About: Campione Tập 3 Chương 5   Sponge Permalink

An Entity of Type : owl:Thing, within Data Space : dbkwik.org associated with source dataset(s)

Những di tích từ thời xa xưa và một vùng biển thơ mộng. Chúng được biết đến như là những điểm du lịch quan trọng nhất ở Sardinia. Trải dài khắp hòn đảo tổng cộng có hơn bảy ngàn công trình kiến trúc bằng đá—Nuraghe. Nền văn minh đã xây dựng những công trình này tồn tại vào khoảng thế kỷ XV TCN. Vào thời kì này, người dân sống trên đảo Sardinia tập trung quanh các nuraghe, lập những nơi trú ẩn và sinh sống. Sau đó đến giai đoạn lịch sử sơ khai với sự xuất hiện của người Phoenicia. Và rồi người La Mã kéo tới. Đây là lý do tại sao tàn tích La Mã và Phoenicia tồn tại song song trên đảo Sardinia.

AttributesValues
rdfs:label
  • Campione Tập 3 Chương 5
rdfs:comment
  • Những di tích từ thời xa xưa và một vùng biển thơ mộng. Chúng được biết đến như là những điểm du lịch quan trọng nhất ở Sardinia. Trải dài khắp hòn đảo tổng cộng có hơn bảy ngàn công trình kiến trúc bằng đá—Nuraghe. Nền văn minh đã xây dựng những công trình này tồn tại vào khoảng thế kỷ XV TCN. Vào thời kì này, người dân sống trên đảo Sardinia tập trung quanh các nuraghe, lập những nơi trú ẩn và sinh sống. Sau đó đến giai đoạn lịch sử sơ khai với sự xuất hiện của người Phoenicia. Và rồi người La Mã kéo tới. Đây là lý do tại sao tàn tích La Mã và Phoenicia tồn tại song song trên đảo Sardinia.
dcterms:subject
dbkwik:sonako/prop...iPageUsesTemplate
abstract
  • Những di tích từ thời xa xưa và một vùng biển thơ mộng. Chúng được biết đến như là những điểm du lịch quan trọng nhất ở Sardinia. Trải dài khắp hòn đảo tổng cộng có hơn bảy ngàn công trình kiến trúc bằng đá—Nuraghe. Nền văn minh đã xây dựng những công trình này tồn tại vào khoảng thế kỷ XV TCN. Vào thời kì này, người dân sống trên đảo Sardinia tập trung quanh các nuraghe, lập những nơi trú ẩn và sinh sống. Sau đó đến giai đoạn lịch sử sơ khai với sự xuất hiện của người Phoenicia. Ban đầu họ có quan hệ với hòn đảo như những nhà hải thương. Rồi cuối cùng vào năm 509 TCN, toàn bộ hòn đảo Sardinia đều dưới quyền cai trị của thành phố của người Phoenicia Tharros. Và rồi người La Mã kéo tới. Dưới sự trị vì của Cộng hòa La Mã và sau đó là Đế Chế La Mã, người La Mã đã xây dựng lại các đường phố được người Phoenicia dựng nên, biến nó thành nơi ở của chính bản thân họ. Đây là lý do tại sao tàn tích La Mã và Phoenicia tồn tại song song trên đảo Sardinia. Vị trí hiện giờ là tại tỉnh Oristano, nằm về phía tây đảo, nơi có rất nhiều di tích cổ. Để mở tuyến đường biển đến bờ tây, người Phoenicia đã cho xây dựng thành phố tại Aristanis và Tharros. —Đặc biệt là Tharros. Những khu di tích này tọa lạc trên một mũi đất nhô ra khỏi bán đảo. Mặc dù một nửa diện tích đã bị chìm xuống biển, nó vẫn còn được bảo tồn nguyên vẹn cho đến ngày nay. Nó là một thành phố do người Phoenicia thành Tyre gây dựng nên—mà thánh bảo hộ của họ là Melqart. "Melqart và danh tính ban đầu của ông, Baal là những vị thần có quan hệ chặt chẽ với văn hóa và tập quán của người