About: Sword Art Online - ME10: 16.6   Sponge Permalink

An Entity of Type : owl:Thing, within Data Space : dbkwik.org associated with source dataset(s)

Chụm ngón trỏ và ngón giữa tay phải lại, tôi nhẹ duỗi chúng ra. Cũng có người gập ba ngón tay kia lại, nhưng tôi thuộc dạng thích để chúng tự do thoải mái. Tiếp đến, tôi đưa mũi hai ngón tay hơi dưới tầm mắt của mình một chút, rồi vung chúng xuống song song với trục cơ thể. Lúc này dồn một lượng sức vừa phải vào tốc độ của các ngón tay cũng không sao, nhưng đường phải vạch thật thẳng. Lúc này sẽ không có thêm một hộp thoại xác nhận “YES/NO” hiện lên bên cạnh tôi. Người duy nhất có quyền lựa chọn là người được cầu hôn. Ngẩng mặt lên, tôi nhìn đăm chiêu về phía cô gái đứng trước mình hai mét.

AttributesValues
rdfs:label
  • Sword Art Online - ME10: 16.6
rdfs:comment
  • Chụm ngón trỏ và ngón giữa tay phải lại, tôi nhẹ duỗi chúng ra. Cũng có người gập ba ngón tay kia lại, nhưng tôi thuộc dạng thích để chúng tự do thoải mái. Tiếp đến, tôi đưa mũi hai ngón tay hơi dưới tầm mắt của mình một chút, rồi vung chúng xuống song song với trục cơ thể. Lúc này dồn một lượng sức vừa phải vào tốc độ của các ngón tay cũng không sao, nhưng đường phải vạch thật thẳng. Lúc này sẽ không có thêm một hộp thoại xác nhận “YES/NO” hiện lên bên cạnh tôi. Người duy nhất có quyền lựa chọn là người được cầu hôn. Ngẩng mặt lên, tôi nhìn đăm chiêu về phía cô gái đứng trước mình hai mét.
dcterms:subject
dbkwik:sonako/prop...iPageUsesTemplate
abstract
  • Chụm ngón trỏ và ngón giữa tay phải lại, tôi nhẹ duỗi chúng ra. Cũng có người gập ba ngón tay kia lại, nhưng tôi thuộc dạng thích để chúng tự do thoải mái. Tiếp đến, tôi đưa mũi hai ngón tay hơi dưới tầm mắt của mình một chút, rồi vung chúng xuống song song với trục cơ thể. Lúc này dồn một lượng sức vừa phải vào tốc độ của các ngón tay cũng không sao, nhưng đường phải vạch thật thẳng. Nếu tôi đang đứng thì tôi có thể để chúng rơi thẳng xuống với trọng lực ảo, nhưng khi nằm ngang thì hơi khó có thể cảm thấy được trục cơ thể mình. Bởi vậy bình thường nên đứng lên trước rồi hẵng mở cửa sổ ra, thay vì cố bật nó trong khi nằm. Thế nhưng giờ tôi đang nằm thẳng trên một mặt gỗ cứng nên tay phải tôi vẫn thực hiện thành công lệnh bằng cử chỉ, dù động tác hơi vụng vì căng thẳng, và một hình chữ nhật trong mờ hiện ra bên dưới bàn tay phải đưa lên của tôi. Gọi theo tên, “Cửa Sổ Trình Đơn Chính” là giao diện duy nhất giữa tôi, một người chơi của trò chơi VRMMO «Sword Art Online» và hệ thống game vô hình. [Kirito], tên tôi, được hiển thị trên cùng cửa sổ cùng với con số level và hai thanh HP và MP. Ở bên trái là những thẻ như [TRANG BỊ], [KHO], [THÔNG SỐ] và [KỸ NĂNG] xếp thành một hàng dọc, còn ở bên phải là vùng chính, hiện lên trước tiên là một bóng mờ hình người có tên «Mô phỏng Trang Bị». Và ở dưới cùng là những phím tắt để kích hoạt mỗi kỹ năng. Rút lại ngón giữa , tôi chạm vào thẻ [LỜI MỜI] gần chính giữa menu bằng ngón trỏ. Vùng chính chuyển sang chế độ có thể chọn đủ loại yêu cầu. Từ trên xuống là yêu cầu trao đổi, yêu cầu nhóm, yêu cầu bạn bè... và nút tôi đang tìm nằm ở khu vực dưới cùng. [HÔN NHÂN]. Đây chắc chắn là nút được bấm ít nhất trong trò chơi tử thần này, SAO, nơi dối trá và lường gạt lan tràn. Hai năm và mười bảy ngày đã trôi qua kể từ khi trò chơi bắt đầu, nhưng tôi vẫn khó mà nhớ được rằng đã từng gặp người chơi nào kết hôn. Dù vậy, ngón tay tôi vẫn chạm vào nút đó không chút do dự. Khác với trao đổi và giao đấu, lời cầu hôn chỉ có thể gửi cho những người đã đăng ký là bạn của nhau. Không cần phải chuyển sang con trỏ đề nghị, các đối tượng có thể gửi sẽ hiển thị trực tiếp trên cửa sổ. Ngay bây giờ, chỉ có một người chơi duy nhất trong vòng mười mét... cho dù có mở rộng ra một kilômét thì cũng sẽ chỉ có một cái tên duy nhất hiển thị ở đó mà thôi. Tôi đặt ngón trỏ lên năm mẫu tự được sắp xếp mà với riêng tôi vừa tuyệt đẹp vừa thiêng liêng đến lạ. Đưa mắt lần theo những chữ cái, đầu tiên là “A” tiếp đến là “s”, “u”, “n”, và “a”, tôi chạm nhẹ vào bằng