| abstract
| - Willem còn nhớ như in cái nét mặt của sư phụ cậu khi lần đầu tiên cậu mang chủ đề ấy ra. Vui, buồn, thích thú, và ghê tởm, trong cùng một thời điểm. Ngẫm lại, Willem nhận ra giờ mình đã hiểu được khoảng một nửa số cảm xúc lẫn lộn trên gương mặt đó. Ví dụ, mỗi khi Falco dõng dạc "Con cũng sẽ trở thành Brave," mớ cảm giác lộn xộn dấy lên trong tim cậu ắt hẳn giống hệt của sư phụ cậu hồi xưa. Niềm vui khi trông thấy Falco khao khát muốn giống Willem, hình tượng người cha của mình. Niềm đau khi biết rằng hình ảnh Brave quang vinh, chói lọi mà Falco nâng niu trong trái tim sẽ sớm bị bôi bẩn và phá hủy. Sự phẫn uất khi nhìn con mình giữa biết bao lựa chọn khác lại chọn con đường nguy hiểm. Sự ấm lòng khi thấy một cậu nhóc trẻ người non dạ theo đuổi giấc mơ của mình. Ấy thế, Willem cảm giác rằng có gì đó khang khác. Sư phụ cậu mang theo nhiều cảm xúc khác nhau, nhiều hơn hẳn Willem. Lời của sư phụ cậu hóa ra lại đúng tới độ đau lòng. Willem Kmetsch không có Talent, và cậu hầu như chẳng hấp thụ được kiếm kỹ nào do cựu Regal Brave Nils D. Nước Ngoài truyền dạy. Những Carillon duy nhất mà cậu có thể kích hoạt là loại thấp kém nhất trong các mẫu sản xuất hàng loạt. Thêm vào đó, người đệ tử nhập môn sau cậu – cái cô nàng ngỗ ngược Lillia đấy – lại thật sự có hết thảy mọi thứ mà Willem thiếu. Cô tinh thông mọi kiếm kỹ mạnh mẽ đặc trưng của Brave, thậm chí còn kích hoạt được thanh Seniorious khét tiếng là cứng đầu kia tựa hồ chẳng có gì khó. Khoảnh khắc đó, sư phụ không tỏ ra vui hay buồn, cũng không phải la rầy Willem hay thương hại cậu. Cuộn xoáy trong mắt thầy cậu là những cảm xúc hoàn toàn xa lạ với Willem, khi ông khuyên nhủ cậu cùng một nụ cười hiền từ mà cay đắng. † Một chuyến tản bộ bình thường, dọc theo thủy lộ chảy xuyên lòng thành phố Gomag. Ban ngày, nơi này là địa điểm nghỉ ngơi nổi tiếng cho người dân. Một số đi dạo thư thả; một số tập chạy bộ chậm; một số chèo mấy chiếc thuyền con để ngắm nhìn khung cảnh; một số chơi vi-ô-lông những bản nhạc tươi vui với hy vọng sẽ được bố thí; một số dựng giá vẽ lên và bắt cảnh quang đẹp đẽ vào khung tranh. Song khi mặt trời chìm xuống dưới đường chân trời, ai nấy đều bỏ về nhà. Bây giờ, cùng những ngôi sao lấp lánh rạng rỡ trên cao, độc nhất một người đàn ông lẻ loi ngồi trên băng ghế, vừa ngước nhìn vầng trăng vừa nhâm nhi một chai bia. "Tôi tìm anh nãy giờ, Navrutri," Willem gọi người đàn ông ấy, thế là anh ta từ từ quay đầu lại. "Yô, Willem-kun…… Một nơi lạ lùng để gặp mặt nhỉ." "Là do anh chọn nơi lạ lùng đấy chứ." Willem ngồi xuống cạnh Navrutri. "Nhìn anh không giống cái bộ dạng say xỉn hàng ngày." "Tôi chẳng quen với rượu của Đế Quốc được tí nào. Uống mấy cũng chẳng giúp tôi vui lên." "Có thật là lỗi của rượu không?" "Có thể là lỗi của tôi lắm, cơ mà có khác gì. Tôi và thứ rượu này không có kết nối được gì cả. Chỉ có vậy thôi." Nói xong, Navrutri quăng cái chai chưa rỗng đi. Vài giây sau, một tiếng bõm nhỏ vang lên từ thủy lộ đã chìm trong đêm tối. "Vứt rác bừa bãi là bị phạt đó biết không." "Khi nào cửa tòa thị chính mở thì tôi sẽ đi nộp. Đàn ông tiếc chi mấy đồng cắc." "Cúi đầu tạ lỗi với một nửa nhân loại đi." Willem thở