| abstract
| - Vùng biển quanh Okinoshima hôm nay trong vắt không một gợn mây. Những đám mây đen báo hiệu về một cơn mưa vẫn còn mãi phía đường chân trời, nổi bật trên nền trời xanh thẳm. Những cơn gió biển mát lành vút qua trên mặt biển xanh đầy ắp những đợt sóng vỗ nhấp nhô. Bỗng một lát sau, một vụ nổ xảy ra khiến mặt biển như sủi bọt, và phá nát khung cảnh lãng mạn ấy. “SHIT! 5 tàu của bọn Hạm đội biển sâu vẫn còn. Hai người của Không đội 1 lại vì cái danh dự ấy mà tập trung vào 1 mục tiêu nữa hả?” “Tàu địch còn lại, 2 chiến hạm, 1 tuần dương hạng nặng, 2 khu trục! Chúng tôi sẽ giữ chân chúng lại; Akagi, Kaga, hai người phóng một đợt không kích nữa đi.” “Không cần cậu phải chỉ! Lần này tôi mới là kì hạm, đừng có phí lời… Kaga!?” “Đã rõ. Chuẩn bị đợt tấn công thứ hai.” Akagi và Kaga dừng lại phía sau Kongou rồi phóng máy bay. Những mũi tên bay vút lên- và rồi ngay lập tức hóa thành những chiếc máy bay được lái bởi các fairy. Để có một đợt không kích thành công, các máy bay phải tập trung lại trước ki di chuyển thành một khối thống nhất. Một tàu địch bỗng xuất hiện ở trước mặt Kongou và đồng đội. To như những con cá voi, nó lao thẳng vào một cách liều lĩnh. “Hai tàu khu trục phía trước --Lớp Ha, chắc vậy!” “Akagi đây. Hibiki, Yukikaze, giao lại cho hai đứa!” “Hibiki, đã rõ. Đang tách khỏi đội hình để thu hút tàu địch.” “Yukikaze đã rõ. Cứ giao hết cho em.” Sau khi nhận chỉ đạo từ Akagi, hai nữ trục hạm đang đứng trước Kongou bắt đầu tăng tốc. Hibiki vẫn giữ khuôn mặt vô cảm thường ngày, còn Yukikaze lại có một nụ cười đầy lạc quan. Cô nhóc có vẻ khá tự tin váo mình. “Hibiki onee-san! Em sẽ lo vụ đánh lạc hướng, còn chị sẽ tấn công từ phía sau. Em sẽ không dính đạn dễ dàng đâu.” “Đã hiểu—mà đừng có gọi tớ là onee-san, tụi mình là trục hạm cả mà.” “Không, Hibiki onee-san là senpai mà. Em trông chờ cả vào chị đó.” “Hiểu rồi… Spasibo.” “Iyaaaahhhhh--!” Nắm chặt khẩu pháo đang đeo trên vai, Yukikaze xông thẳng về hướng quân địch. Ngay sau đó, một loạt đạn được bắn ra. Chỉ trong chớp mắt, những viên đạn bay đến vị trí tàu địch, làm bắn lên những cột nước quanh chúng. Ngay lập tức, hai tàu khu trục địch mở miệng ra và bắn trả. “Yukikaze sẽ không chìm đâu.” Vừa tránh né, Yukikaze vừa bắn trả, vừa di chuyển vào những nơi có nước bắn lên. Người ta thường nói những nơi nào đạn đã bắn trúng thì sẽ không bị dính đạn nữa. Mặt khác, Hibiki lúc này đã tiến sát lại gần quân địch. Trong lúc Yukikaze vẫn tiếp tục né đạn thì Hibiki dừng lại, ngắm vào kẻ địch với ánh nhìn của một xạ thủ, và rồi... “Vậy thì, bắt đầu nào… Khai hỏa!” Một viên đạn được bắn ra kèm theo tiếng nổ cực lớn. Chiếc tàu khu trục đầu tiên bị bắn trúng, vụ nổ làm nó bị hư hỏng. Khói đen bốc lên khiến nó di chuyển chậm dần. Nhận thấy Hibiki là mối đe dọa lớn hơn, chiếc còn lại quay lại, lao về phía cô. “Hibiki onee-san!?” “Yukikaze, tiêu diệt cái tàu bị thương kia đi.” “… Aye, đã rõ.” Yukikaze kết liễu chiếc tàu bị thương kia chỉ với một loạt đạn duy nhất. Hibiki thì vừa di chuyển để giử khoảng cách, vừa tránh né và chờ đợi cơ hội bắn trả. “Chị sẽ không thua hai đứa đâu.” Vừa nhìn về phía Hibiki và Yukikaze, Kongou vừa nở một nụ cười đáng sợ. “Kirishima, chúng ta cũng nhập cuộc thôi.” “Dạ, Onee-sama!” Đứng bên cạnh Kongou, Kirishima đáp lại, với ánh mắt đầy mưu lược ẩn sâu cặp kính. Đứng trước Kirishima và Kongou là hai bóng đen của thứ gì đó giống như con người. Cao và đầy kiêu hãnh với mái tóc đen dài, hẳn chúng sẽ rất hấp dẫn nếu không có hai khẩu pháo gắn vào tay. “Onee-sama, khoảng cách và góc bắn đang thuận lợi, nếu chúng ta tấn công ngay thì sẽ có cơ hội bắn trúng đối phương.” “Rõ rồi!"” “Bắn--!” Hai người họ từ từ dừng lại, hai khẩu pháo trên lưng nã đạn với những tiếng nổ kinh hoàng và những cụm khói đen rất lớn, mà không tàu khu trục nào bì kịp. Sẽ là không thực tế nếu vừa di chuyển với tốc độ cao vừa ngắm bắn mà không có các thiết bị hỗ trợ; vì vậy, cả Kongou và Kirishima đều di chuyển ngay lập tức sau những lần dừng lại để ngắm bắn. Ở bên kia chiến tuyến, hai chiến hạm của đối phương cũng bắn trả. Trước những loạt đạn trút xuống như mưa, chúng bật những tấm chắn hình lục giác lên để đẩy lùi những đợt tấn công của kẻ địch. Tương tự vậy, cả Kongou và Kirishima cũng bật lớp phòng thủ của mình. Những tấm chắn của hai bên đều rung lên trước những loạt đạn xuyên giáp và những vụ nổ liên tiếp. Tấm chắn của cả Kongou và Kirishima bắt đầu vỡ thành nhiều mảnh. Trong khi đó tấm chắn của đối phương có vẻ như là vẫn còn nguyên. “Tch, bọn chúng mạnh thật.” Kongou tự lẩm bẩm, có vẻ như cô đang rất căng thẳng. Bỗng tấm chắn của cô biến mất, khiến cô lãnh trọn một vụ nổ. “Onee-sama…?!” Mặt biển lúc này đầy khói. Kongou lúc này quỵ xuống, đau đớn khiến hai hàm răng cô nghiến lại. áo quần thì rách rưới, trang thiết bị thì không thể hoạt động vì vụ nổ vừa rồi. Bỗng từ phía quân địch, một tiếng gầm vang lên. Hai tàu địch vẫn còn và đang tấn công họ. Và rồi từ bên hông, một tuần dương hạng nặng lao vào với ý định tấn công Akagi và Kaga đang đứng đằng sau. “…mmm. Kaga, Akagi, nhanh lên đi!” “Đừng có hối nữa! Đợt 2, phóng!” Sau khi tập trung lại, phi đội máy bay lại lao về hướng tàu địch. Những cột nước bắn lên khắp nơi. Một lát sau, hai tàu địch xuất hiện, bị thương nhưng vẫn còn sống. “Có vẻ như khả năng phòng thủ của chúng đã mạnh hơn…!” Không phải là người thông minh nhất—tuy vậy Akagi đã tự xốc lại bản thân và đưa ra quyết định. “Kirishima. Cứ thế này thì cả hai người sẽ tiêu đấy, cả tụi này và mấy nhóc khu trục cũng vậy. Vì thế, hãy tiêu diệt một chiến hạm đối phương, chiếc còn lại tụi này sẽ lo.” “Hiểu rồi. Thật tình, tôi chẳng hợp với kiểu đó tí nào…!” Tăng hết tốc lực, Kirishima dột ngột chuyển hướng vào một chiến hạm địch. "WoooaoaAAAAAAHHHHH--!!" Rút ngắn khoảng cách với đối phương, Kirishima bắn liên tục vào kẻ địch. Ở khoảng cách thế này thì việc tránh né gần như là không thể- tấm chắn của cô như vỡ ra dưới sức nóng của lửa. Kẻ thù của cô cũng trong tình trạng như vậy. Cả 2 bên bắn một cách điên cuồng, với mong muốn hủy diệt đối phương. Nhưng Kirishima đã nhanh hơn, và đối thủ của cô bị tiêu diệt trong vụ nổ. Tuy nhiên, tàu còn lại đã khóa mục tiêu vào Kirishima. Gầm lên một tiếng, ả ta chĩa súng về phía Kirishima. Nếu bị bắn trúng, cơ thể cô chắc chắn sẽ bị xuyên thủng. “…Tch, định bắn ta à, vậy thì sao nào?!!!” Chắc rằng Akagi và Kaga đã phóng thêm một đợt máy bay, Kirishima bắn hết sức mình. Vàu tiếng đồng hồ sau, trong văn phòng tràn ngập sự ảm đạm là những nữ hạm vừa rút về từ trạn chiến. “Đô đốc, em xin lỗi…” Akagi, kì hạm của đội, ngẩng đầu lên nói trong khi bị thương khắp người. “Chỉ vì tụi em không đủ mạnh mà… chiến dịch này phải hủy bỏ.” “Không sao đâu, nên các em đừng buồn nữa. Chúng ta sẽ lại có cơ hội khác.” Chàng trai trẻ tuổi trong bộ quân phục trắng muốt của Hải quân, người được gọi là đô đốc, nhẹ nhàng đáp lại sau khi liếc qua bản báo cáo. “Có vẻ như Hạm đội biển sâu ở vùng biển này mạnh hơn ở các vùng trước thì phải. Nhưng mà anh chắc là mọi người sẽ đồng ý về việc đây là những thông tin rất hữu ích cho sau này.” “Nhưng nếu cứ thế này thì…” Đô đốc giơ tay lên để ngăn Akagi nói tiếp. “Vẫn còn thời gian mà. Anh nghĩ lúc này chúng ta nên củng cố lại đội hình và chuẩn bị cho trận quyết chiến sau này. Anh cũng