| abstract
| - Lễ Hội Săn Phù Thủy đã kết thúc trong vô sự. Hiện tại là mùa đông. Thông thường đối với các trường học, đây cũng là thời điểm mà học kỳ 2 chuẩn bị kết thúc. Những học viên của học viện này nếu chỉ mặc mỗi đồng phục thì làm sao chống chọi nổi cái lạnh, nên số người trang bị những vật dụng chống lạnh trên người cũng tăng lên. Những chiếc lá úa màu từ những tán cây trong học viện cũng phủ đầy sân, khiến cho những người lao công đau hết cả đầu. Hoạt động của các học viên cũng thay đổi tương ứng theo mùa. Người ta bắt đầu nhìn thấy muôn hình vạn trạng cách phản ứng của họ. Đối với các học viên thuộc những tiểu đội ưu tú, vì nhiều người đã đạt đủ điểm lên lớp rồi, nên ta có thể thấy được các hoạt động của họ biểu thị sự vô âu vô lo. Trái lại, đối với các học viên chưa đạt đủ điểm, ta thấy họ chẳng có vẻ thảnh thơi chút nào. Kỳ hạn còn 3 tháng nữa. Nếu tính luôn cả những ngày nghỉ thì sẽ là 4 tháng. Mùa đông tại Học Viện Phòng Chống Ma Pháp, đối với nhiều học viên, đó chính là bước ngoặt của đời họ. Vào một ngày mùa đông như thế, tại một khu dân cư nọ vào giờ ăn tối. Đây là lúc mà học sinh sinh viên hay công nhân viên chức vẫn đang trên đường trở về nhà. Trên làn đường giành cho người đi bộ, có một cô gái trên tay cầm súng trường đang chạy như bay. "NGƯƠIII KHÔNGGG THOÁTTT ĐƯỢCCC Đ UUU!!" Cô gái đó, Saionji Usagi đang vừa tức điên lên tới nỗi mái tóc của cô dựng đứng lên, vừa lao thẳng xuống lòng đường. Kẻ đang bỏ chạy phía trước cô là một tên đàn ông có vẻ thuộc băng đảng gì đó, có thể thấy hắn nhảy bổ vào một chiếc sedan cải tiến. Động cơ của xe đã nổ sẵn trước đó và rồi nó đột ngột tăng tốc. "——Lấy điểm nè!" Usagi quỳ một gối, rồi cô dùng khẩu súng bắn tỉa bán tự động bắn một phát vào bánh xe. Một phát bắn chính xác đâm thủng phần rìa bánh sau của xe. Chiếc sedan to lớn lảo đảo rồi từ từ lao vào hàng rào phân cách bên đường. Một đám đàn ông từ trong xe bước ra và dùng súng máy bán tự động bắn Usagi. Những thường dân xung quanh đó la hét và bỏ chạy. Usagi mặc dù bị bắn rát như vậy, nhưng cô vẫn bình tĩnh hạ gục được 3 tên đàn ông cầm súng máy bán tự động mà không nhắm trượt phát nào. Hai tên còn lại cuỗm chiếc xe moto đỗ gần đó và ngay lập tức tẩu thoát. Rồi chúng rẽ bên trái tại ngã tư. Thấy như vậy, Usagi buột miệng la lên ‘Thiệt là’. File:TMG v05 021.png "O-Otoriii〜〜〜〜!" 《"Biết rồi!"》 Trước khi cộ kịp nói rằng có kẻ đã tẩu thoát, thì giọng của Ouka đã phát ra từ điện đàm rồi. Ngay sau đó, từ phía bên phải của ngã tư có tiếng động cơ trầm đục vang lên, một chiếc moto khác đột ngột tăng tốc. Tay lái chính là Ouka. Cưỡi chiếc moto chuyên dụng của Ban Thanh Trừng có tên thường gọi là Aobai, Ouka đuổi theo hai tên bỏ chạy. Hai tên đó rẽ vào một con hẻm và nhìn về phía sau, rồi chúng la hoảng lên một tiếng. Người đang dần áp sát chúng với tốc độ chóng mặt là một cô gái có mái tóc màu hoàng hôn. Cùng với tiếng còi cảnh báo hú ầm ĩ, Ouka càng ngày càng áp sát bọn chúng. 