| abstract
| - Trong ba ngày Clan đề nghị với bên phía quân đội đã được dùng để chuẩn bị nhiều thứ khác nhau. Bao gồm sửa chữa khẩn cấp Blue Knight, thiết lập lá chắn trên mặt đất và di dời người dân mà Theia mang theo sang Hazy Moon và nhiều việc khác. Sau khi liên tục thu nhập thông tin và thảo luận, Kiriha đã phân chia công việc cụ thể cho từng người. Đầu tiên, Ruth và Koutarou sẽ đóng quân tại đài chỉ huy của Blue Knight nhằm ngăn việc Elfaria và Theia ở cùng một nơi và bị tấn công đồng thời. Trong hoàn cảnh xấu nhất, Theia và Ruth sẽ phải rời trái đất. Koutarou được đưa tới Blue Knight để có thể hỗ trợ đồng thời cả trên không gian lẫn mặt đất. Nếu các cô gái dưới mặt đất gặp rắc rối, cậu sẽ di chuyển xuống hỗ trợ họ. Còn nếu tấn công từ không gian, cậu sẽ ở lại trên boong tàu và điều khiển phi thuyền. Do làm ngược lại vô cùng khó khăn nên cậu giữ vị trí trên Blue Knight. Clan đưa Hazy Moon và dân thường rời xa khỏi khu vực có khả năng trở thành chiến tuyến. Do cô sử dụng ẩn thân nên không phải lo bị ép buộc dính líu vào. Clan đóng vai trò trực chiến, bảo vệ người dân và hỗ trợ Koutarou và những người khác trong trường hợp nguy cấp. Sáu cô gái còn lại sẽ bảo vệ Elfaria dưới mặt đất. Cấp dưới của Kiriha sẽ hỗ trợ nhưng do Kiriha và nhóm người của cô thuộc phái bảo thủ, không nhiều người trong số họ có khả năng chiến đấu. Cô cũng cần cài người ở phía sau để giữ chân phái cấp tiến. Bởi vậy, Kiriha chỉ có thể tập hợp gần chục người trong khoảng thời ngắn ngủi mà cô có. Cộng thêm đám cấp dưới của cô, tổng cộng có 20 người. Kiriha dự tính là bên kẻ địch có tới 50 tên. Dù sức mạnh của các cô gái là bất thường, nhưng khó để nói rằng họ có đủ sức để bảo vệ được Elfaria. Mặt trận mà Kiriha đã chọn là một ngọn núi nhỏ ngoài rìa thành phố Kitsushouharukaze. Đây là nơi sẽ ngăn cuộc chiến ảnh hưởng tới thành phố và là nơi cô sẽ đặt bẫy sẵn. Vì lý do đó nên Kiriha muốn trận chiến diễn ra ngoài phạm vi thành phố, nhưng nếu đi quá xa, cô sẽ giáp mặt với nhiều lực lượng kẻ địch hơn dự tính. Thế nên cô đã dành phần nhiều thời gian để suy tính về vị trí cuộc chiến nên xảy ra để đủ gần so với thành phố nhưng cũng đủ xa để tránh thiệt hại ảnh hưởng tới nó. Giọng căng thẳng của Ruth lấp đầy đài chỉ huy Blue Knight, nơi giờ chỉ còn toàn không gian trống. “Điện hạ, Satomi-sama, em nhận được báo cáo rằng mọi sự triển khai dưới mặt đất đã tiến hành như đúng kế hoạch.” “Vậy chúng ta đã chuẩn bị kịp rồi…” Sau khi nhìn Ruth đang ngồi trên chiếc ghế điều khiển, Theia dựa người ra sau chiếc ghế đang ngồi và thở dài nhẹ nhõm. Cô đã lo lắng không biết mọi công đoạn chuẩn bị có hoàn tất đúng hạn. Nhưng may mắn là mọi sửa soạn đều đã hoàn thành và giờ họ chỉ còn phải ngồi đợi