hiểu mấy em thấy ra sao ,nhưng nếu chúng ta có thể rút lui, thì chúng ta hoàn toàn có thể quay lại sau này.” Akagi miễn cưỡng gật đầu. Để xua đi bầu không khí ảm đạm, cậu ta hắng giọng rồi quay sang hỏi Kongou. “Em thấy lần này sức mạnh đối phương thế nào? Có tăng lên đáng kể không?” “Vâng, chúng mạnh hơn hẳn.” Tuy vẫn đang bị thương nhưng Kongou vẫn vui vẻ trả lời. ‘Em vẫn chưa được chiến đấu nhiều. Có cảm giác như là lại đối đầu với những tàu khác trong ‘cuộc chiến ấy’.” “Anh cũng thấy là chúng đã trở nên mạnh hơn.” Cả Akagi và Kaga gật đầu đồng tình. “Tụi em thấy thất bại trong việc kiểm soát bầu trời lần này là do… tất nhiên là cũng do tụi em cũng tự tin quá mức.” ‘Vậy à? Vậy thì có lẽ đến lúc tăng cường sức mạnh cho hạm đội rồi.” “Tăng cường sức mạnh ạ?” Kirishima hỏi với vẻ hoài nghi. Với nụ cười mỉm, đô đốc trả lời “Một tàu sân bay tiêu chuẩn vừa gia nhập với chúng ta.” Thứ đầu tiên mà tôi nhìn thấy là cái trần nhà được ghép từ những tấm ván gỗ “Hm…..?” Cô gái chớp mắt, ngạc nhiên với những gì xung quanh. “Đây là…” Vừa kiểm tra những thứ xung quanh, cô vừa cố nhớ lại những gì xảy ra với mình. Cô đã ngủ trên một cái giường trong một căn phòng nhỏ, rộng khoảng 6 chiếu tatami. Nhưng nội thất ở đây lại khá đầy đủ, bên cạnh gối của cô còn có một bộ đồ đã được xếp gọn. Nhìn có vẻ như đây giống như là một khách sạn kiễu cũ ở Nhật Bản. Và với cô gái này, việc bản thân nằm ngủ ngon lành ở một nơi như thế này thật sự làm cô rất ngạc nhiên. “Mình… đâu có phải con người. Mình là tàu sân bay Zuikaku. Mấy nơi như thế này… mình chưa tới bao giờ.” Cô gái tự gọi mình là Zuikaku đứng dậy, ngắm nghía đôi tay mình. “Tại sao mình lại ở hình dạng này? Mà mình đã chìm ở mũi Engano rồi mà…” Không ai trả lời cô cả, mọi vật xung quanh vẫn chìm trong yên lặng. Hít vào một hơi dài để tự trấn tĩnh bản thân, Zuikaku nhìn quanh phòng một lần nữa. Đúng như cô nghĩ, đây có vẻ chỉ là một căn phòng khách sạn bình thường, tuy vậy nhưng cũng khiến cô yên tâm hơn một chút. Một tia nắng yếu ớt dừng chân bên cửa sổ- có vẻ như lúc này đang là mùa đông. “Cái việc quái quỉ gì đang diễn ra thế này?” Bỗng một tiếng ‘bang’ vang lên phía sau cô, khiến cô giật mình quay lại. “Eh!... Một con mèo à?” Và đó đúng là một con mèo với bộ lông đen trắng. Nó tới từ đâu thì cô vẫn chưa rõ, nhưng nó đang tiến lại gần cô mà không có vẻ gì là sợ sệt cả. “Mình đã thấy mèo vài lần trong công xưởng và ở trên boong… nhưng nghĩ tới việc có thể nựng một con mèo thì…” Và khi cô đang với tay ra để xoa lên đầu nó thì con mèo bỗng nhảy qua, chạy lại đống áo quần và nhặt cái gì đó lên. “Này, cái đó là…” Đó là cái áo lót. Và rồi con mèo chạy qua khe cửa, miệng thì ngậm cái áo lót. “Ah, này, eh?” Zuikaku nhìn xuống ngực mình. Lúc này đây cô chỉ đang mặc mỗi cái áo choàng tắm, và không có đồ lót. Nghĩ tới việc không có gì để mặc nếu không có cái áo lót ấy khiến máu dồn hết lên não của cô. “Con mèo chết tiệt kia! Ta mà bắt được thì ngươi biết tay ta.” Ngay lập tức, Zuikaku chạy theo con mèo. Chạy ra khỏi cửa, Zuikaku chạy trong một hành lang dài, hai bên là vô số những cánh cửa. (Vậy đây có vẻ đúng là một khách sạn thật… nhưng mà đấy không phải việc quan trọng lúc này!) Con mèo vẫn chạy dọc hành lang. Zuikaku vẫn cố gắng đuổi theo trong tuyệt vọng, và rồi bỗng cô va vào vai một cô gái đi qua.”Zuikaku onee-san! Chị dậy rồi à, vậy…!” Cô gái đó la lên với chất giọng đầy sức sống, khá là hợp với hình ảnh một cô gái trong bộ đồng phục. Zuikaku lúng túng đáp “E,em là?!” “Em là trục hạm Maikaze, đến từ đội khu trục số 4.” Zuikaku vô cùng ngạc nhiên. Trong chiến dịch không kích ấn Độ Dương và chiến tranh Thái Bình Dương, đội khu trục số 4 được biết tới như là đội bảo vệ của Không mẫu hạm đội 1 của Zuikaku không biết bao nhiêu lần. “Mong là em có thể thật sự nhảy điệu Odori-bon với Zuikaku onee-san, chứ không phải là mấy cái mưu tính vớ vẩn kia.” Trong những trận chiến mà cả hai đã trải qua, có một kế hoạch phòng không được gọi là Odori-bon. “Ah, chị cũng mong vậy! Mà khoan đã. Nếu mà em cũng ở đây, vậy thì các tàu khác cũng trở thành con người rồi sao?” “Người ta gọi chúng ta là nữ hạm chị à!” (Nữ hạm sao?! Vậy là chúng ta có hình dạng giống con người à…!?) Con mèo kia lúc này đã chạy hết hành lang và đang tiến ra sảnh, luồn dưới chân những cô gái khác cũng ăn mặc rất đẹp như Maikaze, trên tay là những giỏ áo quần. “Ara ara, chạy lách qua chân tao à… thật đúng là ~” “Da trắng?! Và ngực cũng bự nữa!” Cô gái họ nhìn thấy là một người có mái tóc vàng óng, và có thứ gì đó ẩn dưới váy. “Chị là Atago, rất vui được gặp em. Đúng ra rất vui khi được gặp lại em. Không phải tàu nào cũng theo phong cách Yamato Nadeshiko đâu, phải không?” “Vậy-vậy ạ?” Dù cho đầu óc vẫn còn hơi rối bời, nhưng hình như là Atago đã tham gia vào trận đánh thứ ba ở biển Solomon, và cả trận ở quần đảo Mariana nữa. Chị ấy là một tuần dương hạm kì cựu, được biết tới nhờ khả năng thăng bằng rất tốt dù có những trang bị rất nặng nề-và có vẻ bây giờ cơ thể chị ấy cũng vậy. “À mà con mèo ấy là Wanker. Cậu ấy là chỉ huy phó của quân cảng đấy, vì vậy hãy giúp đỡ cậu ấy nhé.” “Wanker? Không phải là Weigh Anchor sao? Mà sao mọi người lại gọi khách sạn này là quân cảng vậy?” “Ừ thì chỉ cần biết cái khách sạn này được gọi là Quân cảng là được rồi, huehuehue~” “D,dạ.” Zuikaku vòng qua Atago để đuổi theo con mèo, nhưng có vẻ khoảng cách vẫn chưa được rút ngắn bao nhiêu cả. Wanker chạy qua sảnh rồi đi thẳng vào trong bếp. Ở đấy hình như cũng có vài nữ hạm đang mặc tạp dề đang đứng quanh bếp. (Có cả những nữ hạm ở đây nữa sao? Chuyện quái quỉ gì thế này?) “Tenryuu-chan, bữa sáng tới rồi đây ~ Lại nếm thử đi.” “Oh!...hmhm, quả là món gà rán của Tatsuta có khác, ngon ghê!” “Ôi không ~ Đúng là công thức của tớ thật, nhưng tớ vẫn chưa nấu thử nhiều ~” “Tớ mà nấu được như cậu thì tớ đã vui lắm rồi… uwah… mèo?” “Arara~ chẳng phải là Wanker-chan đây sao?” Wanker chạy qua hai cô gái, và cũng không có vẻ hứng thú gì với món gà rán cùa Tatsuta. “Arara~Wanker-chan thích áo lót hơn là món gà của tớ sao? Ngon như vậy mà ~” “Ah~ xin lỗi hai người!” Khuôn mặt đỏ bừng lên, Zuikaku vừa lách qua hai người họ vừa nói. “Ah! Lính mới này! Tôi là Tenryuu, đây là Tatsuta. Rất vui được gặp cậu.” Nếu không nhầm thì hai người họ hẳn là hai tuần dương hạng nhẹ lớp Tenryuu, được sử dụng trong các nhiệm vụ vận chuyển thì phải. “Mong hai người giúp đỡ! Nhưng tại sao hai người lại ở trong bếp thế này?” “Khách sạn này được các nữ hạm duy trì, và nhiệm vụ của tụi này là chuẩn bị thức ăn. Cơ mà ở đây khá đông, nên tính ra cũng cực ghê gớm.” “Vậy, vậy sao…” “À mà nếu cứ đi theo đường đó, cậu sẽ thấy phòng chỉ huy của đô đốc đấy.” “Vậy à… thôi thì gặp lại hai người sau.” Cả Zuikaku và Wanker phóng thẳng ra khỏi bếp, quay trở lại hành lang. trước mắt họ là một cánh cửa lớn, kiểu Âu. (Cái chỗ này rốt cuộc là ở đâu vậy?) “Zui,kaku…” Giọng nói ấy chưa bao giờ cô được nghe, nhưng nó khiến bao kĩ niệm cũ của cô bỗng ùa về. Ngay lập tức cô chạy vào nơi mà Wanker đã vào, nhìn quanh phòng. Một nữ hạm, trang phục thì khá giống cô, đang dính lấy một gã trẻ tuổi trong bộ quân phục tráng, ánh mắt nhìn cô đầy ngạc nhiên. Trên mái tóc trắng ấy đeo một chiếc băng đầu màu đỏ, áo cũng màu trắng, mắt nâu, trên ngực đeo một miếng giáp có ghi chữ "シ”. Một giây