dài. Dĩ nhiên, cậu không tìm Navrutri để tán phét về bia. "Tôi đã điều tra nhiều việc liên quan tới Thánh Ca Đoàn." Mắt nhìn thẫn thờ lên bề mặt nước đen thui, cậu mở lời. "Nói chung, tôn giáo là tập hợp các đức tin và tri thức chung cho nhiều người. Không thể tin tưởng kẻ nào có đức tin khác là chuyện thường tình. Do đó, tín đồ của tôn giáo khác nhau sẽ coi nhau như dị giáo, thế là xung đột xảy ra triền miên. Nhằm ngăn ngừa điều ấy, các quốc gia đã đặt một tôn giáo lên làm quốc giáo và thống nhất đức tin của dân chúng." Navrutri chỉ gật gù nhè nhẹ. "Tín đồ của Thánh Ca Đoàn cùng có một đức tin rằng thế giới này không tuân theo nguyên bản của nó. Bởi vì cuồng tín vào điều ấy, họ gần như không thể trò chuyện với người thường, vì thế mới gây gổ với người xung quanh. Chỉ những ai có cùng đức tin mới thấu hiểu họ. Hệ quả là, mối dây liên kết trong nội bộ bền chặt hơn, còn xung đột với bên ngoài thì càng gia tăng. Rồi một ngày kia, chúng bắt đầu suy nghĩ rằng mình cần phải thanh trừ lũ ngoại giáo, những kẻ chẳng thể nhìn thấy được sự thật; đồng thời cần phải phục hồi thế giới về nguyên trạng." Willem hít một hơi ngắn. "……Hay nên nói đấy là những gì mà người ta tin lầm." Đôi mắt Navrutri khẽ rùng. "Cậu nói tiếp đi." "Nhìn từ bên ngoài, mọi người chỉ thấy một lũ dị hợm. Có điều trên thực tế, có nhiều loại người khác nhau trong Thánh Ca Đoàn. Họ đều có cùng đức tin rằng "thế giới không đúng với nguyên bản." Nhưng đằng sau lại có hai phe. Một phe tin rằng thế giới cần phải trở về gốc gác, còn phe kia lại muốn giữ nguyên cái thế giới sai lầm hiện tại. Kể từ khi Thánh Ca Đoàn khởi lập 97 năm trước, kẻ sáng lập đã ủng hộ đức tin thứ hai. Nói cách khác, Thánh Ca Đoàn Tái Dựng Thế Giới Thật vốn dĩ không muốn lật đổ thế giới. Tôi nói đúng không?" "Ít ra thì không có mâu thuẫn nào với thông tin tôi có. Chỉ vậy thôi à?" "Không. Đó chỉ là để xác nhận phỏng đoán của tôi về sự tồn tại hai phe phái đối nghịch trong Thánh Ca Đoàn. Bây giờ mới là câu hỏi thực của tôi." Willem hít một hơi sâu rồi chầm chậm thở ra. Ánh mắt vẫn dán chặt lên mặt nước, cậu hỏi, "Navrutri, anh thuộc phái nào?" Một khoảng lặng dài ập xuống giữa hai người. "Làm thế nào mà cậu biết?" "Ồ, thật sao? Anh thật sự là đồng đảng với họ à? Lúc nãy tôi chỉ đoán thôi." "……Willem-kun?" "Một nửa là giỡn đấy, đừng làm cái mặt đó. Mà kệ đi. Đám người mưu toan bắt cóc ông bác hôn mê vào y thời điểm bọn tôi đến ấy, tôi thấy chúng rất khả nghi nên đã tra xét mọi con đường thông tin đi từ Guild ra. Rốt cuộc tôi tìm được ghi chép về một kẻ trích xuất thông tin qua con đường mờ ám; lần theo dấu vết thì dẫn tới tên anh. Còn nữa, anh đã nói anh đang nghi ngờ các Quasi Brave, cơ mà anh dường như không có ý định rời Gomag, trong khi Quasi Brave còn lại duy nhất trong thành phố là tôi. Nghĩa là, anh biết không nhất thiết phải điều tra danh tính kẻ phản bội." "Nhiêu đó thì khó mà đủ chứng cứ buộc tội tôi." "Như đã nói, tôi chỉ nửa đùa nửa thật thôi, tức một nửa thực ra chỉ là đoán đại." Pạt, tiếng vỗ nước nhỏ – chắc là do cá hay gì đấy – vang vọng khắp không gian tĩnh lặng ban đêm. "Rồi sao? Cậu không nghĩ có khi tôi sẽ bịt miệng cậu sau khi bóc trần chân