Phoenicia. Cậu có nghe nói tới Hannibal chưa?" "Tên của một bộ phim? Hay ý cô là vị tướng đã tiến quân vào Rome?" Nơi đây là thủ phủ của tỉnh Oristano nằm bên bờ tây của hòn đảo. Như Nuoro nó là một thành phố rất phát triển, nhưng gần biển hơn. Gió thổi lên mang theo vị mặn của biển. Có lẽ vì thế, mà không khí ở đây tạo cho ta cảm giác rất thoáng mát. Bên trong một quán pizza nào đó của thành phố. Ngồi tại một chiếc bàn ngoài trời, Erica và Godou đang dùng bữa. Bây giờ anh nghĩ lại thì, đây là lần đầu tiên Godou ăn pizza tại Ý. Giống loại giòn vỏ mỏng kiểu Rome hơn là loại vỏ dày ở Napoli (Naples) được người ta đồn đại. "Dĩ nhiên rồi, Hannibal có nghĩa là ‘con trai cưng của Baal' còn tên của cha ông, Hamilcar... Có nghĩa là ‘bầy tôi của Melqart’. Cả hai đều là những cái tên rất thông dụng ở Phoenicia." "...Vậy, đó là lý do tại sao chúng ta lại đến đây phải không?" Ngày hôm sau khi chạm trán hai con thú khổng lồ ở Dorgali, hai người họ khởi hành đến thị trấn nhỏ này. Đầu tiên họ trở lại Cagliari ở hướng nam, rồi đi về phía Tây sử dụng xe Erica đã thuê được, đến Oristano sau khoảng hai giờ chạy. Erica đã nói, khu di tích của Tharros cách thị trấn khoảng hai mươi cây số. Phần móng được Phoenicia xây lên, sau đó được người La Mã gia cố bằng hệ thống cống dẫn nước và các công trình chức năng khác, giờ chỉ còn là một địa điểm du lịch hoang vắng. "Vậy còn vị thần với thanh kiếm vàng, thì có sao không? Và anh chàng kia nữa—tự nói mình bị mất nhớ rồi tự dưng biến mất tiêu luôn, mặc kệ anh ta như vậy liệu có ổn không?" "Điều đó không còn quan trọng nữa, tôi gần như đã giải quyết được câu đố này rồi." Câu trả lời của Erica làm Godou rất lo lắng. Đối với Godou, anh chỉ muốn biết thêm về Kiếm Thần mà anh nhìn thấy ngày hôm qua hơn là những gì họ đang làm bây giờ. Vị thần đã đánh bại những con thú khổng lồ trên khắp đảo, vị thần dường như có sự liên kết mật thiết với chàng thanh niên. Nhưng Erica lại trông như cô hoàn toàn không còn quan tâm đến vị thần đó nữa. "Hiện giờ, những hóa thân tàn phá tùm lum nơi trên hòn đảo thuộc về kiếm thần, đúng không? Đó chắc hẳn phải là đối tượng nguy hiểm nhất, vì thế trước hết chúng ta nên chuẩn bị phương án chống lại chúng." "Ngay cả khi hóa thân của kiếm thần xuất hiện, nhiều nhất sẽ có một hoặc hai con, và chúng sẽ bị triệt hạ ngay khi chúng lộ diện. Đó là tại sao việc tìm tung tích của Melqart mà chúng ta chưa xác định được vị trí sẽ có ích hơn... Ngoài ra, tôi nghĩ đã thấu rõ danh tính của thần kiếm rồi." Câu trả lời của Erica làm Godou ngạc nhiên, từ khi nào mà cô ta đã điều tra tường tận đến mức như vậy? "Cô hay thật đấy... Tuy tôi không nhìn thấy cô điều tra, làm sao mà cô biết được vậy?" "Bởi vì tôi đã tốn rất nhiều công sức để nghiên cứu ngày hôm qua, đó có thể là một vị thần ở vòng vòng Ba Tư hoặc Ấn Độ... có lẽ giống một vị thần Ba Tư hơn, do đã có một chim ưng hay con đại bàng gì đó rồi." Ngồi ngoài trời, Erica nói trông có vẻ chán. "Nhưng điều cô nói, những con quái vật đó sẽ bị đánh bại ngay tức khắc, không phải vẫn còn quá sớm để quyết đoán thế sao?" "Chả