sau, Zuikaku thốt ra tên người ấy. “Có phải là Shoukaku-nee không?” “Oy, oy….!” Giọng của Zuikaku dường như nghẹn lại. Bỗng cô va chạm với tên lạ mặt kia, và Wanker đã đứng sẵn giữa hai người họ. “Né, né ra!” Zuikaku cố gắng chậm lại trong lúc hoảng loạn, nhưng rồi cô lại trượt chân, ngã nhào về phía trước. Và thế là Zuikaku ngã sóng soài lên người thanh niên kia, khiến cả hai ngã xuống sàn. ‘Ah Owowowo… ah, anh không sao chứ?!” “Uh, uhuh” Cậu ta rên rỉ có vẻ khá đau đớn. Zuikaku vội đứng dậy, và bỗng cô khựng lại. Vụ va chạm đã khiến áo của cô lỏng ra, và vì lí do nào đó mà bàn tay phải của cậu ta đang nằm trên ngực bên trái của cô. Trong khi Zuikaku vẫn còn đứng hình thì cậu đã nở mụ nụ cười nham hiểm. “Có lẽ cô thấy chúng không to, nhưng mà cũng không phải là tệ lắm đâu.” “Tch…” Mặt cô đỏ bừng lên, và rồi bỗng trang phục của cô biến thành một bộ khá giống của Shoukaku, và lơ lửng phía trên đầu cô là một tốp máy bay chiến đấu “Không được, Zuikaku! Em bình tĩnh lại đi.” “Tên chết tiệt kia!” “Oy, này, từ từ đã…” Sau tiếng hét của Zuikaku, đám máy bay phóng thẳng vào người cậu thanh niên. Cuối cùng thì Wanker cũng bị bắt lại bởi một đội khu trục với khả năng bắt giữ cực cao. “Owowowowowow…” “Anh ổn không vậy, đô đốc?” Khung cảnh giờ đây thật sự không còn gì để nói. Căn phòng chỉ huy không chê vào đâu được giờ là một bãi chiến trường; đô đốc thì bị thương, và Shoukaku-nee giờ đây đang nhìn cô đầy lo lắng trong khi xoa thuốc cho đô đốc. Shoukaku cũng cùng lớp với cô, và còn là chị nên khi gặp, cô đã rất vui. Nhưng chính vì vậy mà lúc này đây, Zuikaku đang rất hoang man. Nữ hạm thật ra là gì? Ở cái khách sạn quân cảng này có bao nhiêu người cả thảy? Đây là ở đâu, thời gian là lúc nào? Và tại sao cái gã kia lại được gọi là đô đốc? Hắn ta còn quá trẻ. Và mấy cái vũ khí mà cô dùng để tấn công hắn ta là sao? Có vẻ như đó là khả năng của nữ hạm thì phải. (Mà dù gì thì mình cũng đâu có làm gì sai đâu…) Nhớ lại vụ khi nãy, Zuikaku míu môi lại. (Chà, ai mà chẳng mắc phải lỗi lầm gì đó. Vụ đó chỉ là một tai nạn hi hữu thôi mà!) Sau khi bôi thuốc khắp người, cậu ta lết lại ngồi trước bàn, rồi liếc nhìn Shoukaku. “Cảm ơn em, Shoukaku. Anh không sao đâu.” “Thật không? Anh có còn đau chỗ nào không?” Shoukaku nhìn một cách đầy lo lắng. Dù là chị em nhưng khi nhìn vào Shoukaku, mọi người thấy một người dịu dàng, quan tâm tới mọi người-khác hẳn Zuikaku. “Ahah, chắc là anh sẽ đỡ hơn nếu được ôm em đấy. Thế này này.” Trước khi đô đốc kịp chạm vào váy của Shoukaku- cậu ta đã bị ngăn lại bởi cô ấy trước khi Zuikaku lại nổi giận. “Không, anh không được làm vậy…! Em đang làm nhiệm vụ thư kí hạm của mình mà. Mà còn em gái của em ở đây nữa.” “Vậy là khi nào hai ta xong việc thì được phải không? Chỉ có hai chúng ta thôi đúng không? Vậy là được hả?” “Vậy không được đâu.” “Ahem.” Zuikaku hắng giọng. ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã đoán ra được hắn ta là loại người gì. Một tên xấu xa thích đụng chạm vào người thư kí của mình. Cả Shoukaku-nee và cậu đô đốc kia bối rối khi thấy Zuikaku quay lại. “Chà, đấy chỉ là đùa thôi.” Cậu ta giải thích với nụ cười yếu ớt, rồi đùn đẩy mọi thứ sang cho Shoukaku. “À mà em có muốn hỏi gì chị mình không? Anh chắc là em đang rất lo lắng đúng không?” Zuikaku nhỏ giọng đáp. ‘Uhm, thật ra tôi cũng hơi lo lắng.” “Vậy thì để anh giới thiệu bản thân trước đã.” Hắn ta chìa tay ra, nói với một thái độ chân thành. Dường như là đã hoàn toàn thay dổi. “Anh được mọi người gọi là đô đốc. Tất nhiên tên anh thì không phải như vậy. Anh là người trông coi cái khách sạn quân cảng này, và cũng chịu trách nhiệm quản lí, tất nhiên là tại phòng chỉ huy này.” “Em là Zuikaku. Em, uh…chắc là không mẫu nhỉ?” Zuikaku trả lời theo những gì cô nhớ một cách mơ hồ, hai tay cô đan vào nhau. Có vẻ như những gì cô nhớ là đúng, trừ việc nó hơi không được chính xác lắm vào lúc này. Có lẽ kết thúc bằng một câu hỏi thì tốt hơn. Cậu ta gật đầu, có vẻ đã hiểu được ý của cô. “đừng có lo. Em thật sự ra đúng là không mẫu Zuikaku. Và có vẻ như em vẫn còn vài kí ức từ ‘Cuộc chiến đó’ thì phải?” “Mm, em cũng đang băn khoăn về việc đó.” “‘Cuộc chiến đó’ sao?” Zuikaku bỗng thấy tức giận. Nếu việc đó đã từng xảy ra ở đây, lẽ ra mọi người phải gọi nó bằng một cái tên khác chứ? Shoukaku có vẻ nhận ra sự tức giận của em gái. Cô khẽ cúi đầu để trấn an Zuikaku, và cả cậu thanh niên kia cũng thế. “Vậy thì giờ anh đi vào ý chính luôn.” Đô đốc nhìn thẳng vào Zuikaku. “Nữ hạm các em có vẻ là một hình dạng khác của những chiếc tàu đã tham gia vào ‘Cuộc chiến đó’”. Một hình dạng khác sao? Và nagy khi nghe được những gì đô đốc nói ra, Zuikaku bỗng thấy lạnh cả sống lưng. Bây giờ, cô là nữ hạm, và cuộc đời cô sẽ sang một trang hoàn toàn khác. Nhưng những câu hỏi của cô vẫn chưa được giải đáp hết. “Vẫn có cái gì đó hơi mơ hồ ở đây thì phải?” “Đành phải thế này thôi. Quá khứ của cả hai chúng ta có vẻ vẫn còn rất bí ẩn.-Shoukaku?” “Dạ, thưa chỉ huy. Zuikaku à, em nhìn vào đây một lát được không?” Và rồi, Shoukaku đưa cho cô một quả địa cầu. “Cái này là…!” Zuikaku há hốc mồm ra. (“Đảo Bashi”, “Biển Cà ri”, và “Okinoshima”… chúng không giống như là ở thế giới trước kia…!) Và khi Zuikaku nhận ra điều đó, đô đốc bắt đầu nói tiếp : ”Như em đang thấy lúc này, tất cả những trận đanh mà các em từng tham gia, bây giờ chỉ còn là một phần của ‘Cuộc chiến đó’ mà thôi. Tất cả những gì chúng ta biết về nó chỉ là thông qua những lời kể của các em.” “Vậy thì… ở thế giới này…” “Có thể nói là nó chưa từng diễn ra ở đây. Nhưng mà từ những gì em nói, có lẽ thời điểm này thì mọi việc đã có nhiều tiến bộ hơn.” “…….” “Không phải lo. Không có khác biệt văn hóa nào giữa nơi này với quê nhà em đâu. Mặc dù ban đầu sẽ có hơi khó khăn tí, nhưng mà từ từ rồi sẽ quen.” “Vậy à!?” Zuikaku bất giác nắm chặt tay mình. Đây không phải là nơi cô và những đồng đội từng chiến đấu để bảo vệ, và nó thực sự làm cô bị shock. Nhưng vẫn còn những câu hỏi chưa được giải đáp. “Vậy thì tại sao chúng ta lại ở đây?” Zuikaku hỏi. Đô đốc đứng bật dậy rồi nhẹ nhàng tiến về phía cửa sổ. “Cái thế giới này đang bị đe dọa.” “Bị đe dọa sao?” “Shoukaku” “mm” Cầm điều khiển TV trên tay, Shoukaku bật chiếc TV trên tường lên. Những hình ảnh quen thuộc nhưng lại làm Zuikaku hiện lên: những chiếc tàu ngầm, đạn và khói lửa, những người vật lộn để nổi lên trên mặt nước, toàn thân đen xì vì xăng dầu. Ở đấy đa số là tàu chở hàng và chở dầu, nhưng vẫn có những tàu khu trục, tuần dương và tàu sân bay khổng lồ ở trong đấy. Nhưng thứ khiến Zuikaku kinh hãi không phải là cái cảnh tượng tàn khốc này. Quanh những con tàu xấu số ấy, là những thứ gì đó… to như con cá voi, bơi qua lại và nuốt chửng những ai còn sống. Những tàu khu trục và tuần dương còn sót lại điên cuồng nã đạn vào chúng, nhưng chúng còn chẳng hề quan tâm. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Đằng sau họ, nổi trên mặt nước, là một thứ gì đó có dáng vóc con người. Dường như đó là những linh hồn của các chiến hạm và những người chết cùng chúng giờ đây đã trở lại, và có một hình dạng khác. “Cái, cái này là…” “ Hạm đội biển sâu, kẻ thù của nhân loại.” Đô đốc giải thích với một Zuikaku đang im lặng. "Ngoài danh tính của chúng thì chúng ta vẫn còn nhiều điều chưa biết về Hạm đội biển sâu. Nhưng có một điều rõ ràng là chúng tấn công ta, và chúng có mong muốn làm chủ đại dương. Còn chúng ta thì lại bất lực trong việc ngăn chặn.” “Bất lực sao?” Đô đốc khẽ gật đầu cho một Zuikaku vẫn còn khó khăn trong việc chấp nhận những gì anh ta vừa nói. “Hiện tại thì tất cả đại dương và biển đều đã bị chúng chiếm mất. Tất cả các giao thương bằng đường biển đều bị hủy bỏ. Các quốc gia giáp biển biển giờ gần như là đã bị phong tỏa. Và với một đất nước lấy thương mại là chính như ở đây thì việc này quả là một mối đe dọa to lớn.” Quê nhà của Zuikaku cũng là một đất nước chú trọng về thương mại. Với tài nguyên thiên nhiên ít ỏi, nó không thể tồn tại mà không có xuất-nhập khẩu.. Cô không thể không nhận ra có quá nhiều sự giống nhau giữa nơi này và nơi cô từng sống. “Nhưng nếu mọi người vận chuyển bằng đường hàng không cũng được mà.” “Vận chuyển hàng không thì không thể chuyên chở nhiều như là đường thủy. vả lại hạm đội biển sâu cũng có những mẫu hạm như em vậy. Vì thế khi chúng ta bắt đầu sử dụng máy bay thì ngay lập tức bị chúng bắn cho tơi bời, cho nên không thể sử dụng đường hàng không được.” “…..” “Các quốc gia đã hợp tác với nhau để chống lại chúng, nhưng chênh lệch về sức mạnh vẫn là quá lớn. Lúc này đây chúng ta cũng đang rất vất vả để bảo vệ cả những vùng ven biển trước bọn chúng.” Trên màn hình chuyển sang ảnh của một khu vực ven biển. Trên nền của những tòa nhà đổ nát là những gì còn sót lại của thứ có vẻ là tàu vận tải của địch.” Hơi thở của cô bỗng trở nên gấp gáp khi nghĩ tới việc Hạm đội biển sâu có thể tấn công vào những nơi đông dân cư. “Tôi nghe nói là các cô được tạo ra là để chống lại chúng. Các cô có sức mạnh chiến đấu rất tuyệt vời, và những gì em vừa làm với anh là một ví dụ.” Zuikaku thả lỏng tay mình ra. Những trang thiết bị, vũ khí và máy bay xuất hiện khi cô tức giận khi nãy có lẽ là khả năng của một không mẫu. Có lẽ những người khác sẽ có những trang bị khác. “Và anh là chỉ huy của các em, nhiệm vụ của chúng ta là phải tiêu diệt bọn Hạm đội biển sâu và trả lại bình yên cho vùng biển.” “Vậy những nữ hạm khác thì…” “Ừ, họ đã tham chiến rồi. Và phía ta cũng đã có thiệt hại…” Bỗng một cả giác khó tả dâng lên trong người cô. ‘Cuộc chiến đó’ cuối cùng có một kết cục bi thảm, còn ở đây, cuộc chiến này vẫn tiếp diễn, và các nữ hạm lại là những người chiến đấu. (Trong ‘Cuộc chiến đó’, mình đã không thể bảo vệ được rất nhiều thứ…) Những kí ức đau buồn lại ùa về. Cô đã chẳng thể làm gì- thậm chí cô cũng không thể làm gì trước nỗi buồn của mọi người khi cô… (nhưng bây giờ mình đang ở đây, mình có thể làm lại mọi chuyện mà) “Cái khách sạn quân cảng này được thuê để làm chỗ nghỉ ngơi cho các em, nhưng mọi người quen gọi tắt là quân cảng.” Đô đốc nói đầy hãnh diện. “Dù vậy nhưng đây chỉ là một khách sạn, nên ở đây thì chỉ có thể ăn chơi và nấu nướng. còn muốn chuẩn bị cho việc chiến đấu thì phải sang công xưởng bên cạnh.” “Vậy sao mọi người không ở trong công xưởng từ đấu luôn đi?” Vì cô và họ là những chiến hạm, là những vũ khí nên việc ở trong xưởng là hết sức bình thường, nhưng cậu ta nở một nụ cười cay đắng: “Hiện ở đây có hơn 110 nữ hạm. Có sắp xếp kiểu gì thì nhét ngần ấy người vào một cái công xưởng thì cũng không được. Đất đai đang khan hiếm mà em.” “Ah, hơn 110 người sao?” Chỉ là một số ít so với số tàu từng tham chiến trong ‘Cuộc chiến đó’, nhưng nó củng đủ làm cô bị shock. “Vả lại anh cũng không muốn coi mấy em như là tàu chiến hay là công cụ chiến đấu.” Đô đốc trả lời một cách rõ ràng. “Mấy em không phải là tàu bè, cũng không phải là người. Mấy em là nữ hạm. Anh không thể làm gì để giúp các em trong việc chiến đấu, nhưng anh muốn mấy em có những ngày tháng vui vẻ trước khi phải ra ngoài kia.” Sau khi nghe những lời nói đó, Zuikaku thấy dường như cậu ta lúc này lại là một con người hoàn toàn khác so với lúc trước. “Vậy thì anh mong em sẽ là tiên phong.” “Tiên phong à?” “Anh không muốn đặt tương lai của nơi này lên vai những người chưa đủ sức mạnh. Và nếu không phải là họ, thì đó chỉ có thế là em.” Anh ta tiếp tục nói với vẻ mặt buồn rầu:” Anh cũng không thể làm gì nhiều ngoài việc đặt hết trách nhiệm lên vai các em. Anh mong rằng các em hiểu được mình đang chiến đấu vì cái gì.” “…..” “Có những nữ hạm không thể đứng ở tiền tuyến, mà công việc của họ là hỗ trợ từ phía sau. Vì vậy, với anh, chiến tranh không chỉ được quyết định bởi những người lính đứng trước.” Những lời nói của cậu rất có lí. Zuikaku nhớ lại những ngày tháng trước trong ‘Cuộc chiến đó’, việc đào tạo những phi cô cho cô tốn rất nhiều thời gian. (Nhưng mọi người đều đã chọn bước vào cuộc chiến này.) Tất cả những nữ hạm cô gặp sáng giờ, kể cả Shoukaku-nee đang đứng cạnh cô lúc này, đều đã tình nguyện tham gia. (Nếu đã thế này thì làm sao mà mình lại không tham chiến được?) “không, thưa đô đốc.” Zuikaku nói một cách trang nghiêm, “Em cũng sẽ tham gia vào việc đánh đuổi bọn Hạm đội biển sâu. Dù gì thì trước đây em cũng là mẫu hạm của hạm đội chính mà.” “Zuikaku…” Shoukaku khẽ gọi cô. Lúc này, trong người cô đang dâng tràn khát khao được chiến đấu. đô đốc khẽ gật đầu. “Được rồi. Anh sẽ xem như đó là quết định tạm thời của em.” “Tạm thời…?” “Bắt đầu từ ngày mai, trong vòng 2 tuần, anh sẽ coi em như mọi người khác.” Đô đốc giơ 2 ngón tay lên. "Và khi thời hạn kết thúc, hãy nói cho anh quyết định cuối cùng của em.” Sau khi nói chuyện với đô đốc và Shoukaku-nee, bây giờ Zuikaku mới nhận ra sự sang trọng của khách sạn quân cảng. Dù từ ngoài nhìn vào thì thấy nó bình thường, nhưng bên trong lại vô cùng rộng. Khách sạn được trang trí cả bên ngoài lẫn bên trong theo phong cách truyền thống và lâu đời. và khách sạn còn có cả một hồ tắm nước nóng, có cả spa. Mọi người nói đây là nơi lí tưởng để các nữ hạm nghỉ ngơi sau những chiến dịch căng thẳng. “Chúng ta sống, học tập và rèn luyện ở đây. Vì vậy chăm sóc, dọn dẹp nơi này cũng là nhiệm vụ của chúng ta.” Shoukaku vừa đi vừa giải thích cho Zuikaku sau khi rời khỏi phòng đô đốc. “Đó là lí do đây không chỉ là quân cảng, mà còn là nhà của chúng ta. Dẫu cho trận chiến có thế nào, dẫu cho khó khăn ra sao, nhưng chúng ta đều chiến đấu hết sức vì biết rằng mọi người đều đang chờ đợi mình. Đó thật sự là một niềm vui sướng.” “Nhắc mới nhớ, trong 'cuộc chiến đó', chúng ta cũng không được gặp gỡ nhiều người.” Shoukaku nói đầy nuối tiếc. Hai người dừng chân lại trước một căn phòng sau khi đã đi dạo qua cả quân cảng. “Rồi, phần giới thiệu về quân cảng đã xong. Zuikaku, tuy hơi trễ nhưng chào mừng em đến đây. Hãy giúp đỡ cho nhau nhé. “mm, mới nhìn là em nhận ra chị rồi Từ giờ hảy giúp dỡ nhau nhé, Shoukaku-nee.” Zuikaku nắm lấy tay của Shoukaku. Họ nhìn nhau một lát rồi cùng phá lên cười. “Ahaha, em chưa bao giờ nghĩ là mình có thể nói chuyện được với chị như thế này. Vậy Shoukaku-nee tới đây khi nào vậy?” ‘khoảng 6 tháng trước. và chị cũng chiến đấu trên tuyến đầu từ khi ấy.’ “Quả đúng là Shoukaku-nee. Chị đang làm rạng danh cho mẫu hạm tiêu chuẩn chúng ta đấy.” “Hmm, nhưng từ giờ em cũng sẽ như vậy mà. Miễn là em còn dồn hết tâm huyết của mình cho nó, thì chị em mình sẽ lại được sát cánh bên nhau như hồi còn tham gia 'cuộc chiến đó'.” Thường thì khi một tàu chiến được đóng hoàn tất, sẽ tốn hiều tháng trời để tập luyện cho thủy thủ đoàn, rồi sau đó mới ra chiến trường. Tuy nhiên, cả Zuikaku và Shoukaku chỉ vừa hoàn thành ngay trước khi chiến tranh nổ ra, nên thời gian huấn luyện bị rút ngắn trước khi họ tham gia vào trận chiến định mệnh đầu tiên. Tuy nhiên, Shoukaku nhận ra có gì đó trong lời nói của Shoukaku. “Uhm, Shoukaku-nee… Em có một câu hỏi.. hơi nhạy cảm tí… có được không ạ?” Có vẻ là Shoukaku cũng đã nhận ra, cô gật đầu với ánh mắt chân thành. “Mmm. Lúc mới tới, chị cũng lo lắng mất mấy ngày vì không biết trỏ chuyện cùng ai.’ “Nếu vậy thì em xin phép.” Đây là một vấn đề khá riêng tư của một nữ hạm, nên Zuikaku hỏi với giọng đầy lo âu. “Vậy, cái 'cuộc chiến đó' kết thúc thế nào ạ?” “……….” “Em nghĩ là chắc chị biết. Khoảng 4 tháng sau khi chị chìm, trong trận ở mũi Engano tại Philippine, em đã làm mồi nhử cho máy bay địch.” Zuikaku nhớ lại giây phút ấy: những cột khói bốc cao nghi ngút, thân tàu nghiêng về một phía rồi chìm dần xuống biển; các thủy thủ tập trung trên boong, và vị thuyền trưởng vẫn ở lại tàu. Và đó là việc cuối cùng cô còn nhớ. Những gì diễn ra sau đấy thì cô không biết. Liệu việc cô lại được sinh ra ở đây là may mắn hay là xui xẻo? Đó là lí do cô cần biết kết ục của cuộc chiến, dù chỉ là mong muốn của cá nhân. Rồi còn số phận của những thủy thủ đoàn đã chiế đấu cùng cô? Kết cục của cuộc chiến mà cô và những người khác đã cố gắng hết sức cho nó là như thế nào? “Em không phàn nàn gì về vụ phải làm mồi nhử cả đâu, vì đó là việc mà em đã chấp nhận từ đầu. Nhưng mà cuối cùng thì…” “Như những gì em nghĩ.” Những lời nói của Zuikaku nhẹ nhàng nhưng lại làm cho Zuikaku nghẹn lại. ‘Ah, vậy là thế à. Đúng như em nghĩ, mọi việc là thế…” Đầu tiên, cô cảm thấy trống rỗng, nhưng rồi nỗi buồn dâng lên, chiếm lấy từng tế bào trong cơ thể; và rồi mọi thứ hiển hiện rõ ràng trong những giọt nước mắt. Trước lúc cô chìm, cuộc chiến đang dần trở nên bất lợi. Những gì xảy tới đã được vài người bí mật rỉ tai nhau nghe. Nhưng đó chính là lí do tại sao mà họ và cô vẫn phải tiếp tục chiến đấu. Đó chính là suy nghĩ của những thủy thủ. “Mọi người ơi, chúng ta đã cố gắng hết sức rồi mà…chúng ta… đã làm sai điều gì cơ chứ?” “Zuikaku à.” Shoukaku ôm chặt Zuikaku vào lòng, một làn hơi ấm lan tỏa trong người cô. “Không sao đâu. Sau 'cuộc chiến đó', đất nước chúng ta ngay lập tức phát triển và trở lại là một nơi hòa bình và ấm no rồi.” “….” “Chị cũng đã không chịu chấp nhận nó. Chị cũng không biết là mình đã làm đúng hay sai nữa. Nhưng chị biết rằng lúc này đây, chúng ta được trao cơ hội thứ hai. Một cơ hội để chúng ta cứu giúp những người bất lực… và có lẽ là cả bản thân chúng ta. Để tha thứ cho bản thân của mình, đây có lẽ sẽ là mục tiêu mới của Zuikaku. Cô đã không nghĩ rằng những chiến hạm như cô lại có những cảm xúc thế này. Có lẽ vì giờ đây, các cô là những nữ hạm. ‘Đó là lí do tại sao chị sẽ không chìm, và cũng sẽ không chấp nhận thua cuộc. Zuikaku à,… em cũng vậy đúng không?” “mmm” Đáp lại nụ cười của Shoukaku, Zuikaku cũng nở một nụ cười. “Phải cố gắng thôi.” Trong những căn phòng ở quân cảng này, có những nơi có thể dùng làm phòng ăn. Thường thì mọi người sẽ ăn sáng và được các senpai hướng dẫn ở đây. Nhưng hôm nay lại hơi đạc biệt hơn một tí Trong phòng lúc này là hơn 110 nữ hạm. Khung cảnh thật ấn tượng và số lượng thức ăn cũng vậy. Và phía trên sân khấu là một Zuikaku đang run lẩy bẩy, cứng họng. “Mọi người ơi! Hôm nay, MC của chương trình ‘chào mừng Zuikaku’ sẽ là tớ, idol của hạm đội, Naka-chang da yo~! Rất vui được gặp mọi người.” Với trang phục theo phong cách các idol và một giọng nói vui tươi, tuần dương hạng nhẹ Naka chĩa mic về phía Zuikaku. “À, tuy hơi bất ngờ, nhưng cậu có thể cho mọi người biết cảm xúc và suy nghĩ của cậu lúc này được không?” “Cảm-cảm xúc sao?” Zuikaku ngập ngừng đáp lại. Cô chỉ vừa mới trở về sau khi được Shoukaku dẫn đi tham quan thì các nữ hạm đã xông vào và bắt cô đem tới đây. Những nữ hạm khác đã bí mật chuẩn bị việc này; ở quân cảng này, các nữ hạm cố gắng tham gia và quấy rối những người khác nhiều hết sức có thể. (biết trả lời thế nào đây….) Cô nhìn về phía Shoukaku với ánh mắt van nài- nhưng Shoukaku chỉ đơn giản vẫy tay lại. có lẽ là cô cũng biết vụ này nhưng lại không nói với em gái mình. (Shoukaku-nee~!) ‘này này, cậu phải cười lên chứ! Nếu mà cậu không biết nói gì, thì Naka sẽ hát một vài bài vậy ~” “Cậu hát mấy bài đấy nhiều đến nỗi tụi này chẳng thèm nghe nữa rồi, kuma!” Những lời rên rĩ và càu nhàu vang lên, khởi đầu là cô gái có một nhúm tóc dựng lên như ăng ten- đó là tuần dương hạng nhẹ Kuma. Naka nói đầy tức giận:”Mọi người thô lỗ quá đi!” “À, ừm… Tớ là không mẫu Zuikaku thuộc lớp Shoukaku,.” Zuikaku cầm mic, nói những gì mà cô nghĩ tới đầu tiên. “ trong 'cuộc chiến đó', tớ đã tham gia nhiều trạn đánh. Và vì không chịu hư hỏng lớn nào cho tới trước trận ở quần đảo Mariana nên tớ được gọi là “Không mẫu may mắn”… dù đó là do tớ cố gắng hết sức.” Đúng là trước đây mọi người có gọi cô như vậy, nhưng lúc này thì chỉ do cô buột miếng nói ra. “Thật sự thì tớ được làm mẫu hạm chưa được một ngày. Mọi thứ quanh đây rất mới lạ với tớ nên… tớ thất rất thú vị và hạnh phúc.” Hơn 110 cặp mắt đang nhìn vào cô, và cô thấy đô đốc cũng đang ngồi ở dưới. “Đó là lí do tại sao mà tớ muốn trở thành một nữ hạm, và cùng chiến đấu với mọi người để bảo vệ thế giới này. Từ giờ, mong mọi người giúp đỡ.” Và khi tiếng chuông reo lên, Naka trở lại sân khấu. “Cảm ơn cậu với những lời vừa rồi. ‘Không mẫu may mắn” thật là làm Naka ghen tị. Hi vọng là cậu cũng chia sẽ may mắn với Naka, để tớ có thể tiếp tục đứng trên sân khấu. và giờ, mợi mọi người nâng cốc.” Những tàu cùng lớp, tàu chị em ngồi cạnh nhau giờ đây bắt đầu rót đồ uống cho nhau. “Mọi người sẵn sàng chưa? Vậy thì hãy cùng chào mừng Zuikaku nào ~!” Những tiếng “Cụng li” vang lên kèm theo âm thanh lách tách vang khắp căn phòng. Và rồi bữa tiệc bắt đầu. những bữa tiệc thế này được tổ chức để chào mừng những nữ hạm mới tới đây. Zuikaku vội vã chào một hàng dài những nữ hạm bằng tuổi và lớn hơn tới để gặp cô. Và đứng bên cạnh hỗ trợ là Shoukaku, với nhiệm vụ giới thiệu. “Đã-đã-đã lâu chưa gặp, Zuikaku-onee…!” Zuikaku đã không thể đếm nổi là đã gặp bao nhiêu người. Và cô bé khu trục đang đứng trông có vẻ vô cùng lo lắng. “U,um, cảm ơn chị đã giúp đỡ tụi em trong chiến dịch ở biển Coral…!” “Là Ushio sao? Uwahhh~ em dễ thương ghê.” Zuikaku kêu lên. Cô đã từng chiến đấu cạnh ushio một lần ở trận biển Coral, trận đánh mà sau này được gọi là trận đấu đầu tiên giữa các không mẫu.” “Chị vẫn còn nhớ rất rõ. Khi ấy Ushio đã rất cố gắng để bảo vệ Shoukaku-nee đúng không? Cảm ơn em nhé.” “Không-không có chi! Em biết là làm việc với các chị không mẫu rất là khó khăn… nhưng được Zuikaku-onee khen là em vui rồi.” Mặt của Ushio đỏ bừng lên. Có vẻ cô bé là người dễ thẹn thùng. “Vậy thì hẹn chị khi khác… À mà Akebono cũng tham gia trận Coral, và giờ cũng đang ở đây luôn đấy. mong chị giúp đỡ cậu ấy.” “mm, rất vui được gặp cậu.” Một nữ hạm nhỏ nhắn mặt bộ đồ cung đạo như Zuikaku tiến lên sau khi Ushio rời đi. Cô cúi chào một cách lịch sự. “Em là không mẫu hạng nhẹ Zuihou, rất vui được gặp lại chị.” “Zuihou, em cũng đến rồi à?” Zuikaku nắm chặt lấy tay Zuihou. Từ Midway đến quần đảo Mariana, Zuihou đã luôn bên cạnh Zuikaku và Shoukaku như là một thành viên của không hạm đội 1 mới. Dù cho họ chỉ cùng nhau chiến đấu vài trận ở