giặc. “Chúng ta gặp may vì đối thủ là Elexis.” Khi đã chắc chắn rằng sự chuẩn bị cuối cùng đã chuẩn bị xong thông qua màn hình hiển thị tình hình dưới mặt đất, Koutarou ngồi xuống chiếc ghế gần đó và hướng ánh nhìn tới chỗ của Theia. “Ý anh là sao?” “Hắn đang cân nhắc tới chuyện sẽ xảy tới sau cuộc chiến này nên hắn sẽ đợi Clan rời đi một khoảng thời gian rồi mới tấn công. Nếu đối phương chỉ là hiệp sĩ và binh lính, chúng có lẽ đã tấn công ngay rồi.” Koutarou biết Elexis là một gã điềm tĩnh và đầy tính toán. Kinh nghiệm từng trải ở Forthorthe trong quá khứ đã dạy cậu cách nhìn người. Và do Elexis rất giống Dextro, một gã cũng đã từng gây cho cậu biết bao rắc rối, Koutarou trở nên cảnh giác hơn với hắn. “Đối phương của chúng ta là kiểu người như thế. Theia, đừng quá ám ảnh với chiến thắng trước mắt. Chống lại hắn, kể cả có chiến thắng, chưa chắc chúng ta có thể chiến đấu thêm được nữa.” “…” Theia tròn mắt ngạc nhiên trước những lời của Koutarou. Nhưng không phải bởi cô không hiểu ý cậu đang nói mà ngược lại; bởi những lời cậu vừa nói rất ra dáng một hiệp sĩ, một người thủ lĩnh. “Sao thế, Theia?” “K-hông… chỉ là… anh trông thật điềm tĩnh… em…” Theia chỉ biết rằng Koutarou có thể có một vài kinh nghiệm chiến đấu nhưng không hề có chút kinh nghiệm trong chiến tranh. Đây đáng ra lần đầu cậu giáp mặt với tình cảnh như thế này. Nhưng không, Koutarou đang bình tĩnh như thể cậu đã chinh chiến không biết bao nhiều trước đây. (Thôi xong… Nhưng trong tình cảnh như thế này thì làm sao mà mình giấu nổi chứ…) Đó là lúc Koutarou nhận ra cách hành xử của mình không phù hợp với một học sinh cao trung. Nhưng do không thể quay lại hành xử như một học sinh được nữa nên cậu cố che đậy lại nó. “Sau nhiều trận chiến trước, tôi bắt đầu có những suy nghĩ như thế.” “…Anh nói có lý. Xin lỗi vì đã nói những thứ kì lạ. Anh hãy quên nó đi.” May mắn là Theia không thêm điều gì. Cô đã có quá nhiều chuyện để lo toan nên không còn thì giờ để nghĩ về cách hành xử của Koutarou. “Điện hạ, Satomi-sama, mặt đất đã có biến động.” Nhờ báo cáo của Ruth, Theia hoàn toàn quên bẵng đi những cư xử của Koutarou và sự căng thẳng trở lại trên khuôn mặt. Koutarou cũng tương tự. “Chuyện gì vậy?” “Chúng ta mất tín hiệu của hai tàu trinh thám không người lái tuần tra bên ngoài khu vực hoạt động.” “Liền một lúc hai cái nghĩa là không phải tai nạn do thú hoang gây ra rồi! Theia, chúng tới rồi đó!” “Vâng!” Ngay sau đó, đài chỉ huy từ yên ắng trở nên ồn ả. Mọi loại thông tin bắt đầu hiển thị lên các màn hình và tiếng chuông báo vang lên khi trí thông minh nhân tạo gửi cho họ một tin nhắn. “Trước khi tín hiệu của tàu do thám bị mất, chúng đã phát hiện được một chấn động không gian! Dường như lực lượng dưới mặt đất