About: Hyouka vol 4, story 4, chương 1   Sponge Permalink

An Entity of Type : owl:Thing, within Data Space : dbkwik.org associated with source dataset(s)

Giả sử một ngày đẹp trời nào đó, tôi cầm mi-crô và nói “Hôm nay trời sẽ nắng”. Có người nghe được sẽ nghĩ rằng “Tớ đoán Oreki Houtarou-kun đang kiểm tra mic.” Nhưng một người khác có thể nghĩ là “Oreki Houtarou-kun trên đài phát thanh vừa dự báo rằng trời hôm nay sẽ nắng.” Luận thế nào cũng hợp lý, và nó có đúng hay không thì chỉ là vấn đề ăn may. Thế thì để tăng phần trăm đúng ta sẽ phải thu thập càng nhiều thông tin càng tốt, khổ nỗi hiếm khi tất cả những thông tin cần thiết đó lại rơi vào tay một người. Nhìn xa hơn, ta thấy rằng dù cái người may mắn đó có nắm trong tay tất cả những thông tin chi tiết tới từng phân thì những cái họ đạt được, có chăng, là một xác suất cao nhất của bản chất vấn đề và chỉ vậy mà thôi.

AttributesValues
rdfs:label
  • Hyouka vol 4, story 4, chương 1
rdfs:comment
  • Giả sử một ngày đẹp trời nào đó, tôi cầm mi-crô và nói “Hôm nay trời sẽ nắng”. Có người nghe được sẽ nghĩ rằng “Tớ đoán Oreki Houtarou-kun đang kiểm tra mic.” Nhưng một người khác có thể nghĩ là “Oreki Houtarou-kun trên đài phát thanh vừa dự báo rằng trời hôm nay sẽ nắng.” Luận thế nào cũng hợp lý, và nó có đúng hay không thì chỉ là vấn đề ăn may. Thế thì để tăng phần trăm đúng ta sẽ phải thu thập càng nhiều thông tin càng tốt, khổ nỗi hiếm khi tất cả những thông tin cần thiết đó lại rơi vào tay một người. Nhìn xa hơn, ta thấy rằng dù cái người may mắn đó có nắm trong tay tất cả những thông tin chi tiết tới từng phân thì những cái họ đạt được, có chăng, là một xác suất cao nhất của bản chất vấn đề và chỉ vậy mà thôi.
dcterms:subject
dbkwik:sonako/prop...iPageUsesTemplate
abstract
  • Giả sử một ngày đẹp trời nào đó, tôi cầm mi-crô và nói “Hôm nay trời sẽ nắng”. Có người nghe được sẽ nghĩ rằng “Tớ đoán Oreki Houtarou-kun đang kiểm tra mic.” Nhưng một người khác có thể nghĩ là “Oreki Houtarou-kun trên đài phát thanh vừa dự báo rằng trời hôm nay sẽ nắng.” Luận thế nào cũng hợp lý, và nó có đúng hay không thì chỉ là vấn đề ăn may. Thế thì để tăng phần trăm đúng ta sẽ phải thu thập càng nhiều thông tin càng tốt, khổ nỗi hiếm khi tất cả những thông tin cần thiết đó lại rơi vào tay một người. Nhìn xa hơn, ta thấy rằng dù cái người may mắn đó có nắm trong tay tất cả những thông tin chi tiết tới từng phân thì những cái họ đạt được, có chăng, là một xác suất cao nhất của bản chất vấn đề và chỉ vậy mà thôi. Đó là ngày đầu tiên của tháng Mười Một. Trong phòng CLB chỉ có Chitanda và tôi. Giờ tan trường chỉ chứng kiến một sự lười biếng cố hữu của mùa thu trôi ngang qua. Đó là khi người ta không có lấy một nỗi lo về những sự kiện nguy hiểm diễn ra trên thế giới. Phóng hỏa, cướp bóc, tiền giả, giết người, đời nào? Với chủ nghĩa tiết kiệm năng lượng tôi luôn tôn thờ, sẽ thật là vớ vẫn nếu oang oang cãi cố để thể hiện chính kiến về một vấn đề mà chung quy cũng là vì Chitanda luôn miệng tán dương công lao tôi trong “sự kiện Kem Đá”. Với nhỏ tôi như có trong mình một khả năng đặc biệt có thể giải quyết những bí ẩn mọi lúc mọi nơi. Những lời cười nhạo hay coi thường tôi đều bỏ ngoài tai, nhưng ngược lại thì hơi khó. Tôi bèn chống chế: “Tóm lại tớ không phiền nếu cậu bảo là may mắn, nhưng xin đừng tôn tớ lên như một vị thánh như thế.” Biết tính ít nói của tôi, Chitanda tỏ ra sửng sốt với lời bộc phát vừa rồi mà mở tròn mắt. Nhưng không lâu sau nhỏ gật đầu và nở một nụ cười, như thể hiểu cảm giác của tôi. “Oreki-san thật là khiêm tốn!” Không, nhỏ chả hiểu gì cả. Đã gần nửa năm tính từ ngày chúng tôi hạ cánh vào trường Cao trung Kamiyama. Cũng từ cái ngày định mệnh ấy, bầu hiếu kỳ của Chitanda như tìm thấy mọi sự bất thường của cảnh vật quanh đây. Và dĩ nhiên, người “bị” chịu trách nhiệm cùng nhỏ khám