《"Chiếc xe kia, dừng lại ngay. Các ngươi bị khép vào 4 tội. Thứ nhất, mua bán trái phép Thánh Bảo Ma Thuật hạng D. Thứ hai, cản trở Thanh Tra Dị Giáo thi hành công vụ. Thứ ba, sở hữu và sử dụng súng trái phép trong nội thành. Thứ tư, lái xe hai bánh mà không đội mũ bảo hiểm.”》 Thông qua thiết bị phát thanh được trang bị trên xe, cô lần lượt thông báo tội trạng của hai tên đó. “Mày mới là đứa không đội mũ bảo hiểm đó!” Gã đàn ông ngồi sau ngoái đầu lại giơ ngón giữa lên và hét. Ouka ngạc nhiên lấy tay sờ lên đầu mình. 《"... trường hợp khẩn cấp nên ta bó tay.”》 “Đừng có ngụy biện!” 《"Ta ghi nhận chuyện đó. Ta sẽ trả tiền phạt. Miễn không bị trừ điểm là được, còn lại ta không quan tâm.”》 “Nếu muốn bọn tao bỏ qua thì đừng có đuổi theo nữa!” 《"Chuyện nào ra chuyện đó."》 Chiếc moto của Ouka tăng tốc. Cái gã vừa ngoái nhìn qua vai về phía sau đó lấy từ trong túi nằm ở hông ra một miếng giấy có khắc ma pháp trận. "... bó tay rồi. Phải dùng đến InstantBùa Chú thôi.” “Đó là thứ mà chúng ta đem bán cơ mà…! Không có nhiều đâu!” “Nhưng nếu bị bắt thì cũng coi như mất hết còn gì. Cần phải cắt đuôi con nhỏ đó.” Nếu thế rồi, hắn ta đính lá bùa vào thân xe. Ma lực ào ạt trào ra từ lá bùa bắt đầu xâm thực vào xe. Âm thanh động cơ phát ra rõ ràng là nghe không được bình thường, bánh trước của chiếc xe hai tên đó đang ngồi bồng lên và chiếc xe đột ngột gia tốc. "Khác với Nitro, thứ này giúp xe tăng tốc đến cực điểm trong liên tục 5 phút mà không gây hại gì cho động cơ cả!” "Ahhh... thiệt là phí quá… chúng ta có thể bán nó cho mấy tay đua với giá cao mà…” “Bái bai tiểu đội tập sự nhá! Hết theo nổi rồi nhá!” Hắn ngồi cười chọc quê, chiếc xe thì càng ngày càng nhanh. Bùa 《Tật TẩuHighway Fairy》 vốn dĩ là để dùng cho ngựa, nhưng sau khi được các phù thủy ngày nay tăng cường cải tiến, nên đã có thể dùng được lên cả máy móc. Ma thuật này hoàn toàn không tạo gánh nặng lên phương tiện, phần nhiên liệu dùng để gia tốc cũng được bổ sung bằng ma lực bên trong InstantBùa Chú, rất thuận tiện cho các trường hợp khẩn cấp. Hơn thế nữa, độ cơ động của xe cũng tăng cao gấp ba lần bình thường, nên nếu tay lái có phản xạ thần kinh tốt thì có thể rẽ xe ở những khúc cua gấp mà không làm xe mất tốc độ. Vì thế mà những chiếc moto bình thường làm sao đuổi kịp được. Việc tăng tốc đã có kết quả, khoảng cách của Ouka và chúng dần dần được nới rộng ra——không đúng như vậy. “Cá-cái gì vậy!?” Dù đã sử dụng đến bùa Tật TẩuHighway Fairy rồi, nhưng chiếc xe của Ouka vẫn theo kịp tốc độ của chúng. 《"Đứa nào không theo nổi hả"》 Sau khi thở dài và nói vậy, bánh trước chiếc xe của Ouka bồng lên và rồi bùm một phát tăng tốc. Trong nháy mắt, chiếc xe của cô đã chạy lên ngang hàng với xe hai tên tội phạm. “Chiếc Aobai này được một nhà khoa học điên bên phe ta chế đủ thứ trò điên khùng. Bên trong hoàn toàn khác mấy chiếc bình thường đấy.” Ouka thờ ơ nói sự thật cho hai tên đó nghe. Mặc dù cô có thể nghe thấy tiếng Ikaruga truyền đến nói “Đính chính lại dùm tôi cái.” trong tai, nhưng Ouka vẫn lờ đi. “Sao lại có thể… bọn tao đã dùng đến cả Bùa Chú cơ mà?!” “Thì do thông số cơ bản khác nhau. Chiếc xe mà các ngươi vừa dùng Bùa Chú lên, tối đa cũng chỉ đến mức độ đuổi kịp moto đua thôi.” “Vậy chiếc xe của mày là cái giống gì vậy!” “Ai biết… đừng có hỏi ta.” Quả thực là Ouka không biết, cô đảo mắt đi chỗ khác. Nhưng dù đảo mắt đi nơi khác, trên tay cô vẫn là khẩu súng chĩa vào tay lái xe. “Nhân tiện, trong tình huống này, nếu ta bắn thì các ngươi chết chắc. Dĩ nhiên ta chỉ dùng đạn gây mê thôi, nhưng khi đã ngã xuống đường thì sao sống nổi.” "Ực!" “Giờ đầu hàng, hay là muốn bị bắn rồi té đập mình vào rào chắn và biến thành đống thịt vụn hả? Ta cho các ngươi 5 giây để quyết định.” Hướng cái nhìn lạnh lùng về phía chúng, Ouka cho chúng thời gian quyết định. Gã ngồi sau bất an lay tên lái xe. “... l-làm gì đây?” “Haa, đừng có dọa bọn tao. Đúng là nếu bị bắn thì bọn tao chết chắc. Nhưng đâu có lợi lộc gì nếu phải gánh lấy trách nhiệm trong việc giết bọn tao nhỉ! Thế nên chúng tao cứ tiếp tục bỏ chạy thôi!” Vừa nói vậy, tay lái xe vừa rút ra từ túi vài tờ bùa chú mới. “Tao vẫn còn cỡ 20 tờ bùa chú ở đây! Nhiên liệu dùng cho động cơ được bổ sung bằng ma lực! Xe của mày dù dữ dội tới mức nào đi nữa thì cũng chỉ dùng xăng thôi! Cứ với mã lực cùng với mức tiêu hao kia thì để xem coi nhiên liệu chịu được bao lâu!” "............" “Nếu muốn bắn thì bắn đi! Bọn tao từ sau khi được sinh ra thì đã khác biệt với bọn mày rồi! Bọn tao lúc nào cũng sẵn sàng chết cả!” Trước thái độ bất cần của tay lái xe, Ouka cũng lạnh lùng trừng lại hắn. Nếu là Ouka trước đây, thì cô có lẽ đã bắn chúng ngay tại chỗ mà không chần chừ rồi. Thế nhưng, Ouka hiện tại đã khác. Thốt ra một tiếng thở dài nho nhỏ, cô dần giảm tốc độ chiếc xe lại. Chớp lấy cơ hội này, chiếc xe của hai tên đó nhanh chóng bỏ chạy. Ouka với vẻ mặt lạnh lùng gọi vào điện đàm. “Tôi đã dẫn chúng chạy vào đoạn đường theo kế hoạch rồi. Chuyển sang kế hoạch B… Kusanagi, nhờ cậu.” 《"... cậu nghiêm túc hả. Có thành công hay không tôi không dám bảo đảm đâu đó?”》 “Nếu tôi bắn, thì với tốc độ đó, chúng sẽ chết chắc. Nếu cậu muốn thì tôi sẽ làm ngay.” 《"R-rõ rồi! Để tôi làm cho!”》 