About: Campione Tập 8 Chương 2   Sponge Permalink

An Entity of Type : owl:Thing, within Data Space : dbkwik.org associated with source dataset(s)

Kỳ nghỉ ba ngày đầu tháng mười, Kusanagi Godou đã đến Nikkou trong một tình huống không dự kiến trước. Sau khi kết thúc cuộc ác chiến ở đó và về tới Tokyo, một tuần đã trôi qua. Xem như vượt qua kiếp nạn, nhưng xung quanh vị Quỷ vương trẻ tuổi đã có một loại biến đổi nào đó. Như mọi ngày, sau khi rời giường khá sớm, anh ấy bắt đầu vệ sinh cá nhân. Nhìn ra ngoài cửa sổ, ta có thể thấy bầu trời mùa thu sáng sủa và mát mẻ. Hôm nay có vẻ sẽ lại là một ngày đẹp trời. Trong lòng vô cùng thỏa mãn, Godou đi đến trước cửa và đi giày – Một giọng nói bất ngờ vang lên từ sau lưng anh. -- Chờ đợi một thời gian.

AttributesValues
rdfs:label
  • Campione Tập 8 Chương 2
rdfs:comment
  • Kỳ nghỉ ba ngày đầu tháng mười, Kusanagi Godou đã đến Nikkou trong một tình huống không dự kiến trước. Sau khi kết thúc cuộc ác chiến ở đó và về tới Tokyo, một tuần đã trôi qua. Xem như vượt qua kiếp nạn, nhưng xung quanh vị Quỷ vương trẻ tuổi đã có một loại biến đổi nào đó. Như mọi ngày, sau khi rời giường khá sớm, anh ấy bắt đầu vệ sinh cá nhân. Nhìn ra ngoài cửa sổ, ta có thể thấy bầu trời mùa thu sáng sủa và mát mẻ. Hôm nay có vẻ sẽ lại là một ngày đẹp trời. Trong lòng vô cùng thỏa mãn, Godou đi đến trước cửa và đi giày – Một giọng nói bất ngờ vang lên từ sau lưng anh. -- Chờ đợi một thời gian.
dcterms:subject
dbkwik:sonako/prop...iPageUsesTemplate
abstract
  • Kỳ nghỉ ba ngày đầu tháng mười, Kusanagi Godou đã đến Nikkou trong một tình huống không dự kiến trước. Sau khi kết thúc cuộc ác chiến ở đó và về tới Tokyo, một tuần đã trôi qua. Xem như vượt qua kiếp nạn, nhưng xung quanh vị Quỷ vương trẻ tuổi đã có một loại biến đổi nào đó. Như mọi ngày, sau khi rời giường khá sớm, anh ấy bắt đầu vệ sinh cá nhân. Nhìn ra ngoài cửa sổ, ta có thể thấy bầu trời mùa thu sáng sủa và mát mẻ. Hôm nay có vẻ sẽ lại là một ngày đẹp trời. Trong lòng vô cùng thỏa mãn, Godou đi đến trước cửa và đi giày – “Onii-chan, hôm nay anh vẫn dậy sớm nhỉ… Lại là hẹn gặp mặt với người đó hả?” Một giọng nói bất ngờ vang lên từ sau lưng anh. “Từ bắt đầu kéo dài cho tới bây giờ, em thật sự bội phục Onii-chan. Xem ra là nhận lấy ảnh hưởng từ ông nội, và đang thuận lợi phát triển đúng không?” Thanh âm đáng yêu lại mang theo cảm giác đáng sợ một cách kỳ quái. Quay đầu lại, có thể thấy cô em gái Shizuka vừa cười lạnh lùng vừa đi đến sau lưng anh. “Anh đã nói từ trước đó rồi, là em hiểu lầm thôi, đừng có nghi ngờ vớ vẩn.” “Nếu thật là như thế, thì anh làm ơn đừng có làm những chuyện khiến em phải hoài nghi nữa được không? Bởi vì Erica-san thích nằm ì trên giường, nên mỗi sáng phải đến đó đón chị ấy. Không kỳ quái à? Chắc chắn phải có vấn đề! Hơn nữa gần đây rõ ràng gặp mặt ngay trước cửa nhà – không, thậm chí còn lén lút hẹn hò mới đúng!” Godou không sao phản bác được lời quở trách của cô em gái. Và rồi Shizuka