About: Taimadou Gakuen 35 Shiken Shoutai Tập 5 Chương 2   Sponge Permalink

An Entity of Type : owl:Thing, within Data Space : dbkwik.org associated with source dataset(s)

"——Tim phổi của đối tượng sắp ngưng hoạt động. Chuẩn bị tiêm dung dịch Hihiirokane." Bên trong phòng quản chế thí nghiệm đặc biệt thuộc nhà ngục sâu nhất của khu vực cấm, một nữ Thợ RènRegin đứng trước màn hình hiển thị hình ảnh một cô bé đang báo cáo với Sougetsu. Người đang được hiển thị trên màn hình đó chính là Kusanagi Kiseki. Cô bé bị trói bởi hàng chục sợi xích phát sáng cùng với đủ thứ ống nối vào người. “Hm hm… Kiseki-chan hôm nay khá bướng bỉnh nhỉ.” Sougetsu vừa lấy tay xoa cằm vừa cất giọng hỏi Hayato bên cạnh mình. Hayato yên lặng trừng mắt nhìn Sougetsu. "............" "...AAAa......"

AttributesValues
rdfs:label
  • Taimadou Gakuen 35 Shiken Shoutai Tập 5 Chương 2
rdfs:comment
  • "——Tim phổi của đối tượng sắp ngưng hoạt động. Chuẩn bị tiêm dung dịch Hihiirokane." Bên trong phòng quản chế thí nghiệm đặc biệt thuộc nhà ngục sâu nhất của khu vực cấm, một nữ Thợ RènRegin đứng trước màn hình hiển thị hình ảnh một cô bé đang báo cáo với Sougetsu. Người đang được hiển thị trên màn hình đó chính là Kusanagi Kiseki. Cô bé bị trói bởi hàng chục sợi xích phát sáng cùng với đủ thứ ống nối vào người. “Hm hm… Kiseki-chan hôm nay khá bướng bỉnh nhỉ.” Sougetsu vừa lấy tay xoa cằm vừa cất giọng hỏi Hayato bên cạnh mình. Hayato yên lặng trừng mắt nhìn Sougetsu. "............" "...AAAa......"
dcterms:subject
dbkwik:sonako/prop...iPageUsesTemplate
abstract
  • "——Tim phổi của đối tượng sắp ngưng hoạt động. Chuẩn bị tiêm dung dịch Hihiirokane." Bên trong phòng quản chế thí nghiệm đặc biệt thuộc nhà ngục sâu nhất của khu vực cấm, một nữ Thợ RènRegin đứng trước màn hình hiển thị hình ảnh một cô bé đang báo cáo với Sougetsu. Người đang được hiển thị trên màn hình đó chính là Kusanagi Kiseki. Cô bé bị trói bởi hàng chục sợi xích phát sáng cùng với đủ thứ ống nối vào người. “Hm hm… Kiseki-chan hôm nay khá bướng bỉnh nhỉ.” Vừa đứng quan sát màn hình, Sougetsu đứng trên cầu thang nằm giữa phòng quản chế vừa mỉm cười tỏ vẻ thích thú. Đứng xung quanh ông ta là các Thợ RènRegin và SeelieBác Sĩ được tuyển chọn đang tất bật thao tác trên máy tính. Cả căn phòng tỏ khí thế khẩn trương. “Đã hơn 30 tiếng sau khi tiêm thuốc. Liều lượng đó vượt quá 100 lần ngưỡng có thể giết chết người thường rồi. Hoặc là thuốc độc không có tác dụng… hoặc chính là do bọn Thiên Tà Quỷ… Cậu nghĩ sao, Kurogane-kun?” Sougetsu vừa lấy tay xoa cằm vừa cất giọng hỏi Hayato bên cạnh mình. Hayato chỉ nhìn chằm vào màn hình chứ không hề quay qua Sougetsu lấy một lần. “Có gì đó không giống mọi khi… tôi có dự cảm không lành. Nghe nói rằng cô ta đã gặp mặt Kusanagi Takeru, đã có chuyện xảy ra ư?” “Có không ta? Chẳng có gì cả. Takeru-kun