Nghe thấy Takeru nói rồi, Ouka cũng từ từ tăng tốc đuổi theo hai tên bỏ chạy. “Hehe, có vẻ như nó bỏ cuộc rồi.” “Đúng là bọn thỏ đế. Cái bọn đó mà là thế hệ Thanh Tra Dị Giáo tương lai thì sau này bọn mình nắm cả thiên hạ rồi.” Thêm một lá bùa Tật TẩuHighway Fairy được dùng để giữ tốc độ cho xe. Chiếc moto ôm cua mau lẹ hệt như một con nhện nước đổi hướng trên mặt nước vậy. Chẳng ai theo nổi chúng cả. Một khi chúng chạy vào đường cao tốc thì nhất định sẽ trốn thoát. Cả hai tên tin rằng mình sẽ thoát. “Ê! Phía trước!” Gã ngồi sau la lên. Tuốt ở phía trước, ngay trước lối vào đường cao tốc, có một cậu thiếu niên đứng đó. “... thằng đó không được tỉnh à?” “Tiểu đội tập sự? Được thôi, châu châu đòi đá xe, chúng ta ngon hơn chắc rồi.” “Không tránh à?” “Đằng nào thì cũng là do nó tự quyết định chui đầu vào thôi!” Chiếc moto tăng tốc. Tiện thay đường cũng thẳng. Thích hợp cho việc đối đầu thế này. Nó càng ngày càng nhanh và bọn chúng cũng dần thấy rõ dáng đứng của Takeru. Takeru đang dang hai chân đứng tấn, hai tay đưa hết sang trái và duỗi thẳng về phía sau lưng. Mặc dù trước mặt là Takeru đang tạo dáng kỳ quặc, nhưng chiếc xe vẫn lao thẳng vào mà không tỏ vẻ cảnh giác gì cả. Tuy tay lái xe thấy lạ rằng vì sao Takeru đến giờ vẫn chưa chịu bỏ chạy, hắn vẫn nhấn ga tăng tốc. Khi hắn nghĩ rằng cả hai bên sẽ va chạm ngay thôi, thì lúc đó. Takeru phát động Tảo Ma Đao, theo kịp đà lao tới của chiếc xe. Nửa trên cơ thể vặn lại của cậu được giải phóng, cậu vung tay thuận theo đà xoay hông tóm lấy gáy của hai tên cưỡi moto. Tất nhiên là chiếc moto theo đà chạy đi luôn bỏ lại hai tên bị Takeru túm gáy. "——Xong!" Takeru đang nắm gáy hai tên đó đứng tại chỗ xoay vòng vòng. Đương nhiên là vậy, cả cơ thể Takeru bị động năng của hai tên lái moto ở tốc độ cao ảnh hưởng nên cậu cứ xoay vòng liên tục. Cậu xoay như con vụ vậy. Những vòng quay nhanh cũng dần dần chậm lại. “Rồi rồi rồi… rồi.” Mặc dù hơi chóng mặt chút xíu, nhưng cậu đã xoay xở dừng lại được và đặt hai tên bị cậu túm gọn xuống đất. Hai tên đó quỳ trên mặt đất run lẩy bẩy, mặt mũi xanh lè, đến cả tiếng nói cũng không thốt ra nổi nữa. Takeru thở ra một hơi rồi liên lạc qua điện đàm. “Hoàn thành bắt giữ. Làm sao đó mà tôi đã xoay xở được.” 《"...ở đây cũng đã thấy rồi. Mới nãy cậu làm cái gì vậy hả?"》 “À, nếu chỉ nắm cổ chúng thôi thì xương cổ sẽ bị chấn động mà gãy luôn nhỉ? Thế nên tôi mới xoay vòng vòng như vậy để dần dần triệt tiêu tốc độ ấy mà.” 《"Như thường lệ, cậu lúc nào cũng nảy ra mấy cái ý tưởng kỳ quái không thể tưởng tượng nổi.”》 “Tôi không muốn nghe câu đó từ một người nhảy ra từ lỗ thông khí và hạ một chiếc Dragoon chỉ bằng súng ngắn đâu nhé.” Sau màn đáp trả vừa rồi, từ phía bên kia con đường có thể thấy Ouka cưỡi xe máy đang dần dần tiến tới. Ouka dừng xe trước mặt Takeru rồi nhảy xuống, cô còng tay hai gã kia lại và kiểm tra số Bùa Chú. “Hừm… Vì là Thánh Bảo Ma Thuật cùng loại nên điểm sẽ bị giảm đôi chút, nhưng số lượng lại nhiều thế này. Tuy xếp loại không cao, nhưng đại khái chắc cũng được 50 điểm. Lần này coi như thành công.” “Cũng nhờ có thông tin mà Hội Trưởng Hội Học Sinh cung cấp. Dù có Thánh Bảo Ma Thuật loại này nhưng tổ chức địch cũng nhỏ, với cả chúng ta cũng biết từ trước là chúng có Bùa Chú gì rồi.” "Việc chuẩn bị trước cũng công phu thật. Đổi lại là chúng ta trước đây thì chỉ biết dốc toàn lực đàn áp thôi chứ không tính đến việc nếu chúng bỏ chạy thì sẽ làm thế nào. Quả thật là nếu không có thông tin thì công việc sẽ không thể diễn ra trôi chảy nổi.” Cần phải cảm ơn Hội Trưởng thôi, Ouka nói. Takeru lại chạm vào điện đàm, lần này là liên lạc với Usagi cùng Ikaruga. “Thành công. Hai cậu cũng đã vất vả rồi.” 《"Fuffuun♪, lần này chính là nhờ tớ đã ra tay đó〜."》 《"Cậu dám nói vậy sau khi để chúng bỏ chạy ư?"》 《"Gì hả!!"》 Nghe thấy Ikaruga nói, Usagi la lên. 《"Usagi đã tự tin lên tiếng rằng sẽ tự mình bắn hạ 7 tên đó cơ mà, chẳng phải là cậu để xổng mất 5 tên sao?"》 《"C-cái đó vẫn nằm trong dự tính của tớ mà! Hơn thế nữa, ch-chính tớ đã dừng cái xe hơi lại mà!? Đến cuối cùng chỉ có 2 tên trong số đó trốn thôi!”》 《"Vậy tức là để chúng bỏ chạy còn gì?"》 《"GRrryaa!"》 Takeru cười khổ trước màn cãi nhau của hai người. “Cậu đã làm tốt lắm rồi Usagi. Suginami cũng vậy, cậu ứng biến giỏi lắm.” 《"Độ xe này nọ cũng là sở thích của tớ mà."》 《"... độ vũ khí cũng là sở thích của cậu nhỉ?"》 《"Đừng có nói ngu. Vũ khí không phải là sở thích, đó là lẽ sống của đời tớ.”》 《"T-tại sao chỉ có mỗi mình cậu là không thay đổi gì cả vậy!”》 《"Tớ lúc nào cũng là tớ. So với tớ thì Usagi đã thay đổi rồi nhỉ.”》 《"Aa? Có... có lẽ là vậy nhỉ? M-maa, đúng là so với quá khứ thì tớ…”》 《"Ngực cậu cũng lớn hơn."》 《"Tớ không thấy vui tí nào đâu!"》 Cả hai vẫn chí chóe với nhau như cũ. Phần ồn ào thì vẫn không thay đổi, nhưng Takeru vẫn cảm nhận được sự trưởng thành của mọi người. Usagi sau vụ Lễ Hội Săn Phù Thủy thì khi lâm trận không còn bị căng thẳng như trước nữa. Những vấn đề với gia đình và tên Tenmyouji Reima cũng đã tạm ổn, và cuối cùng cô cũng đã nhận ra được những điều mà mình có thể làm. Đối với một người từng cảm thấy rằng mình là thứ không cần thiết như cô, thì bây giờ thay vì cần người khác, thì cô nghĩ rằng bản thân mình được người khác cần mới là điều quan trọng nhất. Ikaruga cũng vậy, mặc dù cô vẫn tiếp tục chế tạo và cải tiến những thứ vũ khí kỳ quái, nhưng giờ cô đã có mục đích rõ ràng. Cô cũng đã bắt đầu biết trông cậy vào đồng đội, dù chỉ một chút thôi. Ikaruga cũng đã nhận ra những việc mà một mình cô không thể giải quyết được. Người thay đổi đáng kể