sao cả. Dù những hóa thân biết là sẽ tiêu, nhưng chúng vẫn buộc phải nghe theo cơ thể chính—Do đó cuộc tranh luận đến đây là hết. Tôi cần liên hệ với tổ chức của khu vực này và sẽ mất một lúc kha khá đấy. Cậu có hiểu không hả?" "Khu vực này?... Phải rồi, những tổ chức bí mật trong giới pháp sư." Godou thấy khó hiểu trước từ tổ chức, nhưng sau đó ngay lập tức nhớ lại ngay. "Đúng thế, đây là thị trấn gần khu di tích Tharros nhất, vì vậy cơ hội lấy được thông tin cũng cao nhất." "Có thể nào, là có một vị thần trong đống đổ nát đó?" "Điều đó có lẽ sẽ không xảy ra. Dị Thần thường tránh xa con người, việc họ trú ẩn trong những tụ điểm du lịch là khá hiếm. Tuy nhiên, những thánh địa cổ xưa và những ngôi đền đúng là có thể thu hút được họ. Nếu có thần linh ở gần đây, những tổ chức phép thuật địa phương chắc hẳn sẽ phát hiện ra." Sau cuộc nói chuyện trên, Erica rời cửa hàng pizza trước tiên. Lúc Godou nói nên gọi điện hỏi trước, Erica giải thích rằng nhờ vả những pháp sự tại nơi này mà không gặp tận mặt thì cực kỳ vô lễ. Hình như có đủ loại phép tắc trong cái thế giới của những thuật sư này. Tiếp sau đó, Godou đi dạo quanh thị trấn để giết thời gian. Nghĩ kỹ thì, cũng đã được một thời gian từ khi anh còn làm chuyện như một người du khách thật sự, nhưng lại không có chút cảm giác hạnh phúc nào. Trong suốt mấy ngày qua anh toàn chạm trán với các vị thần, và giờ lại còn đuổi theo họ nữa. —Lúc Erica trở về, mặt trời đã ngã bóng. Không dự định thời gian và địa điểm sẽ gặp nhau, cô đột nhiên từ đâu xuất hiện, có thể đã sử dụng phép tìm kiếm mà người đó đã nói tới ngày hôm kia. "Đến đây quả là không sai." Trên là những lời đầu tiên của Erica. "—Tuy vẫn chưa rõ là Melqart hay thần kiếm, nhưng một Dị Thần chắc chắn đã giáng trần gần chỗ này. Các pháp sư địa phương đã cảm nhận được một luồng thánh khí và hiện giờ đang hoảng cả lên. Vì đến đây để thám thính, nên tôi đã thu thập được rất nhiều thông tin." "Lại một vị thần đang đến nữa à..." Hoàn toàn không thể che giấu được sự căng thẳng đầu óc của mình, phản ứng của Godou làm Erica ra vẻ khó tả. Nếu có gì muốn nói, thì cứ nói đại ra đi. Nó không giống nét mặt thường ngày của cô. "Gì vậy? Cậu lo à?" "Godou, cho tôi hỏi... Cậu sẽ không quay trở về Nhật chứ?" "Ah?" Trước câu hỏi bất ngờ, Godou rất kinh ngạc. Cho tới bây giờ đây, không phải cô là ngươi khăng khăng kéo tôi, một người dân Nhật Bản bình thường này theo sao hả trời? "Đã đến nước này thì, như một bệnh nhân bị mắc bệnh thời kỳ cuối ấy, sao tôi có thể bỏ cuộc giữa chừng được?" Anh chắc chắn mình sẽ hối hận nếu trở về Nhật Bản mà chưa thấy được hồi kết của toàn bộ chuyện này. Tức giận vì anh đã mất dấu chàng thanh niên thêm một lần nữa vào ngày hôm qua, Godou thần tốc trả lời: "Ít nhất, khi chưa biết được anh chàng đó ra sao, tôi không có ý định quay trở về." "Anh chàng đó—chắc hẳn là cậu ta, phải không? Thậm chí nếu cậu bị cậu ta hút hồn, tôi không nghĩ rằng chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp đâu." "...Không chỉ có vị thần kia, cô thậm chí còn biết chuyện về anh chàng đó nữa