nam Thái Bình Dương, nhưng cả hai đã có một khoảng thời gian luyện tập với nhau rất lâu trước đó. Zuikaku nở một nụ cười. “Dạ, mà không mẫu hạng nhẹ thì còn vài người nữa, có cả Shoukaku’ho’-nee nữa đấy.” “Ah, vậy sao. Lại được chiến đấu với nhau thật là vui. Hãy giúp đỡ nhau nhé.” “Tất nhiên rồi ạ. À mà Zuikaku-nee, có vài điều em cần nói riêng với chị.” Zuihou nhón người lên để thì thầm vào tai Zuikaku. “Chị hãy cẩn thận với gã đô đốc. Không như những gì chị thấy đâu. Hắn ta là một gã biến thái, một tên ác ma. “À, vụ đấy chị biết, chị đã thấy rồi.” Zuikaku liếc nhìn về phía đô đốc đang ngồi trong góc. Có vẻ anh ta đang thì thầm gì đó với hai trục hạm Inazuma và Ikazuchi mà anh ta vừa gặp. Nhìn thấy cái kiểu đùa giỡn của hắn ta với mấy bé gái không khỏi khiến cô dè chừng. Zuikaku gật đầu, ra vẻ đã hiểu. “cái chính là phải cảnh giác. Và chị cũng nhắc cả Shoukaku-nee nữa. hắn ta có vẻ thích chọc ghẹo những người đoan trang, kín đáo. Chị mà không dè chừng là hắn sẽ giở trò đấy.” ‘Chị hiểu rồi, và chị cũng sẽ nhắn lại cho Shoukaku-nee.” Vừa đi, Zuihou vừa quay lại chào. “Vậy thì hãy cố gắng thân thiết hơn nhé. Hôm nào rảnh chị em mình đi chơi nha.” “Cảm ơn em, Zuihou!” Sau khi Zuihou rời đi, Zuikaku nghiêng người về phía Shoukaku. “Shoukaku-nee, tên đô đốc ấy là người thế nào vậy?” cô khẽ thì thầm. “Eh, xem nào…” Sau khi suy nghĩ một hồi, Shoukaku trả lời với vẻ ngượng ngùng. “Anh ấy là một người tốt. Anh ấy có tài thao lược, và cũng rất quan tâm tới các nữ hạm. Nếu mà anh ấy không đụng chạm nhiều thì… anh ấy hẳn sẽ là một người bình thường.” ‘Từ từ đã! Chị đang nghĩ cái gì vậy Shoukaku-nee?” “Ah, có lẽ là chị nên nói rõ hơn nhỉ? Mà đàn ông ai chẳng thích vậy. Anh ấy thường đứng bên bờ biển, hai tay khoanh lại và nói những câu kiểu như ‘tốc váy một cô gái là nhiệm vụ và là niềm vui sướng của một người đàn ông’.” (Shoukaku-nee bị lừa rồi! Chắc chắn là như vậy.) Zuikaku xoa trán với vẻ bực tức. nếu mà Shoukaku đã bị gạt thì hẳn sẽ còn nhiều nữ hạm khác cũng sẽ bị như thế. Shoukaku, người không nhận ra sự lo lắng của em gái, nói. “à mà thời gian không còn nhiều, nên hãy lại chào hỏi các senpai đi.” “Senpai… ý chị là mấy người ngồi đằng kia à?” Nhìn vào một góc phòng, Zuikaku nhận ra các chiến hạm và không mẫu đang tập trung ở đấy. Có lẽ là vì sức mạnh đáng gờm của họ mà dường như từ họ tỏa ra một ánh hào quang . “Thấy rồi ạ. Chị cũng đi chứ, Shoukaku-nee?” “Tất nhiên rồi.” Zuikaku và Shoukaku bắt đầu chào hỏi các chiến hạm. Những Nagato, Mutsu, Ise, Hyuuga, Fusou, Yamashiro cho tới mấy chị em Kongou, Hiei, Haruna, Kirishima. Trong 'cuộc chiến đó', họ là thành viên của hạm đội chính, trải qua rất nhiều trận đánh. “WOW! Zuikaku, đã lâu không gặp desu~!” Chị cả của lớp Kongou nói một cách vui vẻ. “Em đã được chị hướng dẫn lúc còn trong hạm đội cơ động! Từ giờ, em mong chị tiếp tục giúp đỡ!” “mm, được thôi.” Những lời chào hỏi thân mật của Kongou khiến cô hơi bất ngờ, nhưng Zuikaku vẫn trả lời như thường lệ. Theo cô nhớ thì Kongou được đóng ở Anh thì phải. Và rồi cô tiếp tục công việc chào hỏi của mình. Mỗi người có một tính cách và ngoại hình khác nhau, cũng giống như các lớp tàu khác. Hai người cuố cùng là hai chị em xui xẻo, Fusou và Yamashiro. Sau khi kết thúc, Zuikaku tự nhủ (Vậy là hai người kia vẫn chưa tới…) Họ là những chiến hạm được đóng cùng lúc với cô, và được coi là những chiến hạm lớn nhất và mạnh nhất. Và họ cũng không giống cô, vì cho tới lúc không còn gì để mất, họ mới được điều ra mặt trận. (Liệu trong tương lai chúng ta có thể gặp nhau không?) “Akagi-senpai, Kaga-senpai, đây là em gái Zuikaku của em. Nó mới gia nhập hôm nay.” Vừa nói, cô vừa ra hiệu cho Zuikaku cúi chào. Mẫu hạm tiêu chuẩn Akagi và Kaga là thành viên của không mẫu đội 1. Hai người họ được biết tới nhờ việc đã tham gia vào Trận Trân Châu cảng, chiến dịch chiếm đóng Trung và nam Thái Bình Dương, chiến dịch không kích Ấn Độ Dương, và cuối cùng là ở Midway. Hai người họ được cải biên từ các thiết giáp hạm và tàu chiến-tuần dương hạm thành những tàu sân bay. Dù là thành viên chủ lực của hạm đội cơ động, nhưng sàn đáp của họ lại không đạt chuẩn. Cơ mà nó vẫn dài hơn sàn đáp của lớp Shoukaku. Với Zuikaku và Shoukaku, hai người của hạm đội 1 là senpai của họ. Trước đây, khả năng của đội 1 của họ vượt xa so với đội 5 của Shoukaku và Zuikaku, vì vậy trong mắt hai chị em cô, hai người ấy giống như là thần tượng vậy. “Em là Zuikaku, mong được chị giúp đỡ. Đã lâu lắm rồi nhỉ, senpai.” “Đúng là đã lâu không gặp em, Zuikaku.” Cầm trên tay một chén cơm to đùng, Akagi tươi cười rạng rỡ. “Mặc dù sẽ còn bỡ ngỡ, nhưng chị mong là em sẽ cố gắng hết sức. Mong là em sẽ trở thành một thành viên chủ lực của quân cảng này.” “Cảm ơn senpai! Em sẽ cố gắng để được như hai chị. Kaga-senpai, mong chị giúp đỡ.” 「…………」 Dù là nghe thấy những gì Zuikaku nói, nhưng Kaga vẫn dửng dưng uống rượu. Zuikaku chớp mắt, chờ đợi câu trả lời từ Kaga. Sau vài giây yên lặng, Kaga nói “Zuikaku, chị muốn hỏi em một câu, có được không?” “Dạ-dạ được ạ.” “Em vừa nói ‘như các chị’, vậy ý em là thế nào?” Kaga hỏi, thậm chí không thèm liếc nhìn Zuikaku, tuy vậy cô vẫn đáp lại một cách thẳng thắng. “dạ, em mong muốn được như Akagi-senpai và Kaga-senpai, và trở thành thành viên của hạm đội chính trong tướng lai.” “Vậy ý em là em có thể đuổi kịp hai chúng tôi sao?” “Dạ phải. Và chúng ta vẫn còn những kí ức về 'cuộc chiến đó'. Chúng ta sẽ rút kinh nghiệm từ đó, và chúng ta sẽ có thể…!” “Đừng so sánh tôi với lũ nhóc đội 5.” Câu trả lời lạnh lùng của Kaga dường như làm nhiệt độ xung quanh tụt xuống cả 10 độ Zuikaku cũng cứng người trước câu nói ấy. Một lát sau, cô nói một cách rụt rè. “…Chị nói vậy là sao?” “Ý tôi là lũ nhóc đội 5 các người không thể nào sánh được với tụi tôi.” Kaga lạnh lùng đến độ làm mọi người như có cảm giác mình đang ở Bắc cực. may thay chỉ có vài người xung quanh nghe thấy cuộc đối thoại này nên bữa tiệc vẫn tiếp diễn. “Đội 1 chúng tôi khác đội 5 các người. Hai đứa có cố thế nào thì cũng không thể so sánh được với tụi này, vì vậy đừng có đánh đồng mọi thứ với nhau.” “Kaga…!” Akagi vội vã ngăn Kaga, nhưng có lẽ đã quá trễ. Zuikaku giận rung người, mặt đỏ bừng. (Vậy ra đây là thành kiến của họ với mình…) “Dù cho chị có nói vậy, senpai à, thì…” Zuikaku nhìn thẳng vào Kaga, giọng cô nhẹ nhàng nhưng cũng vô cùng mãnh liệt. “Em biết là tụi em không thể nào so sánh được với hai senpai…nhưng sau thảm kịch đó, tụi em đã không còn là đội 5 nữa, mà là thành viên của Đội 1 mới, và tụi em đã cố gắng hết sức để xứng đáng với danh hiệu đó.” Thảm kịch đó chính là trận Midway. Cả 4 không mẫu chủ lực là Akagi, Kaga, Soryuu và Hiryuu đều đã bị chìm. Một trận đánh mà chỉ có thể gọi là một thảm kịch to lớn. Shoukaku và Zuikaku là một trong số ít những mẫu hạm không tham gia. Sau đấy, họ được chọn làm những thành viên mới của không mẫu hạm đội 1, để rồi trải qua biết bao thăng trầm của cuộc chiến. Zuikaku không hề vui vì thảm kịch đó, nhưng được chọn làm thành viên đội 1 cũng khiến cô rất tự hào. Nó cho thấy rằng danh hiệu đội 1 không chỉ là của riêng Akagi và Kaga, và danh hiệu đội 5 cũng chỉ là một dấu mốc trong cuộc đời cô. Tuy vậy, Kaga vẫn lắc đầu. “Hiện tại thì nhóc không đủ tư cách để mà gọi cái tên đó. Cứ chấp nhận là đội 5 đi. Đội 1 là danh hiệu chỉ của