bắt đầu lải nhải nói ‘thế thì sao đối diện được với người bà đã mất’ hay những thứ tương tự thế. Vì trốn khỏi bàn tay của Shizuka, Godou vội vội vàng vàng ra khỏi nhà. Hồi tháng năm, dường như cũng có cuộc đối thoại gần giống vậy, nhưng khi ấy anh vẫn chưa gặp người này. (là ‘người đó’ mà Shizuka nhắc tới ở trên) “Chào buổi sáng, Kusanagi Godou.” Thanh âm đường hoàng và không mang chút ngái ngủ hỏi thăm Godou. Cô ấy – Liliana vẫn không thay đổi gì, vẻ dễ thương như một tinh linh màu bạc, hấp dẫn và cao quý như chính danh hiệu kị sĩ của cô ấy vậy. Liliana dậy sớm hơn cả Godou, hơn nữa còn chờ sẵn ở cửa nhà anh. “Chào buổi sáng, cô vẫn như thế nhỉ ,dậy sớm đến vậy.” “Đương nhiên, cấp dưới số một làm sao có thể dậy muôn hơn cả chủ nhân được. Xin đừng đánh đồng tôi với Erica.” Sau khi chào hỏi, hai người sóng vai đi cùng nhau. Khi nhắc đến người bạn cũ, khuôn mặt của Liliana có hơi cứng nhắc. “Nhắc đến đó thì, cô ta thế mà để một vị vua như ngài hàng ngày đến gọi rời giường, ngược đời cũng phải có giới hạn thôi chứ. Erica đúng là, luôn làm mọi thứ theo ý mình…” “Đừng nói khó nghe thế, cũng chỉ là việc dễ như trở bàn tay thôi mà.” Nghe nói nàng kị sĩ màu bạc này từ khi còn nhỏ đã luôn bị [Xích Quỷ] trêu chọc. Có lẽ, cô ấy đã tích lũy rất nhiều khó chịu, nên ngôn ngữ hơi chói tai cũng là chuyện chẳng thể tránh được. “Cô nàng đó hình như vẫn thường thức đêm, bình thường cô ấy rốt cục bận bịu gì thế?” “Nếu như Erica xem một việc là bắt buộc phải làm, thì cô ta sẽ rất chăm chỉ…” Xem lẫn cảm thán, Liliana nói ra một đáp án đáng kinh ngạc. “Trừ việc rèn luyện ma thuật và võ thuật, còn có mở rộng mạng lưới quan hệ, chìm ngập trong đủ kiểu hội nghị, quy hoạch, thiết lập và thực hiện… chẳng hạn.” Ra là thế, Godou gật gật đầu. Liliana một bên thì muốn tránh xa Erica, một bên lại cũng thừa nhận tài năng của cô ấy. Qua lại đã lâu, hai người họ có mối quan hệ mà hầu hết mọi người không thể lý giải. Nói không chừng bọn họ chính là một cặp bài trùng rất ăn ý ấy chứ. “Chào buổi sáng, hôm nay còn sớm hơn mọi khi nhỉ.” Có ai đó đột nhiên bắt chuyện. Sáng sớm trên con phố buôn bán thuộc khu 3 Nezu hầu như không có bóng người. Và trong số ít những ngoại lệ là Godou và Liliana, người còn lại kia là một bà lão đi ngang qua, bà ấy đang mặc bộ trang phục truyền thống kimono quý phái. “Buổi sáng tốt lành.” Godou và Liliana cúi đầu chào hỏi. Bà lão hiền từ cười đáp lại sự lễ phép của hai người. “Gần đây cháu luôn đi cùng con gái nhỉ, bắt đầu có phong phạm của ông nội mình rồi đấy.” …Không phải hỏi thăm, mà là cười trêu chọc khi thấy mình đồng hành với một cô gái hả? Bà lão này là một người dạy nghệ thuật cắm hoa chuyển đến vài năm trước, trước đây chắc cũng có chút gút mắc với ông nội Godou. Sau khi đến đây không lâu, hai người họ ngẫu nhiên gặp nhau trên phố, thốt lên ‘Ara’ và ‘Sao lại là ông?’ và rồi đều lộ ra nụ cười khá có ẩn ý với nhau – chắc hẳn là lâu ngày mới tái ngộ. Nghe nói Godou – người cũng trùng hợp có