About: Taimadou Gakuen 35 Shiken Shoutai Tập 4 Chương 3   Sponge Permalink

An Entity of Type : owl:Thing, within Data Space : dbkwik.org associated with source dataset(s)

Bệnh xá Học Viện Phòng Chống Ma Pháp hầu như đầy đủ mọi thứ. Chuyện đó là đương nhiên, học viên ở đây thường xuyên bị thương hơn học viên ở các trường bình thường mà. Dù thiết bị ở bệnh xá có khiếm khuyết, thì vẫn dư sức tiến hành những ca tiểu phẫu. “…giờ cậu ấy không sao cả, chúng ta có thể yên tâm rồi. Nhưng cậu ta đúng là đứa chuyên khiến người khác phải lo lắng.” Ikaruga nhẹ nhàng vỗ về Usagi đang nằm ngủ trên giường, gương mặt cô như đang mơ màng gì đó. “Tôi cũng ngạc nhiên khi thấy cậu ấy suy sụp như vậy… chuyện này có thường xuyên xảy ra không?” Nước mắt xuất hiện trong đôi mắt của Mari.

AttributesValues
rdfs:label
  • Taimadou Gakuen 35 Shiken Shoutai Tập 4 Chương 3
rdfs:comment
  • Bệnh xá Học Viện Phòng Chống Ma Pháp hầu như đầy đủ mọi thứ. Chuyện đó là đương nhiên, học viên ở đây thường xuyên bị thương hơn học viên ở các trường bình thường mà. Dù thiết bị ở bệnh xá có khiếm khuyết, thì vẫn dư sức tiến hành những ca tiểu phẫu. “…giờ cậu ấy không sao cả, chúng ta có thể yên tâm rồi. Nhưng cậu ta đúng là đứa chuyên khiến người khác phải lo lắng.” Ikaruga nhẹ nhàng vỗ về Usagi đang nằm ngủ trên giường, gương mặt cô như đang mơ màng gì đó. “Tôi cũng ngạc nhiên khi thấy cậu ấy suy sụp như vậy… chuyện này có thường xuyên xảy ra không?” Nước mắt xuất hiện trong đôi mắt của Mari.
dcterms:subject
dbkwik:sonako/prop...iPageUsesTemplate
abstract
  • Bệnh xá Học Viện Phòng Chống Ma Pháp hầu như đầy đủ mọi thứ. Chuyện đó là đương nhiên, học viên ở đây thường xuyên bị thương hơn học viên ở các trường bình thường mà. Dù thiết bị ở bệnh xá có khiếm khuyết, thì vẫn dư sức tiến hành những ca tiểu phẫu. “…giờ cậu ấy không sao cả, chúng ta có thể yên tâm rồi. Nhưng cậu ta đúng là đứa chuyên khiến người khác phải lo lắng.” Ikaruga nhẹ nhàng vỗ về Usagi đang nằm ngủ trên giường, gương mặt cô như đang mơ màng gì đó. “Tôi cũng ngạc nhiên khi thấy cậu ấy suy sụp như vậy… chuyện này có thường xuyên xảy ra không?” Mari vừa ngồi trên ghế vừa lo lắng nhìn Usagi và hỏi chuyện Ikaruga cùng Takeru. “Mặc dù ở trong trường cũng có vài lần rồi, nhưng đây là lần đầu tiên bị nặng như vậy.” Có vẻ chuyện này cũng thường xảy ra hồi trung học. Nhưng họ không rõ lắm về chuyện Usagi hồi đó. Họ từng nghe nói rằng trước đây cô ấy đã ngất xỉu trong toilet nữ. “Vậy à… Usagi-chan mới chỉ chơi chung với mọi người khoảng nửa năm thôi nhỉ. Liệu có phải là vì dạo gần đây xảy ra chuyện gì…” Mari cuộn người lại, cô vừa nhìn lên trần phòng vừa lục lọi trí nhớ của mình. Takeru cũng nghĩ ra được vài chuyện có thể là lý do gây ra chuyện này. Trong khoảng thời gian vài tháng kể từ sau vụ Anh Hùng tấn công, có