được hỗ trợ từ hạm đội bay ngoài quỹ đạo.” ‘Hỗ trợ’ mà Ruth nhắc tới là cùng một cách mà Theia và Ruth triệu gọi vũ khí từ Blue Knight. Elexis đã triệu hồi một thú vũ khí để tiêu diệt các tàu bay do thám. “Ra đó là nước đi của ngươi à, Elexis!” “Ý anh là sao?” “Elexis đang tính tấn công đồng thời từ trên không gian lẫn cả dưới mặt đất!” “Hiểu rồi. Nếu chúng ta bỏ qua chúng, lực lượng mặt đất sẽ bị loại bỏ.” Theia nhận ra ý đồ của Elexis ngay sau Koutarou. Blue Knight hiện đang giảm sức mạnh đầu ra và giả dạng làm một hành tinh nhỏ xoay quanh quỹ đạo hành tinh. Điều đó khiến nó trở nên khó có thể tìm ra nhưng Elexis đã chọn cách lùa nó ra. Bằng cách triệu hồi vũ khí và tiêu diệt hai tàu do thám, hắn đã gửi thông điệp rằng nếu Blue Knight không ra mặt, ba chiến hạm kia sẽ hỗ trợ cho lực lượng dưới mặt đất. Không chỉ có cơ hội tiến đánh mặt đất, với sự trợ giúp từ những chiến hạm, những cô gái dưới mặt đất sẽ không có cơ hội chống lại bọn chúng. Cũng đồng nghĩa họ không thể bảo vệ được Elfaria. Đây là tình cảnh mà Theia và những người khác buộc phải ra mặt. “Ruth-san, hạm đội địch ở đâu!?” “Hiện đang tính toán ạ!” Ruth bận rộn di chuyển những ngón tay sử dụng bảng điều khiển. Cô cố định vị ra hạm đội của kẻ địch bằng cách mò ra nơi phát tín hiệu sau khi thuyên chuyển vũ khí. Khi gửi vũ khí tới hoặc lui, yêu cầu một tin nhắn gửi bằng sóng hấp dẫn. Dùng những dữ liệu thu lại từ hai chiếc tàu do thám và cả Blue Knight, Ruth cố xác định ra nguồn gốc. Dù không biết cái gì đã được gửi đi nhưng từ cường độ và hướng đi của giao thức, cô có thể tính toán ra vị trí nguồn của chúng. “Em tìm ra rồi, ba con tàu đó đều đang ở phía bên kia của mặt trăng!” Ruth hiển thị kết quả của mình lên thành hình 3D. Làm vậy, kể cả Koutarou cũng có thể hiểu ý định của Elexis. “Ra thế. Ở vị trí này thì chúng có thể chiến đấu mà không cần nương tay!” Quan sát chuyện gì xảy ra mặt bên kia của mặt trăng là điều không thể từ trái đất, đó cũng là vị trí hiện tại của hạm đội ba con tàu chiến. Từ đó, chúng có thể thỏa sức chiến đấu mà không bị người trái đất phát hiện ra. Vấn đề duy nhất là những vệ tinh nhưng bởi chỉ có một số ít vệ tinh có khả năng quan sát được mặt bên kia của mặt trăng, cũng không khó để xử lý chúng bằng những công nghệ tối tân từ Forthorthe. “Blue Knight! Tắt chế độ ngụy trang. Đặt đầu ra máy phát cực đại! Dùng bước nhảy ngắn tới quỹ đạo mặt trăng!” “As you wish, my princess.” Sau khi nghe báo cáo của Ruth, Theia ra lệnh cho Blue Knight di chuyển. Rõ ràng đây là một cái bẫy nhưng họ không còn lựa chọn nào ngoài việc bước vào đó. “Theia, đưa giáp của tôi ra đây! Tôi sẽ điều khiển thân Blue Knight!” Bộ giáp của Koutarou nguyên gốc là một thiết bị dùng để điều khiển con