mặt tại đó là cháu người bạn cũ, bà lão đã cười nheo mắt nhìn anh. Từ đó về sau, mỗi khi gặp Godou trên đường, bà ấy luôn dùng đủ phương pháp lịch thiệp bắt chuyện. “Anou, đây là bạn của cháu, cô ấy gần đây thường đến đón cháu mỗi sáng.” “Đúng thế, có thể nói mối quan hệ giữa tôi và ngài ấy là sinh tử gắn bó với nhau, hay hoặc là thề non hẹn biển cũng được. Tóm lại không phải là một tình yêu thông thường, mà là sự liên kết thân thiết trung thành ỷ lại lẫn nhau vô cùng sâu sắc.” ( =)) tô điểm hợp lý quá ) Liliana phụ họa với Godou giới thiệu chính mình. Dù phương thức biểu đạt có hơi quá đà, nhưng cũng chẳng thể tránh được, bởi vì không biết từ lúc nào, Godou đã cùng cô ấy thực hiện một lời thề kiểu kiểu như vậy. Sau cuộc chiến với Tề Thiên Đại Thánh, Liliana tự mình tuyên bố thắng lợi và theo sau gần gũi với Godou như một cái bóng, hơn nữa còn thông báo với các cô gái khác cô ấy là đệ nhất Kị sĩ của Kusanagi Godou, đồng thời còn là trưởng thị vệ. Cô sẽ là người nhận trách nhiệm về cuộc sống cá nhân của nhà vua, quản lý việc xuất nhập phía các cô gái khác. Liliana đã đinh ninh đó là nhiệm vụ của mình và chắc chắn sẽ làm tốt nó. Nghe bản tuyên ngôn đó, Erica và Ena đồng thanh phản đối, còn ánh mắt Yuri đã mờ đi vì lo lắng. Thế nhưng sau khi nghe thỏa thuận giữa Godou và Liliana, bọn họ đều nhìn về phía Hikari. Cô bé Hime-Miko tập sự 12 tuổi thoải mái cười và nói ‘Em không có ý kiến, xin hãy quan tâm nhiều hơn, Liliana-Oneesama’, linh hoạt biểu hiện thái độ ủng hộ của cô ấy. Câu nói đó làm Erica đứng hình, Ena thì vô cùng khó chịu ra mặt còn Yuri càng thêm trầm muộn. Thế nhưng cuối cùng mọi người đều đồng ý đề xuất của nàng kị sĩ tóc bạc. Tiện thể nói thêm, Godou cũng có ý kiến rằng ‘Tại sao vụ đánh cuộc đó lại là Liliana chiến thắng chứ? Tôi hoàn toàn không hiểu nổi.’ để phản bác, nhưng nó bị bơ toàn tập. Thời gian cứ thế trôi đi--- Godou dù lúc đầu có chút trốn tránh với sự xuất hiện đột ngột của vị thị vệ trưởng (!) này, nhưng chỉ qua vài ngày anh ấy đã trở nên thói quen rồi. Bây giờ khác với trước học kì 2, khi đó anh bị ảnh hưởng bởi sự nhiệt tình thái quá của Liliana, khi mà chuyện nhỏ nhặt gì cô ấy cũng muốn nhúng tay vào. Nhưng lúc này Kusanagi Godou đã dần dần tiếp nhận khi cô trở thành một người gần gũi nhưng không quá phô trương nữa. Và đó là hiện trạng khi anh gặp bà lão buổi sáng hôm nay. Lời tuyên bố ‘sinh tử gắn bó’ của Liliana, hình thành giữa cuộc chiến với Tề Thiên Đại Thánh – khi mà Godou sáng tỏ suy nghĩ thật sự của mình. Thế nhưng nếu người bình thường nghe vào, có lẽ sẽ tạo nên những hiểu lầm kỳ quái chăng? Trái ngược với lo lắng đột nhiên xuất hiện trong đầu anh, bà lão nhẹ nhàng cười với hai người họ. “…Ara. Hohoho, thật làm người ta phải hoài niệm. Trước đây bà cũng từng hẹn thề với Ichirou như thế, thật nhiều năm đã trôi qua rồi nhỉ.” Bà ấy và ông chắc cũng đã trải qua một đoạn chuyện cũ chăng? Cho dù trong lòng rất nghi hoặc, nhưng bây giờ không nên hỏi rõ làm