tuy có hơi mất bình tĩnh tí, nhưng Kiseki-chan thì ngoan lắm. Mỗi khi gặp cậu ta, thì trạng thái tinh thần của cô bé cũng như các tín hiệu kỳ lạ sẽ ổn định lại, sức mạnh của cô bé cũng lắng xuống. Nói thiệt chứ cứ giam cô bé kiểu này cũng tốn tiền lắm, cho cả hai gặp nhau sẽ đỡ được cho ta phần nào.” Hayato yên lặng trừng mắt nhìn Sougetsu. “Không phục hả? Việc điều trị này cũng đã tiến hành liên tục 5 năm nay rồi. Cậu mà mở miệng nói với ta chuyện đạo đức này nọ ta cũng không phiền đâu, nhưng ngoài việc chế ngự cô bé thì hiện giờ cũng đâu còn cách nào khác, ta cũng chịu thôi biết không hả?” "............" "Ngay cả một người như ta cũng thấy đau lòng khi cứ phải giết một cô bé vô tội hết lần này đến lần khác. Nhưng nếu không làm vậy thì dị chất trong cơ thể cô bé sẽ không chui ra ngoài. Chúng ta phải lôi hết dị chất ra khỏi cô bé, chúng ta phải giết giết giết cô bé cho đến khi những thứ đó cạn kiệt. Phải làm thế mới cứu thế giới này khỏi họa diệt vong.” Sougetsu cười nhạt với Hayato. “Năm năm trước, người bắt Kiseki-chan chính là cậu cơ mà, chắc cậu phải là người hiểu rõ nhất sự nguy hiểm của cô bé nhỉ?” “... tôi hiểu rõ chứ.” “An tâm đi. Chuyện này cũng sắp sửa kết thúc rồi. Thiệt tình, bọn Hội Giả Kim mà hứng thú với cái gì thì làm bao nhanh, cũng giúp ích thật. Mới chỉ 2 tháng thôi đó… Chúng ta nỗ lực như điên là vậy, mà bọn chúng đã hoàn thành trong cùng khoảng thời gian đó, thuật giả kim quỷ quái.” Sougetsu vừa khen đểu Hội Giả Kim, vừa thích thú quan sát hình dáng Kiseki trên màn hình. " y dà, nếu ngoài kia quả thật là có một vị Chúa Trời toàn tri toàn năng không phải sinh vật ma thuật, ta muốn hỏi tại sao ông ta lại ban cho chúng ta sinh vật này chứ. Thiệt tình, bộ muốn hủy diệt loài người ngạo mạn hay sao?” Sougetsu lắc đầu tỏ vẻ ngao ngán, nhưng trái ngược với những lời than vãn đó, trông ông ta có vẻ rất vui. Đồng thời với lúc đó, từ điện đàm vang lên tiếng của một Thợ RènRegin liên lạc với tất cả mọi người trong phòng. 《"Tim phổi của đối tượng đã ngưng hoạt động. Chẳng bao lâu nữa sẽ tỉnh giấc. Thay đổi sang tình trạng cảnh giới mức thứ nhất. Vì mọi tình huống có thể xảy ra, xin tất cả các Thanh Tra Viên hãy sẵn sàng.”》 Sau khi thông báo được phát đi, tất cả mọi người lúc nãy còn tất bật di chuyển đã đồng loạt đứng yên. Sougetsu và Hayato cũng yên lặng quan sát màn hình. Kiseki đang nằm rũ rượi. Tất cả các tín hiệu trên các dụng cụ đo thể hiện trạng thái của Kiseki đã dừng lại. Từ não trở đi, tất cả đều đã chết hẳn. Nhưng ngay sau đó, sự biến đổi xảy ra. Kiseki tưởng như đã chết, giờ đang nhè nhẹ mở mắt. 《"...aa......aaa..."》 