tàu. Bằng cách mặc nó và di chuyển, con tàu sẽ mô phỏng lại những cử động đó. Dù Blue Knight là một chiến thuyền, nó lại mang hình dạng con người, thế nên nó có khả năng đổi hướng vũ khí và tên lửa đẩy. Đây là tính đặc thù chỉ có ở trên Blue Knight. “Chờ đã, Koutarou! Anh nên xuống tiếp ứng mặt đất chứ!” Nhưng Theia lắc đầu trước yêu cầu của Koutarou. Dùng ba đấu một, sẽ khó có thể thắng nếu không dùng tới đặc tính của Blue Knight nhưng mặc dù biết vậy, Theia vẫn muốn Koutarou trở lại mặt đất để giúp mọi người ở dưới đó. “Ý cô là sao chứ!? Làm thế thì hai người sẽ-” “Nghe đây! Sẽ tốn một khoảng thời gian để Blue Knight tiến tới phía bên kia mặt trăng! Và em không muốn người của chúng ta dưới đó bị đánh bại trước khi hoàn tất việc đó! Nên anh hãy đi xuống hỗ trợ mặt đất đi!” Bằng cách bóp méo không gian để di chuyển, hay còn gọi là bước nhảy, họ có thể đi tới phía bên kia mặt trăng trong giây lát. Nhưng họ sẽ bị bắn hạ ngay nếu nhảy ra giữa ba con thuyền kia, thế nên cần phải tạo một khoảng cách để tránh việc bị hạ nhanh chóng. Đồng nghĩa rằng sau khi thực hiện bước nhảy, họ sẽ di chuyển theo phương pháp thông thường ra phía bên kia mặt trăng, như thế sẽ tốn một khoảng thời gian. Và nếu người dưới mặt đất bị đánh bại trong khoảng thời gian đó thì chẳng có nghĩa lý gì hết. Thế nên, Theia mới muốn Koutarou đi xuống đó để câu giờ. “…Tôi hiểu rồi. Vậy hãy cẩn trọng nhé, Theia.” Koutarou cố kiềm lại cảm xúc lo lắng của mình và quyết định nghe theo lời chỉ thị của cô. “Em biết rồi. Em sẽ không cố giành chiến thắng mà chỉ chạy lòng vòng trong khi làm nhiễu sự liên lạc giữa chúng.” Theia đã nói rằng cô sẽ chỉ chạy lòng vòng nhưng sự thật thì điều đó rất khó để thực hiện được. Koutarou cũng hiểu rõ độ nguy hiểm của nó. Nhưng, cả hai đều biết rằng đây là hành động cần thiết nên họ không đào sâu hơn. “Ruth-san, tớ sẽ để Theia lại cho- mà đợi đã, cần gì phải bảo cậu nữa nhỉ.” “Không, em sẽ khắc ghi lời của anh vào trong trái tim mà.” Khi Ruth nói như thế, phần sàn của đài chỉ huy mở ra, một bộ giáp xanh dương chồi lên từ phía dưới. Sau khi mặc nó lên người, Koutarou sẽ hướng xuống mặt đất. “…Koutarou, trước khi đi, nói điều gì đó với bọn này đi chứ.” “Điều gì đó? Là nói như thế nào cơ?” Koutarou đáp lại lời của Theia trong khi trượt người vào trong bộ giáp vừa mở sẵn trước mặt cậu. Bộ giáp tự động đóng lại và bắt đầu điều chỉnh. Động cơ của bộ giáp kích khởi và thay đổi vị trí của các khớp nối nhằm giảm tải gánh nặng cho Koutarou. Một tiến trình khởi động quen thuộc. “Điều gì đó tăng nhuệ khí cho bọn em ấy.” “Dù nói nghe dễ lắm nhưng đó là phần khó nhất đấy.” “Thì cứ nói đại đi.” Theia biết rằng đây có thể là lần cuối họ gặp lại nhau, thế nên chí ít cô muốn được nghe