gì. Sau khi trò chuyện vài câu, hai người tạm biệt bà lão và tiếp túc đi tới. Thế rồi điện thoại của Godou nhận được một tin nhắn. Vừa đi vừa xem, nó được gửi từ bạn anh – Tokunaga Asuka. “Sao mà mới sáng sớm đã quấn lấy con gái nhà người ta rồi, đừng có động cỡn giữa ban ngày thế chứ!” Ngôn ngữ phẫn nộ biểu lộ ra sự khó chịu trong lòng, cô ấy đột nhiên quở trách một cách khó hiểu. Asuka là con gái một cửa tiệm sushi trên phố buôn bán này, cô ấy nhìn thấy hai người họ qua cửa sổ căn nhà cũng là cửa hàng, nên Godou và Liliana không phát hiện ra. Vì sao cô ấy cũng tức giận một cách vô lý như Shizuka nhỉ… Một bên suy ngẫm vấn đề làm mình bối rối đã lâu này, Godou một bên gấp điện thoại lại. Sau này có lẽ nên giới thiệu cô ấy với Erica và Liliana, nếu nhờ thế hóa giải hiểu lầm thì tốt quá. “Kusanagi Godou, ngài làm sao vậy?” “Chuyện nhỏ thôi, tôi cứ cảm thấy những người xung quanh mình rất thích nói những lời tùy hứng. Nhưng mà chỉ cần họ biết là chính mình hiểu lầm, thì cho dù có bị rầy la cỡ nào tôi cũng không để ý… Suy nghĩ này đột nhiên hiện ra trong đầu thôi.” Phương hướng mình muốn tiến lên, là do chính mình quyết định. (À thì mình thích nhất tính cách này của main, làm mọi việc theo điều mình cho là đúng, tuy sẽ gây ra mâu thuẫn và hiểu lầm giữa hai thế giới, nhưng không bao giờ làm người bên cạnh phải thất vọng – như cách cậu đối xử với những lời giải thích mập mờ của Liliana – ‘tự nhiên muốn chia sẻ tí :v’) Bất kể trên con đường đó là vui hay khổ, chỉ cần những người bạn đồng hành kia có thể hiểu được, thì người ngoài có nói gì cũng chẳng quan trọng nữa. Sau khi anh ấy đem nỗi lòng bày tỏ, Liliana gật đầu thật mạnh. “Đó chính là giác ngộ một vị vua nên có. Kusanagi Godou, ngài càng trở nên đáng dựa dẫm rồi.” Tuyệt đối không phải a dua nịnh hót, đó là sự tán đồng chân thành của một kị sĩ trung thực. Cô ấy cùng chủ nhân Kusanagi Godou của mình tiến về phía trước. Hai người họ đi đến cửa phòng của Erica. Cô ấy sống cùng hầu gái của mình trong căn hộ tại tầng mười tòa chung cư. Nhưng khi họ tiến vào đó như mọi ngày, thì lại được một cô gái chẳng liên quan đến căn phòng nghênh đón. “Chào buổi sáng, Kusanagi-sama. Liliana-sama, đã lâu không gặp, hai vị có muốn uống một ly cà phê kiểu Ý không?” Cô ấy đang ngồi bên cái bàn trong phòng khách, đem chiếc tách tràn đầy hương cà phê đưa lên miệng. Đúng thế, đó là Karen Jankulovski, nữ hầu bên người Liliana, hơn nữa còn là phù thủy thực tập của [Thanh hắc đồng thập tự]. “Cái gì mà đã lâu không gặp… Sáng nay chúng ta vừa chào tạm biệt trước khi ra khỏi nhà. Karen, em trốn đến nhà Erica từ lúc nào thế?” “Đương nhiên là sau khi Liliana-sama và Kusanagi-sama gặp mặt rồi.” Cô gái 14 tuổi này lịch thiệp trả lời câu hỏi của vị chủ nhân tóc bạc. Cô ấy không mặc đồ hầu gái mà là quần áo thường ngày, ngày nghỉ sao? “Không lâu trước đây em đã đề nghị Lily-sama điều tra quá khứ của Kusanagi-sama, sau đó cũng phải rất bận rộn giúp đỡ… May mà gần đây tiểu thư vô