nhiều chuyện nguy hiểm đã xảy ra. Và vì cô ấy cũng liên can đến những việc đó, nên không loại trừ khả năng đó chính là nguyên nhân. “Sau vụ Hội Giả Kim, cậu ấy có hơi chán nản. Chúng ta nên hỏi cậu ấy cho rõ.” Ikaruga vừa nói vừa nghịch mái tóc của Usagi. “Nhỏ này… luôn giỏi việc che giấu cảm xúc không cho tôi thấy.” “...vậy à? Tôi thì lại có cảm giác cậu ấy là người dễ bị nhìn thấu nhất ấy.” Mari nghiêng đầu. Ikaruga thì lấy tay chống cằm. “Chuyện cậu ấy giỏi hơi bị khác so với những gì cậu vừa nói đấy. Nói cho chính xác, cậu ấy luôn gượng ép bản thân phải tỏ ra như vậy nên nhìn mãi thì thấy bình thường. Ngoài ra, cậu ấy có vẻ luôn ở trong tình trạng như vậy rồi.” “Tôi hơi hiểu ra rồi. Usagi-chan, cậu ấy cứ luôn tỏ ra dữ dằn. “Cậu ấy không làm vậy cho vui đâu, nghiêm túc cả đấy. Chúng ta lúc nào cũng gây rắc rối cho cậu ấy. Usagi bình tĩnh hơn hết thảy mọi người, nhưng cũng yếu đuối hơn bất cứ ai.” “Ồ… tôi cứ nghĩ tính cách cậu ấy là vậy, ra là tôi chẳng biết gì cả. Xin lỗi Usagi-chan.” Nước mắt xuất hiện trong đôi mắt của Mari. “Có khi là cậu ấy có chuyện với gia đình cũng nên.” Khi Ikaruga nói ra phán đoán của mình, Mari liền tỏ vẻ cực hứng thú. “Cậu ấy là con gái nhà nghèo?” “Nhà Saionji có quan hệ với Ban Thanh Trừng. Cha cậu ấy hình như là quan chức cấp cao trong hội đồng. Tôi cho rằng vì thân thế gia đình khủng vậy, nên cậu ấy phải trải qua quá trình giáo dục khắc khổ thế này. Tôi có thể tưởng tượng được việc cậu ấy phải trưởng thành dưới áp lực khủng khiếp đến đâu. Nhưng mà tôi cũng không biết chuyện đó có thật hay không nữa.” “Vậy ra ngay cả Suginami cũng không nghe được gì về gia đình của cậu ấy nhỉ.” “Tôi sẽ không hỏi mà để cậu ấy tự nói ra. Tôi cũng có nhiều chuyện không muốn để người khác biết mà… nhưng vì là mọi người nên tôi mới tiết lộ đấy. Tôi dở mấy chuyện này lắm.” Mặc dù lời lẽ lạnh lùng là thế, nhưng Ikaruga vẫn tỏ ra day dứt. Dù có là đồng đội, vẫn có những chuyện mà bọn họ không nên can dự vào. Takeru không giỏi nắm bắt cách biệt giữa cậu và những người khác. Cũng vì chuyện này khá tế nhị và nếu có dính vào cũng chỉ tổ gây rắc rối, nên nếu không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra thì họ sẽ chỉ im lặng quan sát. Tuy vậy, cậu cảm thấy chuyện lần này rất nghiêm trọng. “...trước khi lả đi, Usagi có nói chuyện với trưởng ban điều hành Lễ Hội Săn Phù Thủy.” “Là người diễn thuyết về việc Lễ Hội Săn Phù Thủy sẽ được tổ chức?” “Ừ… có vẻ anh ta và Usagi có quan hệ gì đó, kiểu bạn thanh mai trúc mã.” Takeru nhớ lại việc cậu xen ngang vào Reima và lẩm bẩm như vậy. Ikaruga liền có phản ứng. “Tenmyouji Reima à. Tenmyouji là tên của Chủ Tịch Ủy Ban Đạo Đức đó.” “? Vậy sao?” “Ừ, cậu ta có lẽ là con ổng. Còn mối quan hệ nào khác thì tớ không biết, vậy… bạn thanh mai trúc mã…” “Nhưng chẳng phải Ủy Ban