Đôi mắt cô bé trống rỗng, miệng trào nước dãi. Sougetsu bước xuống cầu thang giữa phòng quản chế và chộp lấy micro. “Yaa, Kiseki-chan. Xin chào. Thức dậy rồi thấy sao hả?” Vui vẻ chào hỏi như mới sáng rồi, Sougetsu nở nụ cười kiểu mèo Cheshire. Kiseki đang bị bao vây bởi những bức tường màu đen ngẩng mặt lên hướng về phía chiếc loa đang phát ra tiếng nói. Đôi mắt trống rỗng của cô bé vẫn còn lảo đảo. Đôi môi cô bé run rẩy, nước dãi vẫn không ngừng chảy ra. Người kia làm sao hiểu được cô bé đang cảm thấy thế nào. Chỉ có sự khó chịu do tiếng trái tim bị buộc phải đập lại vang lên trong tai cô bé. "...AAAa......" Tiếng nói chẳng có chút sinh khí, vô nghĩa như tiếng thổn thức của một đứa bé sơ sinh. Trong Kiseki lúc này tràn ngập những suy nghĩ không ổn định, hoàn toàn chỉ có sự sợ hãi. Trống trãi. Rất trống trãi. Phần xác chứa linh hồn 『thật trống trãi quá』. Sự trống vắng đó thúc giục Kiseki, hoàn toàn chế ngự cô bé. Mở ra. Mở ra mở ra mở ra. Ngươi không hợp trở thành vật chứa. Nó quá lớn với ngươi. Đó không phải giọng nói, mà tiếng than thở của linh hồn. Nơi này lạnh lẽo. Nơi này trống trãi quá. Thế nên hãy mở ra đi, giải phóng tất cả đi. Vì cơ thể bị thúc ép, nước mắt trào ra từ đôi đồng tử của Kiseki. Nỗi ám ảnh này luôn đến sau cái chết của cô bé. ——— Kusanagi Kiseki ——— Sức mạnh cô bé nắm giữ vô cùng kỳ dị. Hễ sức mạnh đó giải phóng ra ngoài, bất cứ thứ gì bị nó chạm đến đều biến thành một phần của Kusanagi Kiseki. Sự xâm thực đó lan rộng không có hồi kết, và người ta đoán rằng nếu cứ để thế thì cả thế giới sẽ bị ăn mòn cho đến khi cô bé chỉ còn một mình. Cái thứ sức mạnh mà bản thân Kiseki không thể điều khiển này là một Thuộc Tính Cổ Đại chưa xác định có tên gọi 『Quỷ』. Nói chưa xác định cũng là vì Ban Thanh Trừng không thể kết luận được rằng ma lực dùng cho sức mạnh của cô bé là gì. Bình thường thì ma lực ở trạng thái các hạt nhỏ, nhưng sức mạnh của Kiseki lại là vật chất được thành hình từ máu và thịt. Nói vậy cũng có nghĩa rằng, sức mạnh của Kiseki chính là toàn bộ cơ thể cô bé. "...aa...uu...uuu..." Kiseki cũng chính vì sức mạnh này mà không thể chết. Dù có chết một lúc, thì nhất định cô bé sẽ tái sinh. Dù có bị bóp cổ, đầu độc, đâm xuyên tim, thổi tung đầu, đốt thành tro——Kiseki cũng nhất định sẽ sống lại. Thứ sức mạnh chống lại cái chết. Lý do Ban Thanh Trừng cứ liên tục định kỳ mỗi tháng giết chết cô bé, chính là để giải phóng thứ sức mạnh tích tụ bên trong cô bé. Nếu không giải phóng sức mạnh thường xuyên như vậy, linh hồn của cô bé sẽ bị chính sức mạnh đó nuốt chửng và dẫn đến mất kiểm soát. Mỗi khi cô bé bị các nhân tố bên ngoài giết chết, sức mạnh khước từ cái chết sẽ trỗi dậy bên trong. Sức mạnh trào ra sẽ bị Hihiirokane, một thứ vật liệu kháng ma pháp hòa tan và biến mất ngay lập tức. Takeru anh trai cô bé không hề biết gì về sự thật này. Cậu biết Ban Thanh Trừng đang tiến hành thí nghiệm để tìm cách kiểm soát những thứ dị giáo bên trong Kiseki, nhưng không biết rằng cô bé bị giết rồi lại tái sinh hết lần này đến lần khác. Bản thân Kiseki