cùng hăng hái, em mới có chút thời gian rảnh rỗi.” Karen dùng phương pháp linh hoạt nói ra lời giải thích quan trọng cho mình. Là nó đó à? Thứ tình báo trở thành nguyên nhân dẫn đến vụ đánh cuộc đấy hả? Godou cũng đã nhớ lại. Khẽ liếc Liliana một cái, vẻ mặt của cô ấy có chút không đúng lắm. Hóa ra là vì nguyên nhân này, cô ấy đột nhiên để ý tới những chuyện kỳ quái kia là do chỉ dẫn của quân sư Karen đây nhỉ. “Bởi vì hôm nay được nghỉ, em muốn đến gặp người bạn cũ Anna-san… Tuyệt đối không có ý muốn trộm xem Kusanagi-sama và Liliana-sama thân mật đâu, xin đừng để ý.” Tuy nhiên cô ấy đã đem cả âm mưu nói ra, nhưng Godou không có ý định chỉ ra điều đó. Cô hầu gái còn lại kia đi ra từ bên trong nhà. “Thành thật xin lỗi, bởi vì nhìn thấy Kusanagi-san đến, nên em qua phòng ngủ của Erica-sama xem một chút… Cô ấy quả nhiên vẫn đang ngủ say sưa.” Arianna Hayama Arialdi, tên thân mật là Anna, nói trong ngại ngùng. “Vẫn chẳng thay đổi chút nào. Mà, cô và Karen đã là bạn tốt từ trước rồi ư?” “Đúng ạ, duyên phận đưa đẩy nên chúng em gặp nhau. Karen còn nhỏ tuổi hơn cả em, nhưng lại rất đáng tin cậy đấy.” Đối với câu hỏi của Godou, Anna đáp lại bằng nụ cười nhiệt thành thoải mái. Vẫn luôn ngây thơ và hoạt bát như thế, đó chính là đặc trưng, cũng là cá tính nổi bật nhất của Arianna. Mà trước tiên phải bỏ qua món canh súp hay kĩ năng lái xe nguy hiểm của cô ấy đã. “Thế thì để tôi đi gọi cô ấy dậy, không sao chứ?” “Vâng, đương nhiên không có vấn đề gì, về Erica-sama thì đành nhờ ngài vậy.” Tuy là việc làm mỗi ngày, nhưng anh ấy vẫn cảm thấy trực tiếp tiến vào phòng ngủ mà không có sự cho phép của người nhà thì không được tốt cho lắm. Sau khi nhận được sự cho phép của Anna tốt bụng… “Kusanagi Godou, hay là ngài đừng làm thế đi. Cứ giao cho tôi, dù cho cô ta là một đứa con gái giống như ma quỷ, nhưng con trai tốt nhất không nên đi vào phòng riêng của phái nữ. Đừng quên tôi vì muốn giúp đỡ những việc kiểu này, mới luôn ở bên ngài đợi lệnh.” Bị Liliana gọi lại một cách bất ngờ, Godou ngây người một chút. Cô ấy nói không sai, tuy trước đây luôn nước chảy bèo trôi mà đến đầu giường Erica gọi cô nàng dậy, nhưng quả nhiên thế là không phù hợp cho lắm. Godou sau khi nghe xong lời khuyên can của Liliana cũng đã nghĩ lại vấn đề này. “Đúng vậy…! Thế thì đành nhờ Liliana vậy nhé?” “Vâng, tôi dùng tính mạng mình bảo đảm, chắc chắn sẽ hoàn thành mệnh lệnh của ngài!” Cuộc đối thoại cứ như là một vị vua yêu cầu dũng sĩ đi đánh bại ma vương, và vị người hùng đó anh dũng tiếp nhận nhiệm vụ. Kết quả cũng chỉ là Liliana đi tới gian phòng của Erica mà thôi. Quả nhiên đạo lý và chính nghĩa của cô ấy rất phù hợp với mình, có thể thoải mái hơn rồi! Từ sau cuộc chiến với Perseus ở Naples, mình đã có cảm giác tương tự như thế. Chỉ cần Liliana không phải nhiệt tình quá mức như trước đây, thì sẽ trở thành một cô gái vô cùng hợp với cá tính của Godou. -- Chờ đợi một thời gian. Không lâu sau, từ trong phòng Erica truyền ra tiếng