. “Tôi chắc chắn sẽ mang Hikari trở lại từ con khỉ đó. Tôi nhất định sẽ cứu cô bé. Tất cả các vấn đề khác, như đánh bại [Dị Thần] hay bảo vệ những người dân sẽ được xem xét sau. Không cần phải giải thích thêm những gì cô đang cố gắng nói với tôi.” “Tôi hiểu…vậy đó là quyết định của của anh?” Vì lý do nào đó, Kaoru tỏ vẻ rất quan tâm. Cách nói chuyện của cô thường rất khôn khéo và hiếm khi thấy được mục đích thật sự của cô được cách công khai mà không cần che giấu như thế này. “Chỉ mình tôi mới có thể đánh bại những vị thần mang lại rắc rối cho người dân, do đó yêu cầu tôi phải chiến đấu cũng chẳng sao cả. Tôi không quên điều đó. Tuy nhiên, sức mạnh của tôi là của riêng tôi. Tôi sẽ không cho phép bất cứ ai sử dụng tôi cho mục đích riêng của họ. Tôi sẽ không sử dụng sức mạnh của mình làm những việc mà tôi không thích, tôi cũng sẽ không lắng nghe bất cứ lời phàn nàn nào liên quan đến chuyện này.” Mặc dù Godou biết điều cậu vừa tuyên bố rất không hợp lý, nhưng cậu vẫn hoàn thành tuyên bố của mình trong một nốt nhạc. Cậu hiểu rằng bảo vệ thế giới cần được ưu tiên hơn so với những mối quan tâm riêng, nhưng lúc này tất cả những gì cậu muốn làm là hành động theo mong muốn trong tâm trí. “Nếu ai đó nghĩ rằng hy sinh một cô bé có thể cứu nhiều người hơn, hãy để hắn đi chiến đấu với thần một mình. Tôi không quan tâm. Tuy nhiên, nếu tôi là một trong những người chiến đấu, khi đó mọi thứ phải được thực hiện theo cách của tôi. Dù sao thì, tóm lại tôi muốn nói rằng, nếu cô muốn dựa vào ai đó, thì đừng có ý kiến nhiều!” “Đúng như ngài nói, Kusanagi-sama, thế mới xứng đáng với vị thế của một quỷ vương.” Được ca ngợi bởi đệ tử ruột của giáo chủ ma giáo, Godou cảm thấy có chút xấu hổ. Yêu cầu hiện giờ của cậu hệt như những Campione khác, những kẻ luôn luôn làm như họ muốn và chẳng có gì khác với những triết lý của Giáo Chủ La Hào hay Marquis Voban. “Anh thực là vô vọng đấy, nhưng thực sự quyết định của Kusanagi-san không có vấn đề gì cả, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để chịu trách nhiệm đầy đủ…Có vẻ như mọi thứ dường như đã chuyển sang hướng thú vị nhất. Dù sao, tôi cũng chẳng bao giờ mong là anh sẽ nói điều gì đó như ‘hy sinh Hikari là cách tốt nhất. Tôi sẽ đánh bại Tề Thiên Đại Thánh!’ chuyện đó sẽ khá là khó chịu đấy” Làm thế nào tôi có thể nói như thế được chứ! Ngay cả Kaoru cũng cười. “Mặc dù tôi có thể đề xuất phương án khác, tôi thực sự mến những người thích hành động cool hay làm theo những ý tưởng kì quái của họ. Nhân tiện, tôi cũng thích những cô gái dễ thương, nhưng với cương vị lãnh đạo của Ủy Ban, nhiều lúc tôi phải hành động một cách miễn cưỡng. Tuy nhiên…lần này đó là lệnh của quỷ vương bệ hạ, vậy nên tôi không có lựa chọn nào khác ngoài tuân theo.” Trưởng chi nhánh Tokyo mỉm cười tinh nghịch. Cái cách mà cô ấy và Lục ưng hóa cổ vũ quyết định của mình, trông cứ như những gian thương cấu kết với quan chức ấy, hay có lẽ, nên mô tả họ như những kẻ đi theo quỷ vương đang đối địch với cả thế giới? Là một Campione, hình như mình đang phát triển theo một hướng có vấn đề nhất… Trong khi Godou cúi đầu xuống suy ngẫm, Kaoru lấy điện thoại di động ra. Rõ ràng là có ai đó đang gọi tới. “Kusanagi-san, anh chàng bị mất tích sẽ đến sớm thôi. Anh có muốn gặp anh ta không? Ngoài ra còn có một vị khách rất thú vị đến cùng anh ta nữa.” Sau khi trò chuyện một lúc, Kaoru tắt điện thoại và hỏi Godou. Anh chàng mất tích có lẽ là Amakasu, nhưng ai là vị khách thú vị? Godou cố gắng đoán mò khi cậu đi theo sau Kaoru. Lục Ưng Hóa cũng đi cùng với họ. Ba người đi tới con đường tham quan chính phía trước Toushouguu. Erica, Liliana và Yuri, cả ba người đang nói chuyện với một thanh niên mặc vét. Đúng như mong đợi, anh ta tất nhiên là Amakasu. “Kusanagi-san, thật là mất mặt…Nhưng cuối cùng thì tôi cũng đã trở lại.” Amakasu nhanh chóng chào cậu. Giọng anh nghe có vẻ như hết năng lượng. Nhìn kỹ, khuôn mặt anh trông như đang bị ốm, và bộ vét của anh bẩn hơn bình thường. Đây là lần đầu tiên cho Godou nhìn thấy anh ta trong tình trạng yếu ớt như vậy. Lúc đó, Godou nhận thấy có một người phụ nữ da trắng đứng phía sau anh ta. Mái tóc ngắn của cô có màu đỏ rực rỡ như một ngọn lửa đang cháy. Khuôn mặt thanh tao của cô trông rất trí thức và cực kỳ mạnh mẽ, cô đang mặc một chiếc áo khoác da đi kèm với quần da. Một sự hoàn mỹ, lạnh lùng và vẻ đẹp thuần khiết. Đó là ấn tượng ban đầu mà người phụ nữ này mang lại. “Đ-Đây là cô Annie Charlton. C-cô ấy là người tình cờ cứu được tôi khi tôi đã bất tỉnh và hoàn toàn ướt sũng. T-tôi nợ cô ấy mạng sống của mình, vị cứu tinh của tôi.” Cơ thể Amakasu run rẩy liên hồi, và anh không ngừng lau mũi của mình trong khi giới thiệu người đã đưa anh tới đây. Người đẹp thuần khiết chào bằng tiếng nhật hoàn hảo. “Tên tôi là Annie, rất vui được gặp mọi người.”
Alternative Linked Data Views: ODE     Raw Data in: CXML | CSV | RDF ( N-Triples N3/Turtle JSON XML ) | OData ( Atom JSON ) | Microdata ( JSON HTML) | JSON-LD    About   
This material is Open Knowledge   W3C Semantic Web Technology [RDF Data] Valid XHTML + RDFa
OpenLink Virtuoso version 07.20.3217, on Linux (x86_64-pc-linux-gnu), Standard Edition
Data on this page belongs to its respective rights holders.
Virtuoso Faceted Browser Copyright © 2009-2012 OpenLink Software