tướng của tôi à? Tôi khá giỏi trò ám sát đó biết không?" "Tôi nghĩ là anh đã biết, nhưng tôi khá giỏi đánh trả bọn ám sát," Willem cười khì khì. "Ngoài ra, anh đã nói với tôi rồi mà? Rằng công việc anh lúc này là nghi ngờ đồng đội. Cũng có nghĩa nghi ngờ anh không phải việc của tôi. Tôi không hình dung nổi anh sẽ phải vận đến biện pháp ám sát, dù anh thuộc Thánh Ca Đoàn hay không." "Cậu vẫn liều mạng như mọi khi." "Tôi thấy hợp lý trong đầu mà." Navrutri nhún vai. "Tôi thuộc phái cố giữ gìn thế giới này. Bọn tôi hiện đang mâu thuẫn với những kẻ muốn lật đổ thế giới, nếu dùng từ như cậu. Tôi không tiết lộ nhiều được, có điều cậu muốn hỏi gì không?" Willem suy nghĩ một lát. Dĩ nhiên, có vô số thứ cậu muốn biết. Tuy nhiên trong số đó, chỉ có vài thứ đáng để hỏi Navrutri. "Cái "đúng với nguyên bản" mà bên cậu nói…… là vùng đất hoang tàn màu xám chỉ có đám thú kỳ dị tung tăng phải không?" "Đúng. Phong cảnh của thế giới nguyên thủy." "Và cái thế giới trống vắng đấy thì có gì đáng mong ước với phe kia?" "Nhiều lý do. Một số muốn sử dụng lũ quái thú và sự diệt vong vì mục đích chiến tranh, một số đơn giản là nghĩ rằng mọi thứ cần phải đúng với bản chất. Cho phép tôi mượn lời cậu ban nãy, đó là đức tin chung của họ." "Anh nghĩ các anh ngăn chúng được không?" "Việc ấy……" Navrutri mở miệng định nói, song ngưng một lúc rồi khép miệng lại. "Oi?" "……Không cần phải ngăn. Sức mạnh chủ lực của chúng đã bị tiêu diệt hai năm trước. Số còn lại chỉ là mấy kẻ từng là thuộc cấp không hơn không kém, cùng nguồn tài nguyên cực kỳ ít ỏi. Chúng sẽ chẳng đủ sức làm cái gì nghiêm trọng nữa đâu." Anh nói cái gì vậy? Willem nghĩ. Chẳng đủ sức làm cái gì nghiêm trọng ư? Thế còn hàng loạt người hôn mê mà chúng gây ra ngay lúc này thì sao? "Bất kể âm mưu nào bọn chúng toan tính, sự diệt vong sẽ sớm đến thôi," Navrutri thủng thẳng nói, chẳng phù hợp với những lời nói bí ẩn của bản thân. "Cái mà nhân loại cần bây giờ là các mảnh linh hồn của Visitors. Bên tôi đã và đang tiến hành chuẩn bị bổ sung thứ đấy rồi. Những gì tôi có thể nói là chúng tôi sẽ cố gắng xong kịp lúc." "Tôi không hiểu anh nói gì." "……Chậc, nói chung là chúng tôi đang chiến đấu hết khả năng. Tôi e là không thể kể với cậu chi tiết hơn." Navrutri cười mà như không cười. "Tôi tin anh được chứ?" "Nghi ngờ đồng đội đâu phải là việc của cậu, đúng không?" Bị nói vậy, Willem thấy khó lòng đào sâu thêm. "Có việc gì tôi có thể làm không?" "Cứ tin cậy tôi và đợi là đủ rồi. Tôi biết cậu mạnh, cơ mà đây là vấn đề không thể giải quyết bằng vũ lực——À, đúng rồi." Navrutri hình như sực nhớ ra chuyện chi quan trọng, liền quay sang Willem. "Tôi muốn hỏi cậu, chỉ một điều thôi. Cậu biết Nils-senpai đi đâu không?" "Lão sư phụ vô tích sự ấy à?" Một câu hỏi kỳ lạ xuất hiện đột ngột, song Willem trả lời. "Trước đây tôi có nghe ổng đến Đế Đô, nhưng sau đó thì không nghe thấy gì nữa. Tôi nghĩ ông ta sẽ thình lình xuất hiện ở nhà vào thời điểm tồi tệ nhất y như mọi lần, có điều sao anh lại hỏi?" "Cậu không biết cũng không sao. Nếu ông ấy về thì cho tôi hay tin sớm nhất có thể nhé," Navrutri nói rồi đứng dậy. "Tôi chắc chắn ông ta biết cách cứu rỗi thế giới này khỏi cái kết."
|