nói. “Lily, tại sao lại là cậu!? Thay Godou đến gọi mình dậy ư, vừa vừa phai phải thôi! Biết thân biết phận đi! Thế mà dám phá đám quãng thời gian ngọt ngào buổi sáng của mình và Godou, tuyệt đối sẽ không tha cho cậu!” “Cô mới là người không biết mình là ai! Xưa nay tôi chưa từng nghe nói có chuyện chủ nhân phải gọi kị sĩ rời giường mỗi sáng! Chẳng lẽ con cháu của đại kị sĩ, thánh điện kị sĩ đầy vinh dự lại là người như thế này hả!?” “Bởi vì mình là đặc biệt, là người yêu của Godou! Ngược lại cậu mới là người phá đám!” “Hừ, Liliana Kranjcar này là kị sĩ số một của Kusanagi Godou, cũng là thị vệ trưởng của ngài. Cho dù cô có làm người yêu, chỉ cần cả gan làm loạn, thì tôi có quyền ngăn cấm điều đó! Tôi can thiệp chuyện này là việc đương nhiên, danh chính ngôn thuận! Cô đừng có la lối nữa.” “Ara, cậu là đệ nhất kị sĩ và trưởng thị vệ? Nếu thế thêm thân phận người yêu số 3 nữa thì sao nhỉ?” “Cô, cô nói cái gì!?” “Lily, cậu có biết không? Ở Trung quốc, người chăm sóc cuộc sống hàng ngày cho hoàng đế là thái giám đấy, trở thành người bất nam bất nữ thì mới được cho phép đi lại trong hậu cung. Còn cậu vốn là một trong những nữ nhân của Godou, mà lại muốn quản lý người khác nữa, quá ảo tưởng rồi đấy!” “Kh-không thể nói như thế được, đó chỉ là một trường hợp trong lịch sử mà thôi…” “Không sai, tồn tại trong lịch sử chứng tỏ sự hợp lý của nó. Mình có thể thừa nhận lần đánh cuộc ngớ ngẩn đó cậu đã thắng lợi, có thể thừa nhận việc cậu có thể quản lý cuộc sống cá nhân của anh ấy, nhưng tuyệt đối không cho phép cậu can thiệp quan hệ giữa Godou và người yêu! Nếu cậu nhất định muốn làm thế, thì đầu tiên phải từ bỏ trở thành nữ nhân của anh ấy. Mình có nói sai không?” “Anou… Không phải thế… Tôi nên nói thế nào nhỉ… Anou… etou…” Đầu tiên là thừa nhận một phần ý kiến của đối phương, thế nhưng sau đó không lùi nửa bước. Đó chính là phương pháp tốt nhất trong đàm phán. Rõ ràng là sáng sớm ngủ dậy sẽ bị hạ huyết áp, nhưng vừa rời giường đã áp chế được Liliana không thể nói gì, tài trí của cô ấy quả là vô cùng xuất sắc. “Aa… ưm…” Bên cạnh Godou, Anna vô cùng bối rối khi thấy hai kị sĩ tranh luận như thế. Và còn Karen thì biểu hiện một bộ ‘quả nhiên sự phát triển sau chuyến đi Nikkou rất đáng để chờ mong nhỉ’ chẳng khác gì một con quỷ nhỏ và cười trộm không ngừng. Godou chỉ có thể coi như không nhìn thấy. Mà dù sao thì, hôm nay vẫn sẽ rất náo nhiệt đây. Cuộc sống hàng ngày của Kusanagi Godou, thường đều bắt đầu từ loại cảm thán kiểu như thế này.
Alternative Linked Data Views: ODE     Raw Data in: CXML | CSV | RDF ( N-Triples N3/Turtle JSON XML ) | OData ( Atom JSON ) | Microdata ( JSON HTML) | JSON-LD    About   
This material is Open Knowledge   W3C Semantic Web Technology [RDF Data] Valid XHTML + RDFa
OpenLink Virtuoso version 07.20.3217, on Linux (x86_64-pc-linux-gnu), Standard Edition
Data on this page belongs to its respective rights holders.
Virtuoso Faceted Browser Copyright © 2009-2012 OpenLink Software