cũng không muốn anh trai biết được chuyện này. Nếu biết được, anh trai cô bé chắc chắn sẽ không tha thứ cho Ban Thanh Trừng, và anh sẽ lại quay về tính cách trước đây. Chống lại Ban Thanh Trừng… nhất định cầm chắc chết. Chính vì thế, Kiseki đã quyết định chọn cách chịu đựng nỗi đau này. "...Onii...hya..." Kiseki lấp bấp gọi anh trai. Cô bé gọi đồng minh duy nhất của mình. Cô bé gọi cậu bằng tất cả sự căm thù cũng như tất cả tình yêu của mình. Cô bé muốn gặp anh trai. Cô bé muốn được anh trai chạm vào người mình. Nếu có anh, Kiseki có thể chịu đựng được cơn đau này. Cô bé có thể chịu đựng được cuộc sống còn đau đớn hơn cả chết này. "nii...ts..cha..." Cô bé muốn ở bên cạnh Onii-chan. Chỗ này trống trãi quá, cũng quá lạnh nữa. Cô bé muốn nắm lấy những ngón tay ấm áp của anh, muốn nghe giọng nói của anh. Không sao cả, rồi sẽ gặp lại thôi. Bởi vì đối với Onii-chan, mình là người duy nhất—— Bỗng nhiên, trong đầu cô lại xuất hiện ảo ảnh về một cô gái có mái tóc màu hoàng hôn. "————" Ở bên cạnh người con gái mà cô bé chưa bao giờ nhìn thấy đó, là hình bóng anh trai. Hai người nắm tay nhau, và bắt đầu bước đi. Kiseki định giang tay về phía anh trai đang bỏ đi, nhưng vì cả hai tay cô bé bị xiềng lại nên không thể cử động được. "Đừ...ng...đi..." Sau khi gọi trong vô vọng, ảo ảnh của Kiseki cũng biến mất một cách phũ phàng. Linh hồn của Kiseki lặng lẽ chìm vào bóng tối cô độc. Bên trong bóng tối đó, những thứ đang vây quanh linh hồn chính là sự dị biệt của chính cô bé. ".................................................................................................................." Kiseki ao ước. Cô bé muốn đi ra ngoài, muốn gặp anh trai. Điều ước đó đã được chính sức mạnh của cô bé đáp ứng. ——Từ cơ thể của Kiseki, thứ sức mạnh dường như không thể ngăn cản ào ạt tuôn trào. "Gleipnir vỡ rồi! Đối tượng đang phá nát Trinh Nữ SắtIron Maiden!” “Nhanh tiêm dung dịch Hihiirokane đi! Làm gì cũng được, chặn hành động của nó lại!” “... không xong rồi! Liều lượng tiêm vào cũng nhiều hơn hẳn mọi khi cơ mà!... tại sao lại thế này…” Bên trong phòng quản chế thí nghiệm đặc biệt thuộc nhà ngục sâu nhất của khu vực cấm, còi hụ vang lên ầm ĩ và đèn màu cảnh báo đã sáng lên. Các Thợ RènRegin vội vã chạy quanh chỗ này chỗ kia, nhìn sơ qua cũng biết là có chuyện bất thường đang diễn ra. "——Tường ngăn thứ hai, tường ngăn thứ ba bắt đầu bị xâm thực! Tốc độ xâm thực đến mức này cũng là lần đầu tiên!” "Mỗi lớp tường ngăn dày 10 mét mà bị nó biến thành một phần cơ thể trong một khoảng thời gian ngắn như vậy sao…!” “Chủ Tịch, không thể chống chịu lâu thêm được nữa đâu!” Ootori Sougetsu đang đứng trước màn hình trong phòng quản chế. Ông ta vừa quan sát nguyên nhân gây ra sự hỗn loạn trên màn hình, vừa ra lệnh cho cấp dưới. “Hai tiểu đội Dragoon hãy tiến vào đó. Tiểu đội phía trước