chính ngón tay của mình. Lúc này sẽ không có thêm một hộp thoại xác nhận “YES/NO” hiện lên bên cạnh tôi. Người duy nhất có quyền lựa chọn là người được cầu hôn. Ngẩng mặt lên, tôi nhìn đăm chiêu về phía cô gái đứng trước mình hai mét. Aincrad, tầng hai mươi hai, gần vùng ngoại ô. Lúc này, ánh tà dương từ phía trên mái ngôi nhà gỗ chảy dài trên từng lọn tóc của Asuna và phần thân trên áo cô vốn có màu trắng chủ đạo, lấp lánh ánh vàng kim. Sắc đẹp rạng ngời của cô thật choáng ngợp đến nỗi khiến tôi gần như không thể thấy vẻ mặt của cô lúc này. Một cửa sổ nhỏ nằm ngang hiện lên trước mặt Asuna. Thông báo hiển thị ở đó chắc hẳn là thứ gì cụt ngủn, tựa như “Kirito đã gửi một lời cầu hôn”, “YES/NO”. Thực ra đêm hôm qua chúng tôi đã có một lời cầu hôn bằng lời. Và Asuna đã trả lời “Ừm”. Nhưng dù vậy tôi vẫn có thể cảm thấy tim hiện giờ mình như muốn nổ tung. Hầu hết những cảm giác mà các avatar cảm nhận trong SAO đều là những tín hiệu nhân tạo do Nerve Gear sinh ra, nhưng mọi người đều cho rằng những cảm giác bên trong cơ thể như nhịp tim và hơi thở hẳn là thật. Nói cách khác, điều đó đồng nghĩa với việc tim của cơ thể vật lý đang nằm trên một chiếc giường trong một bệnh viện nào đó ở thế giới thực cũng đang đập một cách mạnh mẽ như vậy. Tôi đang tự hỏi liệu Asuna có đang cảm thấy như thế, nhưng không tài nào trả lời nổi nếu chỉ bằng cách quan sát biểu hiện bên ngoài của cô lúc này. Vài giây tưởng chừng như vĩnh hằng đó trôi qua và cuối cùng, tay phải Asuna cũng cử động. Ánh sáng tỏa ra từ những chiếc khuy gắn vào găng tay da dài màu trắng di chuyển lên phía cửa sổ. Ngón tay trỏ duỗi ra bỗng ngưng lại phía trên một trong hai nút chọn. Ngón tay ấy bất động một giây lát, hệt như tôi lúc nãy, thế rồi Asuna ngước nhìn tôi. Đôi mắt màu hạt dẻ của nàng nhìn thẳng vào mắt tôi đầy đăm chiêu. Tim tôi như lệch nhịp. “......Kirito-kun.” Không hiểu tôi có thực sự nghe thấy tiếng thì thầm ấy không, hay chỉ là do đầu óc tôi mường tượng ra nó từ cách môi Asuna cử động. Thời gian lại một lần nữa như đóng băng và ngón tay trỏ thanh mảnh ấy chầm chậm chạm xuống cửa sổ đó trong thế giới chạng vạng bao trùm bởi tĩnh lặng tuyệt đối này. Một cửa sổ thông báo mới nổi lên trên cửa sổ chính mà tôi để mở vừa nãy. Nhưng tôi chẳng cần phải đọc những lời viết dưới đó. Nụ cười và những giọt nước long lanh tựa pha lê trong khoé mắt Asuna đã cho tôi biết câu trả lời của nàng. Cả hai chúng tôi cùng bước một bước về phía trước. Những cửa sổ tự động biến mất. Và khoảng cách hai mét đó sẽ thu hẹp ngay xuống con số 0 với chỉ một bước chân nữa. Không quan tâm ai đã bước đầu tiên; chúng tôi dang rộng tay và ôm choàng lấy người còn lại. Chiều cao xấp xỉ nhau khiến tim chúng tôi như hoà làm một. Vài chục phút trước chúng tôi đã bị kéo vào một nhiệm vụ buộc bản thân phải chiến đấu và do đó, trên ngực tôi lúc này có một lớp giáp mỏng cũng như miếng giáp ngực trắng bạc lúc này đang ôm trọn lấy ngực Asuna. Dù thế tôi vẫn có thể cảm nhận nhịp tim nàng thật sống động nơi avatar của chúng tôi chạm vào nhau. Hai trái tim thổn thức rộn ràng tựa những chiếc đồng hồ báo thức của chúng tôi nhanh chóng hoà chung nhịp đập và từ từ trở về tốc độ bình thường. Từng nhịp đập không ngừng mỗi giây khiến cho bên trong tôi bình tĩnh đến lạ. Sự bồn chồn như đóng băng hơi thở của tôi khi cố cầu hôn ngày hôm qua đã biến mất. Và thế là, kể từ ngày 24 Tháng Mười, năm 2024, 5 giờ 19 phút tối, tôi—kiếm sĩ, Kirito, đã liên kết với cô gái này—kiếm thủ, Asuna, thông qua một sợi tơ liên kết với tên gọi: hôn nhân, cả trong hệ thống, lẫn cảm xúc.
Alternative Linked Data Views: ODE     Raw Data in: CXML | CSV | RDF ( N-Triples N3/Turtle JSON XML ) | OData ( Atom JSON ) | Microdata ( JSON HTML) | JSON-LD    About   
This material is Open Knowledge   W3C Semantic Web Technology [RDF Data] Valid XHTML + RDFa
OpenLink Virtuoso version 07.20.3217, on Linux (x86_64-pc-linux-gnu), Standard Edition
Data on this page belongs to its respective rights holders.
Virtuoso Faceted Browser Copyright © 2009-2012 OpenLink Software