Đạo Đức và Ban Thanh Trừng như dầu và nước ư…?” “Ủy Ban Đạo Đức tuy là một tổ chức với quan điểm khá đối lập, nhưng bọn họ cũng không thực sự đối đầu nhau đâu. Ủy Ban Đạo Đức phản đối cách đối xử với phù thủy, còn Ban Thanh Trừng thì dựa vào đó để điều chỉnh hành vi của mình, chứ Ủy Ban Đạo Đức không hề có ý định hạ bệ Ban Thanh Trừng. Có qua có lại để toại lòng nhau, cả hai vốn dĩ là cùng một tổ chức mà.” “Tớ không biết chuyện đó đấy… Suginami rành tình hình giữa các tổ chức quá nhỉ.” “…Kusanagi, cậu… con nít tiểu học cũng biết về mấy chuyện này mà.” “...đùa à?” Ngay cả Mari còn nói “Cả tôi còn biết…” với vẻ ngạc nhiên trên gương mặt. Ủy Ban Đạo Đức vốn dĩ được các cấp cao tạo ra với vai trò là văn phòng thẩm tra của Ban Thanh Trừng, là cơ chế giám sát việc tố tụng phù thủy. Thực tế, nó cũng là tổ chức giám sát Ban Thanh Trừng. Vốn dĩ nó không phải là một tổ chức riêng biệt. Mari khi nghe đến Ủy Ban Đạo Đức thì cười khổ. “Ban Thanh Trừng thì mờ ám trùm rồi, nhưng cả cái tổ chức đó cũng nguy hiểm không kém. Tôi là phù thủy mà tình hình trong đó lại chẳng biết gì cả. Không chỉ có mỗi mình Ootori Ouka mà tôi thấy ai cũng nói rằng bọn họ chủ trương đối xử bình đẳng hoặc ưu đãi với phù thủy nhỉ? Thật tình, có quá nhiều người đòi hỏi rằng phù thủy cần nhiều quyền hơn, tôi chỉ thấy loạn hơn thôi.” “Tôi cũng thấy thế. Trao quyền cho một tổ chức chỉ theo một đường lối là rất ngây thơ.” Mặc dù Takeru không hiểu rõ về chính trị cho lắm, nhưng cậu cũng ngạc nhiên khi Reima, người của phe cánh Ủy Ban Đạo Đức, lại nhập học Học Viện Phòng Chống Ma Pháp. “Hậu duệ của nhà Tenmyouji gia nhập ngôi trường này chắc là để thay đổi Ban Thanh Trừng từ bên trong. Nếu cậu ta từng là Hội Trưởng Hội Học Sinh ở trường chi nhánh, thì cậu ta hẳn là rất xuất sắc.” “Hoặc vì cậu ta là COCC.” “Cũng không thể loại trừ chuyện đó.” “Ke ke, giống y như con mắm hèn hạ nào ấy nhỉ. Với cả, Ootori Ouka đâu mất tiêu rồi! Usagi-chan lâm vào tình trạng này mà chẳng thấy đâu!” Mari bĩu môi phê phán Ouka. Vậy nên Takeru kể cho cô nghe về chuyện của Ouka. “Tôi không thể liên lạc với cậu ấy. Hình như cậu ấy bị Hội Học Sinh triệu tập, nên thực sự là giờ cũng không thể làm phiền cậu ấy được.” “Hội Học Sinh? Fuun, không biết là cái nào quan trọng hơn, Hội Học Sinh hay Usagi-chan đây.” “Không, tôi đã liên lạc báo cho cậu ấy gì đâu… tôi cho rằng nếu nói thì cậu ấy đến ngay ấy chứ.” Cậu cười gượng và gãi má. Vì Takeru cho là vậy nên cậu mới không gọi Ouka. Đây không phải là chuyện nguy hiểm tính mạng, và Usagi rồi cũng tỉnh lại sớm thôi. Cậu nghĩ rằng nếu cả bọn lo lắng nhiều quá, Usagi sẽ không chịu nổi đâu. Takeru cho rằng rồi Ouka sẽ chửi cả bọn vì việc giữ im lặng, và dù có giữa đêm thì cô ấy cũng sẽ chạy đến đây ngay. Thế rồi có một Bác SĩSeelie mở rèm nhìn vào trong. “Các cô cậu