cản bước mục tiêu, tiểu đội phía sau hãy dựng các vách ngăn tạm.” “Đối thủ không phải loại chúng ta muốn làm gì thì làm đâu…! Cứ thế này thì chỉ có mất mạng vô ích thôi!” “Chúng ta cũng đâu thể để nó đi lên phía trên. Cần phải có người hy sinh.” “Ngài cho xây cơ sở dưới lòng đất cũng là để phòng khi gặp chuyện thế này mà! Ngài nên cho mở hết cửa hầm để cô ta rơi xuống lớp phủ!” “Không được! Chúng ta vẫn chưa thể để nó chết được. Mà vốn dĩ có ném vào dung nham thì cũng không giết được cái thứ quái vật đó, rồi cũng chẳng thể thu hồi lại nó được. Thế nên chúng ta không được làm thế.” Sougetsu với khuôn mặt lạnh lùng quan sát màn hình. Ở phía sau, Kurogane Hayato cũng đang quan sát màn hình lấy Relic Eater ra từ trong phần ngực áo. Sougetsu cũng quay sang nhìn Hayato, và ông ta nheo mắt. “Kurogane-kun, tình hình hiện tại khác xa 5 năm trước. Thứ đó rõ ràng là đã trưởng thành rồi.” “...Tôi sẽ giết cùng diệt tận từng phần của nó cho đến khi nó không phát điên nữa.” “Không chừng cậu sẽ chết đó?” “Tôi không bận tâm.” Khẳng định như vậy rồi, Hayato sau khi kiểm tra số đạn còn lại thì quay gót bước đi. "...Chủ Tịch." Hayato dừng chân ngay trước cửa rồi gọi Sougetsu mà không quay lưng lại. Mặc dù phòng quản chế rất ồn ào, nhưng vẫn nghe rõ được giọng nói ảm đạm pha bực bội của anh ta. "Giả như ngài sử dụng con quái vật kia làm gì khác ngoài mục đích răn đe, tôi sẽ tỏ thái độ đến cùng.” “...hoho.” “Dựa vào cách suy nghĩ của ngài cũng như thời điểm ngài dùng nó, tôi có thể xem ngài là một kẻ dị giáo đấy.” “.........” “Ngài hãy chuẩn bị đi.” Sau lời tuyên án đó, Hayato rời khỏi phòng quản chế. Anh ta bước dọc hành lang đơn điệu được làm bằng vật liệu kháng ma thuật. Trong hành lang chỉ có những tiếng bước chân vang dội của bản thân, Hayato liên lạc vô tuyến với phòng quản chế. "Đội Kỵ Sĩ ĐoànSpriggan tất cả lùi lại. Sau khi tôi lao vào, tất cả hãy lo hàn lại tường ngăn. Nội bất xuất, ngoại bất nhập.” 《"Nh-nhưng mà thế thì..."》 “Nhanh lên.” Đồng thời với việc tắt vô tuyến, Hayato cũng đã đến bức tường đầu tiên. Từng lớp từng lớp một, vô số bức tường cứ liên tục mở ra rồi đóng lại mỗi khi Hayato chạy qua. Từ cuối hành lang, có thứ gì đó dị dạng đang ào tới. Thứ đó giống hệt một cơn sóng thần màu đỏ có sự sống. Nhưng thứ sóng thần đó không phải là chất lỏng, mà giống như là một thứ thịt vậy. Trên bề mặt đống thịt có rất nhiều mắt và miệng, có cả răng hay sừng mọc tán loạn. Nhìn nó giống như một khối lúc nhúc tạo từ đủ loại sinh vật. Cơn sóng thần xâm thực vật liệu kháng ma thuật, biến bức tường thành xác thịt của chính bản thân nó. Thế nhưng, chỉ có xung quanh Hayato là nó lại tránh ra, cứ như thể nó sợ anh ta vậy. Hayato không chút do dự lao thẳng vào bên trong cơn sóng dị dạng và đối diện thứ đó. "———, ——————." Nguồn gốc của cơn sóng hai tay thõng xuống tỏ vẻ không