phá nguyên do của sự việc là tôi. Sẽ là nói dối nếu bảo rằng tôi chẳng góp công gì trong hai sự kiện “Kem đá” và “Nữ hoàng”. Mà tiện thể thì, vì Chitanda không biết chứ tôi cũng đả động một chút tới sự kiện “Juumoji”. Nhưng sẽ là tốt nhất nếu giải quyết ổn thỏa ngay tại đây. “Chitanda, người xưa có câu.” “Họ nói gì vậy?” “Lý thuyết và thuốc mỡ dính vào đâu cũng được. Thành thực mà nói thuốc mỡ không hẳn là dính trên mọi bề mặt, nhưng điều này chẳng ảnh hưởng gì đến ý chính của câu.” Dù tôi nói với bộ mặt nghiêm túc, nhưng chẳng hiểu sao Chitanda nhẹ nhàng che mặt lại để giấu một nụ cười khúc khích. Rồi nhỏ nhìn bản mặt chắc đang đần thối của tôi mà nói: “Nhiều lúc Oreki-san nói những câu người ta không bao giờ xài nhỉ.” …Thế à? Tôi không biết đấy. Nhưng vấn đề không phải chỗ đó. Tôi muốn phản pháo như vậy nhưng Chitanda lại tiếp tục với nụ cười vẫn còn trên môi. “Tớ chẳng biết tại sao cậu lại dùng câu nói đó, nhưng… A, hiểu rồi. Ý là lý do cậu tìm ra sự thật nhiều lần như vậy không phải vì tài năng mà là do may mắn đúng không? Nhưng cậu không thấy rằng khả năng suy luận từ lý thuyết, hoặc trát hồ vào khe hở giữa những manh mối tự nó đã là một tài năng hay sao? Dù một cái hạt có nảy mầm khi được gieo xuống cũng còn nhờ may mắn nhưng nó sẽ chẳng có nghĩa nếu không được trồng vào vùng đất màu mỡ.” Khoanh tay lại tôi ngáp dài một cái. Ra đây chính là lý do nhỏ khư khư như vậy. Nhưng tôi sẽ không chịu thua dễ dàng đâu. “Vậy theo cậu tớ là chuyên gia trát hồ?” “Không phải sao?” Tôi đáp trả cái cười tỉnh bơ của Chitanda với một tuyên bố bình tĩnh nhất tôi từng nói: “Nhiều lúc tớ không có bất kỳ ý niệm hay lô-gíc nào đằng sau những giả thuyết cả.” Và ngay lập tức bị hoạch lại. “Đó là vì cậu suy luận khác với người thường.” Cũng đúng, nhưng… sao tôi vẫn có cảm giác bức bối vì bị chỉ vào cái điểm đó nhỉ? Đứng lên , tôi nói: “Vậy thì thế này đi Chitanda. Cậu nêu một tình huống và tớ sẽ cho cậu thấy việc suy ra giả thuyết từ những manh mối không phải cứ muốn là được.” Tôi chưa từng thách đố ai trước đây nhưng giờ không còn đường lui nữa. Đây là vấn đề sống còn. Đôi mắt của Chitanda lại nở to hơn nữa. Dựa trên quan sát tôi nghĩ rằng thứ đang chiếm lấy nhỏ là sự hiếu kỳ vô bờ bến tới lời mời tôi đưa ra, hơn là niềm vui với cuộc trò chuyện như lúc nãy. “Nghe hay quá! Vậy… chúng ta bắt đầu bằng gì đây?” Nói xong đôi mắt nhỏ liền đảo quanh phòng, tha thiết kiếm tìm một câu hỏi… Chiếc loa gắn chặt trên đầu tấm bảng dùng để phát thanh vang lên một tiếng báo hiệu sự hoạt động. Cùng một lúc chúng tôi nhìn vào nó. Không lời mở đầu, thông báo vang lên: “Bất kì ai, vào ngày ba mươi mốt tháng Mười mua hàng ở Koubundou trước nhà ga và biết điều gì, gặp thầy Shibazaki ở phòng giáo viên ngay lập tức.” Lời phát thanh được nói rất nhanh, sau đó tắt ngấm như chưa có gì xảy ra. Chúng tôi cũng rời ánh mắt ra khỏi chiếc loa cùng một lúc. “Việc gì thế nhỉ?” “Chẳng biết.” Tôi nói, rồi nhận ra cặp môi của Chitanda dường như sắp mở ra và đầu nhỏ hơi nghiêng một chút. Nhỏ đang vui, và có lẽ tôi biết những lời nhỏ sắp sửa phát ra. Biết ngay, nhỏ nói với giọng đầy hào hứng. “Dùng cái thông báo này nhé! Hãy đưa ra một giả thuyết dựa vào những điều cậu nghe vừa rồi!” Hừm. Tôi miễn cưỡng gật đầu. “Tốt thôi, tớ chấp nhận đề bài của cậu.” Tôi sẽ cho nhỏ thấy mình là người không-đáng-tin-tưởng đến mức nào!
Alternative Linked Data Views: ODE     Raw Data in: CXML | CSV | RDF ( N-Triples N3/Turtle JSON XML ) | OData ( Atom JSON ) | Microdata ( JSON HTML) | JSON-LD    About   
This material is Open Knowledge   W3C Semantic Web Technology [RDF Data] Valid XHTML + RDFa
OpenLink Virtuoso version 07.20.3217, on Linux (x86_64-pc-linux-gnu), Standard Edition
Data on this page belongs to its respective rights holders.
Virtuoso Faceted Browser Copyright © 2009-2012 OpenLink Software