About: Intellectual Village no Zashiki Warashi - Tập 1 Chương 4   Sponge Permalink

An Entity of Type : owl:Thing, within Data Space : dbkwik.org associated with source dataset(s)

Tất cả đã kết thúc. Triệt để và cơ bản kết thúc. Đến hi vọng nhỏ nhất cũng không có. Suy cho cùng, trước đây có bao giờ thấy dấu hiệu nhỏ nhất kiểu người như chị ta chết bao giờ đâu!! “Ư-ưư…” Cơn buồn nôn trào dâng bên trong tôi. Màu đỏ thẫm khiến tôi choáng váng mặt mày. Dẫu thế, tôi vẫn không thể rời mắt khỏi thứ nằm trước mặt mình. Chúng dán chặt vào vị trí ấy. Tôi cố không kết nối mùi sắt rỉ nồng nặc với việc tôi đang ở cùng một tử thi nhưng vô ích. Nó nằm ngay trước mặt tôi. Tôi nhận ra những ngón tay đẹp đẽ chăm chút cẩn thận của chị ta. Tôi nhận ra đường cong nuột nà trên tấm lưng của chị ta.

AttributesValues
rdfs:label
  • Intellectual Village no Zashiki Warashi - Tập 1 Chương 4
rdfs:comment
  • Tất cả đã kết thúc. Triệt để và cơ bản kết thúc. Đến hi vọng nhỏ nhất cũng không có. Suy cho cùng, trước đây có bao giờ thấy dấu hiệu nhỏ nhất kiểu người như chị ta chết bao giờ đâu!! “Ư-ưư…” Cơn buồn nôn trào dâng bên trong tôi. Màu đỏ thẫm khiến tôi choáng váng mặt mày. Dẫu thế, tôi vẫn không thể rời mắt khỏi thứ nằm trước mặt mình. Chúng dán chặt vào vị trí ấy. Tôi cố không kết nối mùi sắt rỉ nồng nặc với việc tôi đang ở cùng một tử thi nhưng vô ích. Nó nằm ngay trước mặt tôi. Tôi nhận ra những ngón tay đẹp đẽ chăm chút cẩn thận của chị ta. Tôi nhận ra đường cong nuột nà trên tấm lưng của chị ta.
dcterms:subject
abstract
  • Tất cả đã kết thúc. Triệt để và cơ bản kết thúc. Đến hi vọng nhỏ nhất cũng không có. Suy cho cùng, trước đây có bao giờ thấy dấu hiệu nhỏ nhất kiểu người như chị ta chết bao giờ đâu!! “Ư-ưư…” Cơn buồn nôn trào dâng bên trong tôi. Màu đỏ thẫm khiến tôi choáng váng mặt mày. Dẫu thế, tôi vẫn không thể rời mắt khỏi thứ nằm trước mặt mình. Chúng dán chặt vào vị trí ấy. Tôi cố không kết nối mùi sắt rỉ nồng nặc với việc tôi đang ở cùng một tử thi nhưng vô ích. Nó nằm ngay trước mặt tôi. Một cái cổ bị vặn siết như giẻ cũ. Một cơ thể phụ nữ mất đầu. Tôi nhận ra con người giờ thậm chí còn phun tóe máu tươi ấy. Mặt tử thi ấy đã dập nát còn cả người thì bấy nhẹt, nên cũng có thể không phải chị ta, thế nhưng lí thuyết ấy không tác dụng gì ở đây. Tôi nhận ra rất nhiều đặc điểm của chị ta. Tôi nhận ra những ngón tay đẹp đẽ chăm chút cẩn thận của chị ta. Tôi nhận ra đường cong nuột nà trên tấm lưng của chị ta. Mọi điểm khớp với kí ức của tôi đến mức làm người tôi run lên. Tôi không sao ngăn được cơn run rẩy. Chị ta nằm rũ rượi tại đó…không, toàn thân chị ta đang co giật trong khi máu thì phun ra như chân ếch gắn điện cực. Tôi gắng gượng ép lời nói từ sâu trong cổ họng khô khốc ra ngoài. “Hishigami…Mai-san…?” Có thể tôi gọi tên chị ta vì tôi đang mong có tiếng đáp lại. Ngay cả khi chị ta không có miệng. Ngay cả