nhất chính là Ouka. Ban đầu cô là một người sống với tín niệm rằng sẽ không dựa vào ai cả, cô khước từ tất cả những điều như vậy. Nhưng hiện tại cô lại cùng hành động với đồng đội. Vết tích của khoảng thời gian cô bị người ta ghê sợ gọi là 《CamilityHồng Liên Công Chúa》 do tự tiện giết chết những tên tội phạm gian ác cần bị bắt giữ mà không cần lý do cũng đã phai mờ đáng kể. Có thể nói là cô đã dần bình tâm lại. Dù chỉ một chút thôi, nhưng trong lòng cô đã cho phép bản thân được thoải mái một chút. Takeru thì… cậu đang suy nghĩ không biết bản thân mình thì sao. Mình đã mạnh hơn chưa? Đã trưởng thành chưa? Cậu nhìn vào lòng bàn tay mình, nhưng chẳng ngộ được gì cả. Mặc dù có thể nói rằng cậu đã mạnh lên, nhưng đó vẫn là nhờ vào sức mạnh của Lapis. Sức mạnh chính bản thân cậu vẫn không khá lên được. Tuy có thể nói rằng khả năng phân tích tình hình cùng khả năng chế ngự bản thân của cậu đã được cải thiện, nhưng những kỹ năng của cậu thì không. Kỹ năng kiếm thuật của Takeru vốn đã đạt đến giới hạn khi tập một mình rồi. Giờ cũng chẳng có ai tinh thông kiếm thuật hơn cậu để rèn luyện cùng, nên cũng khó có thể tiến bộ hơn nữa. Vậy còn tinh thần của cậu? Con tim của cậu đã mạnh mẽ hơn chưa? Là con người, cậu đã trưởng thành chưa? Cậu bất giác cảm thấy lòng bàn tay mình mờ đi. "...Kusanagi...?" "............" "... này, Kusanagi!" "!? xin lỗi, có chuyện gì vậy?” Thấy phản ứng của cậu chứng tỏ cậu chẳng nghe được gì cả, Ouka tỏ vẻ bực mình. “X-xin lỗi. Cậu không cần phải tức giận như vậy đâu…” Tuy cậu vừa cười trừ vừa nói vậy, nhưng có vẻ Ouka cũng chẳng tỏ ra giận thật gì cả. Với khuôn mặt vẫn lạnh tanh như vậy, Ouka nhìn thẳng vào mặt Takeru. "...Kusanagi, cậu mệt rồi à?" "Hể?" “Mắt thâm quầng cả rồi. Rõ ràng là cậu thiếu ngủ.” Cậu rất ngạc nhiên. Đúng như Ouka đã nói, Takeru thiếu ngủ. Nhưng cậu không thấy mệt mỏi gì cả. Thiếu ngủ mức này cũng là chuyện thường ngày do cậu còn phải đi làm thêm, cậu cũng đã quen như thế rồi. Takeru định giải thích… nhưng trước khi kịp làm vậy, Ouka đã đặt tay mình lên trán cậu rồi. “Không bị sốt. Nhưng đừng ép bản thân quá. Dạo gần đây cũng xảy ra nhiều chuyện rồi, cậu không dành thời gian nghỉ ngơi là không được đâu.” Ouka đặt ngón tay mình lên môi cậu, và nhẹ nhàng khiển trách cậu. Trước cử chỉ của cô, cậu phần nào cảm thấy mình như đang bị một bà chị lớn tuổi hơn quở trách vậy. Takeru thầm nghĩ ‘cũng không tệ lắm’, gò má cậu ửng đỏ đôi chút. Cậu thì khá là lễ phép với người lớn tuổi hơn. Nhưng cô ấy đâu có lớn hơn cậu. “Tôi có ép bản thân quá sức đâu. Đừng lo lắng.” "Nhưng mà... cậu lúc nào cũng làm thêm tới tận sáng đúng không? Cả sáng phải học hành, chiều tối thì hoạt động tiểu đội, đến đêm thì lại làm thêm… sinh hoạt như vậy, có ngày