sao?" Erica trả lời câu hỏi này với thái độ khó hiểu tương tự như ban nãy. Có nghĩa là, cô biết câu trả lời nhưng lại không muốn tiết lộ ra. Sự bi quan này thật không giống như cô tí nào cả. "Tôi biết, nhưng nó lại hoàn toàn khác với những suy nghĩ ban đầu của tôi. Nhưng tôi nghĩ mình đã hiểu được những thứ cốt yếu trong chuyện này. Tôi lo nó có thể là một cú sốc đối với cậu, nên tôi đã không nói cho cậu biết." Nhìn thấy biểu lộ của Erica, Godou nhận ra anh đã mắc một sai lầm rất lớn. Anh luôn nghĩ rằng cô là một người tự cao và ích kỷ chỉ biết đến sắc đẹp của bản thân, nhưng sự thật cô lại là người tỉ mỉ hơn những gì mà anh đã tưởng tượng, và trong cô cũng có chút ân cần. Có lẽ đó là lý do Erica không muốn tiếp tục nói, là vì nghĩ cho Godou. Nhận ra điều này, Godou chìm trong im lặng. ... Nghĩ lại, đây là khoảnh khắc ngắn ngủi đầu tiên khi khoảng cách giữa Kusanagi Godou và Erica Blandelli nhỏ lại. "Tuy nhiên, riêng tôi, sẽ không có ý kiến gì miễn là Cấm thư của Prometheus vẫn còn ở đây. Cho dù cậu có mang theo nó và bám theo hay đưa nó cho tôi và trở về Nhật Bản, đối với tôi đều không quan trọng. Thế nên nếu sợ, xin hãy quay trở lại quê hương của mình, tôi sẽ không cản cậu đâu." Có lẽ bản thân Erica cũng đã nhận thấy cái cảm giác không giống mình xuất phát từ sự lo lắng của cô dành cho Godou. Thái độ trở nên cứng nhắc hơn và cô cũng nói nhanh hơn. Nhìn thấy những cử chỉ ấy, lần đầu tiên Godou thấy mình muốn nở một nụ cười thật tươi, do đó anh lập tức đáp lại. "Vậy quyết định thế đi. Tôi sẽ theo cô đến cùng. Ngay cả khi cô nói không, tôi vẫn sẽ bám lấy cô, và có thể sẽ mang cho cô vô số rắc rối. Vậy có được không?" "—Một trăm phần trăm không được, nhưng mặc kệ đi. Từ giờ phút này trở đi, cậu vẫn sẽ tiếp tục chịu trách nhiệm về hành lý của tôi. Hãy chuẩn bị đi!" Nhìn thấy vẻ mặt của Erica có chút xấu hổ, Godou gật đầu. Giờ nghĩ lại, anh đã đi chung cô cũng được ba ngày rồi. Còn khối thời gian để giải hòa mà. "Để tôi nói cho rõ, là tôi chỉ cần có tấm grimoire đó thôi, đừng có mà hiểu lầm đấy. Thật sự không phải là tôi cần đến cậu đâu đấy. Đã hiểu chưa hả?" "Hiểu rồi, dính chặt trong tim tôi luôn." Liên quan đến những lời nói của chàng thanh niên về Cấm thư của Prometheus, tất cả đều đã được báo cáo lại đầy đủ. Sau đó, Erica kiểm tra cẩn thận tấm grimoire có từ thời đại của các vị thần kia, tìm đủ mọi cách để điều khiển nó, nhưng cuối cùng chỉ có thể bỏ cuộc. Và cô vẫn chưa thể tìm ra được cách sử dụng nó. Chàng thanh niên người có thể dễ dàng giải được khuất mắt thứ làm điêu đứng nàng phù thủy thiên tài này, anh ta thật sự là ai?
Alternative Linked Data Views: ODE     Raw Data in: CXML | CSV | RDF ( N-Triples N3/Turtle JSON XML ) | OData ( Atom JSON ) | Microdata ( JSON HTML) | JSON-LD    About   
This material is Open Knowledge   W3C Semantic Web Technology [RDF Data] Valid XHTML + RDFa
OpenLink Virtuoso version 07.20.3217, on Linux (x86_64-pc-linux-gnu), Standard Edition
Data on this page belongs to its respective rights holders.
Virtuoso Faceted Browser Copyright © 2009-2012 OpenLink Software