khi chị ta không có đầu. Chân tôi như muốn khuỵu xuống, nhưng rồi tôi nhận thấy sắc đỏ phun ra đang chảy lan về phía mình. Nghĩ tới việc nó sẽ chạm vào và vấy bẩn người, sức lực quay trở lại chân tôi. Sau đó, tôi nhận ra một việc khác. Tôi cảm thấy nó sẽ vấy bẩn mình vì nó chảy từ một tử thi. Tôi không còn nghĩ đó là chị Hishigami Mai nữa. Sau khi hiểu được thế, nỗi sợ hãi tê liệt do cú sốc ùa về cùng một lúc. “Ah...ah...aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!!” Tôi sẽ bị giết. Tôi sẽ bị giết nếu còn ở lại đây. Một con người ở cấp độ như chị ta gặp tình huống này mà vẫn dễ dàng chịu cảnh mất đầu, vậy thì một học sinh trung học bình thường như tôi sao có cơ hội làm gì được!! Tôi đánh hai tay và vùng chạy. Tôi không biết mình đang hét điều gì. Có là gì cũng không quan trọng. Tôi cần rời khỏi đây. Tôi cần rời khỏi tòa nhà này. Tôi chạy dọc theo một lối hành lang thẳng tắp. Song tôi dừng lại giữa chừng. Chân tôi không chịu nhúc nhích thêm nữa. Một cánh cửa đơn nằm trước mặt tôi. Nó mở nửa chừng và màu đỏ tươi vấy khắp phía bên kia. Chú ấy là người thân của tôi, nên tôi không biết mình có nên vừa khóc vừa chạy lại mặc cho người chú ấy mang thương tích nặng đến thế không, nhưng nỗi sợ đã níu tôi lại. Tôi không thể tiến lại gần. Tình hình có gì đó không đúng. Chú ấy không chết do mất máu từ chân. Chú ấy chết ngạt do cổ bị kẹp trong khung cửa sổ. Rõ ràng ai đó đã muốn chú ấy phải chịu đau đớn từ từ cho đến lúc chết bằng cách đặt ra cái bẫy chú ấy có thể thoát nếu sử dụng được hai chân. Cô nhóc yêu thích bí ẩn đã bị ném lên bếp ga trong bếp còn Madoka thì đong đưa tới tới lui tại nơi nhỏ bị treo lên như đèn chùm trên trần bởi một móc câu cá khổng lồ, thứ dùng để bắt cá ngừ vây xanh Thái Bình Dương. Đơn giản không có hi vọng nào cả. Không quan trọng ai đã gây nên việc này. Tôi không thể tưởng tượng nổi ngần này chuyện có thể được tóm gọn vào việc một cá nhân đang truy sát chúng tôi ra làm sao. Tôi đơn giản có cảm giác cả khách sạn này bị bao trùm trong sức mạnh vô hình không rõ từ đâu tựa như ác tâm hay oán thù to lớn nào đó. Tôi sẽ chết. Tôi nhất định sẽ chết. Tôi không thể ngăn hơi thở bất thường của mình. Tôi không thể nghĩ ra được kế sách nào. Tôi là người tiếp theo. Đúng ra, tôi là người duy nhất còn sót lại. Ai đã làm việc này? Tôi có cách nào để thoát được không? Đúng ra… Đúng ra… Sao? Sao chuyện lại thành ra thế này?
Alternative Linked Data Views: ODE     Raw Data in: CXML | CSV | RDF ( N-Triples N3/Turtle JSON XML ) | OData ( Atom JSON ) | Microdata ( JSON HTML) | JSON-LD    About   
This material is Open Knowledge   W3C Semantic Web Technology [RDF Data] Valid XHTML + RDFa
OpenLink Virtuoso version 07.20.3217, on Linux (x86_64-pc-linux-gnu), Standard Edition
Data on this page belongs to its respective rights holders.
Virtuoso Faceted Browser Copyright © 2009-2012 OpenLink Software