riêng chị và Akagi thôi.” “Cậu hơi quá rồi đấy. Cậu nói năng cẩn thận một tí đi.” “Tớ chẳng việc gì phải làm vậy với những đứa mà trình còn non cả. À mà mấy nhóc cũng chưa so sánh được với hai người của đội 2 đâu.” Soryuu và Hiryuu ngồi yên lặng bên cạnh Kaga. “Nhưng…!” “Vậy muốn thử không?” Kaga đổi chủ đề. “Ngày mai tại khu vực tập luyện, chỉ hai chúng ta. Nếu nhóc có thể trụ được tới hết trận, thì chị sẽ công nhận quyết tâm của em Và tất nhiên chúng ta sẽ sử dụng cùng loại máy bay. Tuy là có chênh lệch về đẳng cấp, nhưng chị sẽ không nhường đâu.” Zuikaku giận sôi máu trước cái kiểu nói như là đã chắc thắng của Kaga. Shoukaku vội ngăn hai người họ. “Senpai, Zuikaku chỉ vừa mới tới… em ấy còn không biết phải chiến đấu như thế nào nữa cơ mà.” “Không phải việc của em. Chị đang nói với Zuikaku.” “Nhưng mà, senpai…!” “Được thôi.” Zuikaku thẳng thừng nói. “Em chấp nhận thử thách này.” Mặt trời vẫn chưa lên, và khu vực biển nơi tập luyện vẫn còn mờ trong sương sớm. Ở đấy, Zuikaku và Kaga đang đứng đối diện nhau. Cách đó vài trăm mét là vài nữ hạm tới để chứng kiến. “Trận đấu giữa hai thành viên mới và cũ của đội 1 à?” Kongou đứng khoanh tay, nói với vẻ nhàn nhã. Nhưng một lính mới như Zuikaku phải đối đầu với Kaga, có lẽ kết quả đã rõ ràng rồi phải không Kirishima?” “Dạ, đúng là Zuikaku không có chút cơ hội nào.” Đứng bên cạnh chị mình, Kirishima khẽ gật đầu. “Kaga và Akagi là 2 mẫu hạm mạnh nhất ở đây. Nếu chỉ là Zuikaku thì chắc là sẽ không được… hẳn cô ấy sẽ suy sụp sau trận đánh này.” “Vậy mà Zuikaku vẫn muốn chiến đấu. Tại sao lại như vậy?” “Có lẽ là do em ấy muốn thể hiện quyết tâm của mình trước các senpai.” Zuikaku nói với vẻ khó chịu. “Nếu mà được thì Zuikaku cũng muốn một trận đánh đàng hoàng. Zuikaku có thể chấp nhận việc mình yếu hơn, nhưng em ấy không chấp nhận việc bản thân bị coi thường. Vì dù gì em nó cũng đã từng là thành viên của hạm đội 1, nên em ấy sẽ không chấp nhận thua cuộc đâu.” “Có vẻ khác Shoukaku quá nhỉ?” “Mà chị đã dạy em ấy cách chiến đấu chưa?” Kirishima nhìn về phía Shoukaku và hỏi như vậy. “Rồi chứ. Cách di chuyển, phóng máy bay và thu hồi, thời gian để các máy bay tập trung, và thời gian để triển khai máy bay, nói chung là chị đã dạy em ấy sơ qua các mục cơ bản.” “Cơ mà đây chỉ là luyện tập nên chúng ta chỉ dùng đạn giả, nên sẽ không sao đâu. Yên tâm đi.” Trong lúc Kongou nói, Zuikaku hướng ánh mắt về phía khu vực luyện tập. Ngoài ra còn có Akagi và một số nữ hạm khác cũng đang theo dõi trận đấu này. Shoukaku lờ mờ thấy bóng dáng của Yukikaze và Hibiki. Thường thì hai cô bé này không làm việc chung với Shoukaku. (… vậy là để phòng hờ à?) Shoukaku thở dài khi nhận ra ý định của mọi người. Rồi cô lại hướng ánh mắt về phía Zuikaku và Kaga. Và rồi, bằng giọng nghiêm trang, Akagi hô to. “Trận đấu tập giữa Zuikaku và Kaga- bắt đầu.” Khi Akagi vừa dứt lời thì cả Zuikaku và Kaga giương cung lên. “Đợt 1, phóng.” “Em sẽ không thua đâu.” Những chiếc máy bay của đợt không kích đầu tiên tập hợp lại trên không trung, rồi bay thẳng về phía đối phương. (Dù gì thì mình cũng là một hàng không mẫu hạm… và mình sẽ không thua đâu.) Những chiếc máy bay vụt qua đầu cô. Một đội gồm máy bay tiêm kích kiểu 21, máy bay ném bom bổ nhào kiểu 99, và máy bay ném ngư lôi kiểu 97, mỗi loại khoảng 20 chiếc, bay lượn trên bầu trời. Vừa nhìn vào không đội của mình, Zuikaku vừa nắm chặt tay lại. (Mình vẫn còn thua Kaga-senpai về kĩ năng, nhưng bù lại,… mình vẫn nhớ những kí ức từ 'cuộc chiến đó') “Dàn đội hình tam giác.” “Theo chỉ thị của Zuikaku, các máy bay dàn thành một đội hình dạng tam giác, với các tiêm kích ở giữa và máy bay ném bom, thả lôi dạt sang hai bên. Sau trận Midway, đội hình tam giác được phát triển và thử nghiệm bởi không mẫu đội 1 mới nhằm tiêu diệt mẫu hạm địch. Với cách này, máy bay ném bom và thả lôi có thể bao vây tàu địch từ 3 phía rồi nhanh chóng chuyển sang tấn công từ hai bên. Đây chính là con át chủ bài của họ, được phát triển sau khi họ nhận ra những yếu điểm của đối phương. Và với chiến thuật này, Zuikaku tin rằng mình vẫn còn cơ hội.. (Nếu mà là đội hình này thì kể cả Kaga-senpai cũng sẽ…) Mặt khác, Kaga chỉ sử dụng đội hình tiêu chuẩn, với các tiêm kích dẫn đầu. Những chiếc Zero đụng độ nhau. “…Sao lại như vậy được!” “Mấy đứa làm tốt đấy.” Trái lại với tiếng thét của Zuikaku là những lời khen của Kaga cho không đội của mình. Đội hình của Zuikaku bị Kaga xé nát, số lượng máy bay của cô sụt giảm nghiêm trọng. Dù cho đội của cô rất cố gắng nhưng vẫn chưa thể mang lại hiệu quả.” “Tại sao?” “Không như nhóc, chị đưa lên trên đó 40 chiếc Zero.” Zuikaku trợn trón mắt trước câu trả lời của Kaga. “40…! Như vậy chẳng phải là một nửa kho chứa của chị sao?” ‘Một trong những sai lầm của chị là quá coi trọng việc tấn công. Chị sẽ không mắc lại sai lầm ấy.” Zuikaku không thể đáp lại. Việc này chứng tỏ việc Kaga đã rút ra bài học từ thất bại của mình. Và sự tự tin của chị ấy không phải là vô lí. Máy bay của Kaga tiếp tục phá tan đội hình của Zuikaku, dù cho cũng có vài chiếc máy bay của Zuikaku thoát được, nhưng Kaga đã dễ dàng tránh né chúng. (Mình đang làm gì thế này?) ‘Chết tiệt!” Các máy bay ném bom của Kaga bắt đầu tấn công. Sau khi la lên, Zuikaku bắt đầu tránh né chúng. Các trang bị của nữ hạm cho phép người dùng không bị ảnh hưởng bới khối lượng của chúng, và thiết bị của Zuikaku cũng không phải là ngoại lệ. Sau khi những cột nước bắn lên, mọi người nhìn thấy Zuikaku lúc này đang bị hỏng nhẹ. “…” Zuikaku nhăn mặt vì đau đớn. Cô biết đây chỉ là hiệu ứng mô phỏng và không gây thiệt hại thực sự nào, nhưng cô nhận ra là lúc này bản thân đang rơi vào thế bất lợi. Những máy bay còn lại quay về, chỉ còn chưa tới một nửa so với lúc đầu. Bây giờ, nhiệm vụ của cô là sắp xếp lại và triển khai đợt thứ 2. (Nhưng khả năng đối không của Kaga-senpai là hơn hẳn mình… Mình liệu có còn cơ hội?) ;Dù vậy…” Zuikaku giương cung lên lần nữa, và phóng hết số máy bay còn lại. Kaga cũng bắn máy bay của mình lên với một độ chính xác cực cao. Nếu Zuikaku mà không thể gây thiệt hại lên Kaga để giảm khả năng phóng máy bay thì cô sẽ tiếp tục bị xem thường. Nhưng không may là đội của Kaga đã tập trung trước và rồi tấn công vào không đội chỉ mới được phóng lên của cô. “Nhanh vậy sao?” Lại một lần nữa, các máy bay của cô bị bắn hạ. Và rồi các máy bay của Kaga tiến về phía Zuikaku, thả xuống những quả bom và ngư lôi. Dù cho đã cố gắng né tránh nhưng có vẻ không thành công lắm.Những thiệt hại đã xuất hiệ nhiều hơn. “Ahhh…!” Zuikaku quỵ một chân xuống vì đau đón. Cô hiện đang bị thiệt hại trung bình. Chỉ một đợt nữa thì hẳn là sẽ thành thiệt hại nặng. (Sao… mà dễ dàng quá vậy?) Zuikaku bắt đầu thấy hối hận. Không lẽ thực lực của họ chênh lệch như vậy sao? “Cứ như là bắn gà tây ấy… Đợt 3 chuẩn bị phóng.” Kaga nói nhẹ nhàng, nhưng những từ ấy càng làm Zuikaku thêm đau đớn. Cô đã nghe thấy từ đó, cái từ gà tây mà đối phương đã gọi khi họ bắn hạ những phi đội thiếu sự huấn luyện và trang bị của cô. Cắn chặt môi, Zuikaku từ từ đứng dậy, dù cho lúc này đây cô đã sắp tới giới hạn của bản thân. Hầu hết máy bay đã không còn, trừ vài chiếc Zero cô để dành cho việc phòng thủ. (Nếu cứ thế này thì mình xong đời. Nhưng mà mình nên làm gì lúc này?”) ‘Zuikaku.” Đột nhiên, Kaga hét lớn, đôi mắt như ánh lên. “Đợt