còn sức sống, mặt nhìn lên trần hành lang. Cổ họng của nó rung lên, nhưng từ đó chỉ phát ra tiếng thở dài quái dị. "............" Một người đã từng đối diện với nhiều mối nguy hiểm cùng nhiều kinh nghiệm chinh chiến như Hayato, trước cái thứ đang tồn tại trước mắt, anh không ngại việc phải nhận lấy cái chết. Tâm anh không rung động, cơ thể anh vững như bàn thạch, nhưng da anh lại có cảm giác ngứa ngáy khó chịu. Lớp không khí bao xung quanh anh đang cất tiếng thống khổ. Ít ra thì thứ đó cũng trông như con người. Ít ra thì thứ đó cũng giống như sinh vật. Ngay cả như vậy, ta cũng chỉ có thể miêu tả sự tồn tại đó bằng từ dị dạng. Gọi nó là hỗn loạn cũng không ngoa. Ta chỉ có thể nghĩ được rằng nó là thứ bao hàm tất cả sự bạo ngược và căm hận của thế giới này. Hayato vẫn giữ vẻ vô cảm, anh ta chỉ nhìn vào thứ tạo vật không hề chú ý đến anh mà chỉ nghiêng đầu nhìn trần nhà kia. “Từ lúc tôi đối đầu với cô, cũng được 5 năm rồi nhỉ.” Cực kỳ hiếm thấy giọng nói của Hayato lại có pha lẫn vẻ phức tạp như vậy. Có vẻ anh cũng không mong đợi câu trả lời. Nói chuyện như thể tự thoại xong, Hayato đặt ngón tay lên cò súng. “Cô có ghét tôi, hận tôi, hay sợ tôi cũng được.” "————" “Tôi sẽ không xin lỗi đâu.” "————————" “Thế nên cô cũng đừng cảm thấy có lỗi nếu giết được tôi.” Hayato nhắm mắt, và thì thầm những từ ngữ đầy sức mạnh đó. Relic Eater mang tên của một bạo chúa bắt đầu phát sáng, và một ma pháp trận phát ra những tia sét đen tuyền xuất hiện dưới chân anh. File:TMG v05 073.png Những hạt lạp tử đen tuyền bao bọc cơ thể Hayato. Được bao bọc bên trong một bộ áo giáp đen tuyền, Hayato đối diện với dị thể. Bản thể của cơn sóng cũng nhìn lại anh. Đồng thời cơn sóng thịt cũng dừng lại, vô số mắt trên bề mặt của nó nhìn Hayato một cách quái lạ. Tất cả những cái miệng đồng loạt mở ra và phát tiếng. 『"Onii-chan"』『"Onii-chan"』 『"Onii-chan"』『"Onii-chan"』 『"Onii-chan"』『"Onii-chan"』 『"Onii-chan"』『"Onii-chan"』 『"Onii-chan"』『"Onii-chan"』 『"Onii-chan"』『"Onii-chan"』 "... Onii-chan, đâu rồi?" Mớ hỗn loạn đó cười vang. Nó cũng nhìn vào Hayato và cười. Mớ hỗn loạn bị trói buộc trong cơ thể con người đó, với vẻ biểu cảm buồn thảm của con người, vừa cười vừa khóc trước mặt Hayato. Vài tiếng sau. "Aaa... thế này thật kinh khủng quá. Thật may là ta cho xây dựng chỗ này dưới đất. Nếu ở trên thì lớn chuyện rồi.” Sougetsu vừa cẩn trọng bước qua những những bức tường đã vỡ vụn vừa nói chuyện một mình. Nhà ngục sâu nhất đang trong tình trạng thảm hại. Rất nhiều lớp tường ngăn đã hoàn toàn sụp đổ. Nhiều thiết bị đo lường cũng như vật liệu kháng ma thuật đã biến thành rác vụn. Bước đi giữa cái nơi như thể vừa bị một thảm họa quét qua đó, Sougetsu đã tìm ra người mình cần giữa đống gạch vụn. "Ooi, Kurogane-kuun. Cậu còn sống chứ?" Không có phản hồi nào trước lời kêu gọi cả, Sougetsu thử chờ thêm vài giây. Bất thình lình, một đống gạch vụn rất lớn chuyển động, rồi được nâng lên. Từ bên dưới đống gạch vụn đó, Hayato đầu đang chảy máu xuất hiện. Hayato có lẽ vẫn còn đang trong dạng Thợ Săn Phù Thủy. Bao quanh người anh là một bộ giáp đen tuyền mang đầy vẻ tương lai. Bộ giáp bị vỡ đủ chỗ, bản thân anh cũng bị thương tích toàn thân. “Không hổ danh Thợ Săn Phù ThủyDullahan mạnh nhất. Thật ngoan cường nhỉ.” Không thèm để ý đến tràng vỗ tay tán thưởng của Sougetsu, Hayato nhìn ông ta bằng đôi mắt đầy sát khí của mình. “... Kusanagi Kiseki đâu?” “Yaa, ta thấy ngạc nhiên lắm. Cô bé có thể mọc đủ lông đủ cánh rồi bay khỏi đây, thật là nằm ngoài dự tính của ta.” “Tôi thành thật xin lỗi. Tôi đã để cô ta chạy thoát.” Hayato gạt bỏ đống gạch vụn đi, và hạ giọng xin lỗi Sougetsu. “Cậu nói gì vậy, ta thấy vô cùng tuyệt vời tráng lệ mà. Cũng nhờ cậu cố gắng hết sức như vậy mà cơn điên của cô bé mới phần nào bị chế ngự đó. Khi ra được bên ngoài, có vẻ phần lớn sự tỉnh táo đã quay trở lại với cô bé rồi.” "............" “Thế nhưng, nếu không khẩn cấp tìm cô bé, thì thành phố này… phải nói là cả thế giới này sẽ gặp nguy mất. Quả thật là cả ta cũng không thể điều khiển thứ đó được. Cậu cũng ngay lập tức đuổi theo cho ta.” "Đã rõ." “Ngoài ra ta cũng cho Kirigaya-kun đuổi theo rồi, nên hãy đi cùng với cậu ta luôn nhé. Với Kiseki-chan hiện tại thì chỉ cần hai người các cậu là đủ rồi nhỉ?” "... vẫn còn quá sớm để dùng Kirigaya trong thực chiến. Cậu ta chẳng chế ngự được Relic Eater của mình. Cũng rất hay tự tiện hành động.” "Gì chứ, ta đã cho phép đánh nhau đâu, đừng lo lắng gì cả. Với cả, có thể thấy là cậu ta khá xuất sắc trong công việc điều tra nhỉ?” Trước một Sougetsu với lập trường kiên quyết như vậy, Hayato nheo mắt tỏ vẻ bỏ cuộc. Sougetsu sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, thì giơ cả hai tay lên cao. “Không được rồi〜, dù là vậy…” "............" "...HAHAHA! Làm sao với cái này đây. Ta phải thảo luận với Ủy Ban Ngân Sách thôi.” Với khuôn mặt thoải mái đến kỳ lạ, ông ta nhìn ngắm cả cơ sở đã bị hủy hoại hết một nửa này. “Dù gì thì ta cũng đã định chuyển cô bé sang cơ sở mới do Hội Giả Kim xây dựng rồi. Cái phòng giam khổng lồ này rồi cũng trở thành thứ vô dụng trong các thứ vô dụng mà thôi.” Sougetsu vui vẻ đặt tay xoa cằm suy nghĩ về những chính sách trong tương lai.
Alternative Linked Data Views: ODE     Raw Data in: CXML | CSV | RDF ( N-Triples N3/Turtle JSON XML ) | OData ( Atom JSON ) | Microdata ( JSON HTML) | JSON-LD    About   
This material is Open Knowledge   W3C Semantic Web Technology [RDF Data] Valid XHTML + RDFa
OpenLink Virtuoso version 07.20.3217, on Linux (x86_64-pc-linux-gnu), Standard Edition
Data on this page belongs to its respective rights holders.
Virtuoso Faceted Browser Copyright © 2009-2012 OpenLink Software