vẫn ở đây à. Khi nào Saionji tỉnh thì tôi sẽ cho em ấy về nhà, nhanh đi về đi.” Nữ Bác SĩSeelie lui ra và kéo rèm lại. Ikaruga hít nhẹ một hơi rồi đứng dậy khỏi ghế. “Hai cậu nữa, hôm nay đến đây thôi. Khi nào tỉnh dậy thì Usagi nhất định sẽ đến phòng của đội thôi.” “Ở lại trong trường để chuẩn bị cho Lễ Hội Săn Phù Thủy cũng được mà?” “Vẫn còn nhiều việc để làm lắm. Từ mai chúng ta sẽ bắt đầu làm nhiều đấy, cứ nghỉ ngơi đi.” Lờ đi nụ cười ma quái của Ikaruga, Mari nhìn đồng hồ. Sắp hết ngày rồi. “Tôi cũng muốn ở lại lắm, nhưng giờ phải tham gia thử nghiệm việc triệu hồi sinh vật ma thuật rồi, còn Takeru?” “Tôi cũng phải đi làm thêm nữa, nhưng tôi muốn ở lại đây ít nhất cho đến khi cậu ấy tỉnh lại…” Takeru định đứng dậy, nhưng rồi có ai đó kéo tay áo cậu. Usagi mặc dù đang ngủ, nhưng vẫn nắm áo Takeru. Ikaruga cười khúc khích. “Ara ara, được người ta yêu quá nha.” “Ừ… khi nào cậu ấy tỉnh, thì tớ sẽ đưa về luôn.” “Vậy tại sao cả hai cậu không vào phòng tớ? Lần đầu trải nghiệm chuyện đó mà lại còn threesome, tạo nên khoảnh khắc sống mãi và khiến tớ hứng lên——” “Tớ còn phải đi làm thêm nữa! Tớ không có thì giờ đùa với cậu đâu!” Takeru cãi lại cái suy nghĩ dâm dục của Ikaruga. Mari thì nhìn Takeru với vẻ nghi ngờ sâu sắc. “…cậu sẽ không làm chuyện đê tiện khi Usagi-chan đang ngủ chứ?” “Còn khuya! Bộ tôi giống loại người đó lắm hả?!” “”…………”” “Còn có gì muốn nói nữa không!” Trong khi Takeru đang tuyệt vọng vì bị hiểu lầm, thì hai người họ kéo rèm ra và quay lại đùa. “Vậy tớ giao cho cậu nhé. Chúng tớ sẽ còn quay lại vì mấy câu của cậu nghe đáng lo quá, với cả tớ cảm thấy mình phải có trách nhiệm với cậu ấy nữa. Làm chuyện đê tiện cũng được, nhưng nếu muốn làm thì phải liên lạc với tớ trước, tớ sẽ dùng điện thoại quay lại cảnh đó——” “Nếu cậu làm chuyện đê tiện đó thì tôi sẽ không tha thứ cho cậu! Nếu cậu mà vậy, tôi sẽ khiến cậu phải hối tiếc!” Hai người trỏ vào cậu và nói vậy, Takeru có là cười gượng cũng không mở miệng nổi nữa. Cậu bị bỏ lại trong phòng bệnh cùng Usagi, rồi cậu lại nhìn khuôn mặt say ngủ của cô. Takeru không rõ cô ấy đang giấu giếm điều gì đằng sau giấc ngủ yên bình kia. Mặc dù cơn tăng thông khí vì căng thẳng đã biến mất, nhưng những nghi ngờ cùng suy đoán thì không. Vẻ khiếp sợ của Usagi và từng lời của Reima. Những thứ đó ám ảnh trong tâm trí cậu.
Alternative Linked Data Views: ODE     Raw Data in: CXML | CSV | RDF ( N-Triples N3/Turtle JSON XML ) | OData ( Atom JSON ) | Microdata ( JSON HTML) | JSON-LD    About   
This material is Open Knowledge   W3C Semantic Web Technology [RDF Data] Valid XHTML + RDFa
OpenLink Virtuoso version 07.20.3217, on Linux (x86_64-pc-linux-gnu), Standard Edition
Data on this page belongs to its respective rights holders.
Virtuoso Faceted Browser Copyright © 2009-2012 OpenLink Software