những lời nói ấy từ Koutarou lần cuối cùng. Cô không quan tâm rằng chúng có vô nghĩa hay không, mà chỉ để tâm tới những xúc cảm đi kèm theo chúng. “Theia, ngay sau khi vụ này kết thúc, tôi sẽ chơi game với cô cho đến khi chán thì thôi.” “…Anh đã nói rồi đấy nhé, đừng có mà nuốt lời.” Theia đã được nghe những lời cô muốn nghe. Có quá nhiều cảm xúc chứa đọng bên trong những lời nói ấy khiến nước mắt định hình trước con ngươi cô. Tuy nhiên, Theia kìm nén chúng và nở nụ cười đáp lại. “Ừ. Và còn về Ruth-san.” “Vâng.” “Hãy nghĩ về điều cậu muốn. Ngay khi cuộc chiến này chấm dứt, mình sẽ đáp ứng mọi nguyện vọng của cậu.” “Mọi nguyện vọng luôn sao?” “Phải.” “…Em hiểu rồi. Ta có một yêu cầu đặc biệt nên em sẽ chọn nó.” Nước mắt ứa ra từ đôi mắt Ruth, nhưng cô không thể để lộ sự yếu đuối của mình trước trận chiến nên cô gạt chúng đi và khích lệ bản thân. “…Không công bằng gì hết á. Tại sao em chỉ có chơi game trong khi Ruth muốn gì cũng được vậy? Anh sao cưng Ruth thế hả. Em đòi hỏi một anh minh bạch cho sự khác biệt này.” “Dĩ nhiên rồi. Cô nghĩ mình là ai chứ?” Koutarou cười nhạt trước khi hướng đến lối thoát của đài chỉ huy. Cậu sẽ dùng một con tàu cứu sinh để thoát xuống trái đấy. Và nó nằm bên ngoài đài chỉ huy. “Em là công chúa của anh! Đối xử cẩn thận hơn đi chứ!” “Thế chẳng phải cô đã biết rồi sao.” “Em không có biết gì sất á.” “Đồ ngốc.” Sau khi rời khỏi đài chỉ huy, Koutarou quay mặt lại nhìn Theia và Ruth lần cuối. “…Theia, cô có quyền yêu cầu mọi thứ từ tôi bất cứ khi nào mà cô muốn.” “Nó…” Theia bị những lời của Koutarou lay động và biểu lộ của cô biến dạng mạnh mẽ. Bởi quá bất ngờ, cô hoàn toàn quên mất lời định nói ra. Nhưng Theia chỉ bất động trong giây lát.Khi thấy cánh cửa trượt dẫn ra khỏi đài chỉ huy sắp sửa đóng lại, Theia cố cất tiếng nói với Koutarou. “Vậy thì tốt hơn là anh hãy trở về bên em đó!” “Tuân lệnh người, công chúa của tôi.” Để lại lời nói cuối ấy, cánh cửa đóng lại và Koutarou mất dạng. “Chẳng phải quá tuyệt rồi sao, điện hạ?” Khi cánh cửa đóng lại, Ruth mỉm cười với Theia. Tuy nhiên, đôi vai mảnh khảnh của Theia chùng xuống. “…Ta đáng lẽ phải nói ra những lời động viên hơn mới phải…” Theia đã tiễn Koutarou đi bằng lời nói đầy ích kỉ. Theia hối hận bởi hành động đó. “Fufu… người có thể nói chúng khi chúng ta gặp lại mà.” “Đúng thế… Nếu gặp lại, ta sẽ làm thế.” Theia nở nụ cười nhỏ nhẹ và nheo mắt. Do đang tự ý lao vào một chiếc bẫy, cơ hội để họ gặp lại nhau là không cao. Nhưng nhờ đó, Theia đã tìm ra được một lý do mà cô nhất quyết phải giành chiến thắng. Cô sẽ đấu tranh và chiến đấu để được gặp Koutarou một lần nữa và nói với cậu bằng lời lẽ giống của một công chúa hơn. Một ý chí kiên định lấp đầy bộ ngực bé nhỏ của Theia.
|