tấn công tiếp theo sẽ là thật. Chị sẽ dùng bom và ngư lôi thật đấy. Nếu mà không tránh được thì em sẽ chìm đấy.” Zuikaku há hốc miệng. Shoukaku và những khán giả khác kinh hãi. Việc này, có ai nói tới đâu…? “Nếu mà em không muốn chết, thì phát huy hết khả năng của đội 5 và né chúng đi.” “Kaga-senpai, từ từ đã.” Shoukaku la lên. “Zuikaku là em gái em, và nó cũng chỉ mới tới đây. Chị đừng làm vậy mà. Dù cho em ấy là tàu may mắn, nhưng thế này thì…” “Đây là việc của chị.” "Senpai.” Shoukaku nhìn sang Akagi, nhưng cô ấy chỉ im lặng. Có lẽ việc này cũng nằm trong dự tính của cô ấy chăng? Với tất cả sức mạnh còn lại, Zuikaku cố gắng đứng lên. Nhưng rồi sự tuyệt vọng lại quay trở về bên cô. (Vậy là mình sẽ chìm ở đây à? Mình chỉ vừa mới gặp mọi người và Shoukaku-nee thôi mà.) Có lẽ là vậy, Zuikaku chấp nhận. Có lẽ là cô không nên tới đây, và mọi việc hôm qua có thể chỉ là một giấc mơ. Trước mắt cô giờ là phi đội của Kaga-senpai đang bay tới. Với tốc độ này thì họ sẽ tới sớm thôi. (Vậy là kết thúc rồi sao?) Và khi sự vô vọng tràn ngập khắp cơ thể, Zuikaku bỗng nhận ra vài thứ. Những giọt mồ hôi đang lăn trên trán của Kaga. Và trông cô ấy cũng có vẻ đã thấm mệt. Dường như là cô ấy đã dồn hết sức vào đợt cuối này. Vậy là Kaga đã phải nghiêm túc. (Tại sao…lúc này mình chỉ như kẻ đang chờ chết vậy?) Và rồi Zuikaku nhớ lại những gì Kaga nói. (Phát huy hết khả năng của đội 5… Vậy ý của senpai là sao? Mình có thể làm gì?) Zuikaku chợt nhận câu trả lời cho câu nói của Kaga. Tất cả những gì cô có thể làm sao? Giống như sau trận Midway, cô đã cố hết sức để chiến đấu và sinh tồn. Sau trận Midway, đất nước của cô không còn có thể kiêu ngạo. Họ đã cố hết sức và làm tất cả những gì có thể. Không chỉ là những lần nâng cấp khả năng phòng không, mà còn là những đợt huấn luyện thủy thủ và các chiến thuật khác nhau. Quan trọng nhất là lớp Shoukaku có hệ thống động cơ tiên tiến nhất trong các mẫu hạm của IJN. Tuy khá phức tạp nhưng tốc độ lên tới trên 34 hải lý, và khả năng chịu đựng cũng rất tốt. Theo như báo cáo từ Ushio, thì tuy Shoukaku bị hư hỏng nhưng vẫn có thể chạy tới 40 hải lý. Và tốc độ chính là quân át chủ bài của hai chị em cô trong rất nhiều trận đánh.Nhờ tốc độ ấy mà cô đã tránh né được hỏa lực của đối phương nhiều tới nỗi được phong danh hiệu là tàu may mắn. Mà cho dù không nói tới điều này, thì Zuikaku và Shoukaku cũng vẫn khác biệt với các không mẫu khác. Đội 5, hay còn gọi là đội 1 mới, sử dụng những chiến thuật khác biệt so với cả đội 1 và đội 2, nhờ vậy mà họ đã có thể sống sót qua nhiều trận đánh. (Không giống đội 1, cũng không giống đội 2 sao?) Zuikaku dường như đã được khai sáng. Tại sao Kaga lại khiêu khích cô? Tại sao cô ấy lại sắp xếp trận đánh này? Cô ấy có gì muốn nhắn nhủ? Tại sao cô ấy lại cố gắng hết mình trong trận đánh này? (“Đừng so sánh tôi với lũ nhóc đội 5”-hẳn ý chị ấy là muốn mình chiến đấu theo phong cách của mình, không bị bó buộc bởi cái tên của không đội 1, và cũng để mình không ngủ quên trong chiến thắng) Máy bay ném bom kiểu 99 đã chuẩn bị thả, còn máy bay thả lôi kiểu 97 cũng đang hạ độ cao xuống để thả lôi. Cứ thế này thì cô sẽ bị nguy hiểm. Trong đầu Zuikaku lúc này không còn những sự lo lắng hay rối bời nữa. Nếu Kaga đã cố gắng như vậy vì cô, thì cô cũng nên đáp lại. “Được rồi! Tới đây đi.” Dồn hết sức vào hai chân mình, Zuikaku gầm lên. “Tôi là Zuikaku, tàu thứ 2 trong lớp Shoukaku. Chỉ một không mẫu thì không thể nào đánh chìm được tôi đâu! Cứ tới đây đi, tôi chấp hết!” Không né tránh một cách bị động nữa. Giờ đây, cô sử dụng tất cả khả năng, dồn hết sự tập trung và can đảm vào dôi chân mình. Nếu cô làm đúng, thì cô sẽ thành công. Hẳn là Kaga cũng nghĩ vậy. “Lớp Shoukaku,… tàu may mắn,.. đây chính là lí do tôi tới đây.” “Zuikaku!” Âm thanh từ những cánh quạt máy bay, tiếng thét của Shoukaku, tiếng của những đợt sóng vỗ bờ…tất cả như hòa lại với nhau, rồi vụt qua tai một Zuikaku đang chờ đợi những chiếc phi cơ đang bay tới. Lúc ấy, Zuikaku nhìn thấy tất cả. Những quả bom rơi xuống, ngư lôi ở khắp nơi quanh Zuikaku. Và những tiếng nổ vang lên, khói đen dày đặc xung quanh Zuikaku. “Zui…kaku “ Nỗi sợ hãi xâm chiếm khắp cơ thể Shoukaku. Shoukaku hiểu ý định của Kaga. Dù gì khi mới gia nhập, cô cũng phạm một lỗi tương tự, nhưng Akagi và Kaga đã giúp đỡ cô. Tuy vạy, việc sử dụng đạn thật vẫn là quá sức cô, vì vậy cô đã không qua được. Tuy nhiên, lúc này đây, Kaga lại tiếp tục làm vậy với người em gái đang bị thương và kiệt sức của cô. Shoukaku thấy lạnh cả người. Nếu như em gái yêu quí Zuikaku của cô mà chết thì…. Shoukaku nín thở chờ làn khói đen kia tan đi. Mọi người, và cả Kaga cũng đang chăm chú nhìn vào đấy. Một lát sau, mọi người nhìn thấy bóng dáng của một nữ hạm đang đứng trên biển. “Zuikaku!” Những tiếng hô vang đầy vui sướng vang lên. “Trời đất ơi!” Zuikaku ướt sũng cả người, nhưng vẫn còn đứng vững. Khi cuộc tấn công bắt đầu, cô ấy đã dùng hết khả năng để tránh né hết tất cả trong vòng khoảng 30 giây. Và cuối cùng cô vẫn còn sống. Những cảm xúc của cô giờ đây mới bắt đầu bộc lộ ra ngoài. “Mình…làm được rồi.” Gần như là quỵ xuống, Zuikaku nhìn xung quanh, và cô thấy chị gái Shoukaku và mọi người đang reo hò. Cả Akagi cũng đang cười. Hibiki và Yukikaze đứng cạnh Akagi có vẻ hơi bối rối, nhưng trông hai người họ có vẻ thư giãn hơn lúc đàu. Và Zuikaku liếc mắt về phíai Kaga đang đứng trước cô. “Em thật sự đã tránh hết ngần ấy đạn. Đến chị cũng không hỏi ngạc nhiên.” Kaga nhìn vẫn bình thường như lúc trước. “Mặc dù không phải là đạn thật, nhưng… nhóc có một đôi chân diệu kì đấy.” “Chỉ là đạn luyện tập thôi sao?” Zuikaku chớp mắt đầy ngạc nhiên. Kaga vừa nói đấy là đạn thật mà. Vậy hẳn là chị ấy làm vậy vậy để khiến Zuikaku tưởng thật. Shoukaku cũng nghe thấy, nhưng không nói nói gì cả. “Nhóc đã vượt qua vòng này. Chị sẽ xem xét việc chấp nhận nhóc như là ‘thành viên chủ lực trong tương lai’ của hạm đội.” Kaga nói với chất giọng vô cảm thường lệ, nhưng Zuikaku lại lắc đầu. “Không,em thấy mình vẫn chưa xứng đáng.” 「…………」 “Khi người khác khen thì cứ nhận đi.” “Em có thể tránh được là nhờ có senpai đã hướng dẫn em một cách chiến đấu và suy nghĩ mới. Nhờ chị mà em biết răng cứ sống với hư danh từ quá khứ thì chỉ làm con người ta thêm kiêu ngạo… đó là lí do mà em sẽ cố gắng học hỏi từ chị nhiều hơn nữa. “Vậy em sẽ không vin vào cái tên hạm đội 1 nữa chứ.” Zuikaku gật đầu. “Nếu em cứ bám lấy cái danh hiệu đó và những cảm xúc ấy, em sẽ nghĩ rằng em sẽ không thua ai hết. Nhưng ở đây, Kaga-senpai và Akagi-senpai là tiền bối của tụi em, và tụi em vẫn còn nhiều thiếu sót, vì thế là đội 5 là được rồi. từ giờ mong chị giúp đỡ em và Shoukaku-nee.” “Chị cũng đang mong chờ điều ấy đấy.” Nói xong, Kaga quay bước đi. Dù vẫn là giọng nói lạnh lùng ấy, nhưng Zuikaku biết là đó là những lời khen thật lòng của chị ấy. Và rồi, Shoukaku và mọi người chạy tới. Mặt trời cuối cũng mọc lên từ phía đông, nhuộm đỏ khắp cả đường chân trời và khuôn mặt của mọi người. Nghe thấy mọi người, Zuikaku quay lại, trên tay nắm chặt cây cung và tự nhủ với bản thân. (Mình sẽ trở thành một không mẫu xứng đáng chiến đấu cạnh các senpai và Shoukaku-nee để bảo vệ thế giới này. Đó là lí do mình sẽ cố gắng hết sức để tiến về phía trước.) Dưới ánh bình minh, Zuikaku nhìn về phía chân trời đang bừng sáng.
|