cậu sẽ tiêu luôn đó.” "Mấy chuyện đó tôi biết mà, cậu cứ bình tĩnh đi, nhưng mà… thế này, nếu tôi nghỉ ngơi một lần thôi, thì sẽ rất khó khăn trong việc xây dựng lại cuộc sống đó? Đổi lại thì phải chịu mệt thôi.” Ouka rên muu. Có vẻ cô ấy phồng má lên đôi chút thì phải. Dễ thương thật, cậu thầm nghĩ. Từ dưới nhìn lên cậu, trông Ouka có vẻ lo lắng. “... không phải là tôi muốn can dự vào chuyện riêng của cậu… nhưng mà… tôi có nghe nói nhà cậu đang nợ nần. Cha mẹ của cậu… cũng không còn nữa phải không?” Trước câu hỏi của Ouka, Takeru gãi má. “Maa, na. Cũng không phải chuyện to tát gì đâu.” “C-cái gì chứ!? To tát đấy! Gánh món nợ của cha mẹ đã mất mà cậu nói không phải chuyện to tát à!?” “So với những chuyện khác thì… thế giới này chẳng lúc nào bình yên cả.” “... thì đúng là vậy, nhưng mà cậu vẫn chưa nhận ra bản thân cậu đã lâm vào tình cảnh bi thảm đến mức nào ư? Bản thân tôi cũng nghĩ rằng mình thật bất hạnh, nhưng cũng không đến mức như cậu đâu đó?” “Bất hạnh à… tôi chưa bao giờ nghĩ mình bất hạnh cả. Tuy không được may mắn, nhưng tính ra vẫn còn đầy đủ chán. Coi nào… hehe, một đứa con trai như tôi, có thể ở trong một tiểu đội toàn nữ thế này, cũng vui lắ——" “Tôi đang nói chuyện nghiêm túc đấy!” Lại nổi giận rồi. Thấy Ouka tỏ thái độ không giống mọi khi, Takeru cảm thấy bối rối. Sau khi lên giọng như vậy, Ouka cũng ngay lập tức nhận ra sự mâu thuẫn của bản thân mình, cô đảo mắt đi chỗ khác. “Không… không phải là tôi tức giận gì đâu. Chỉ là tôi…” Ouka không to tiếng nữa, cô đan những ngón tay của mình và đặt lên ngang ngực. “Nhiều chuyện lớn đã xảy ra rồi… ý tôi muốn nói là, cậu có thể trông cậy vào tôi một chút mà.” File:TMG v05 037.png “? Trông cậy, chuyện gì vậy?” "Thì là về chuyện đó, khoản nợ nhà cậu ấy, tôi cũng có thể đi làm thêm để thanh toán..." Chuyện mà Ouka muốn nói tóm lại chính là quyên tiền cho cậu. Takeru rất cảm kích trước lời đề nghị đó, nhưng cậu lắc đầu. “Tôi thấy vui lắm, nhưng cậu đừng nói tới chuyện đó nữa nhé?” “T-tại sao vậy?” “Um, nhờ vả đồng đội chuyện tiền bạc, nghe nó sai sai sao ấy. Hơn nữa vấn đề này tự tôi cũng xoay xở được mà.” “... cái đó thì.” “Xin lỗi. Nhưng cũng cám ơn cậu.” Takeru mỉm cười, rồi cậu vừa bước đi vừa duỗi người. Từ phía xa cũng dần nghe thấy tiếng còi hụ. Sau khi nghe báo cáo, hẳn là các Thanh Tra đã đến để bắt giữ bọn tội phạm. Khi cậu quay lại nhìn Ouka sau lưng, có thể thấy quả nhiên là cô ấy vẫn còn lo lắng. Phải làm cho cô ấy an tâm mới được, Takeru thầm nghĩ. “Ma, theo như lời cậu nói thì tôi phải xin nghỉ xả hơi ha. Ngày mai tôi sẽ nghỉ hoạt động tiểu đội vậy. Xin tạm nghỉ làm thêm luôn.” “Thật à?” “Aa, cứ để cậu lo lắng thế này thật thấy có lỗi quá. Nhưng tôi cũng vui lắm.” Takeru vừa mỉm cười nhìn Ouka vừa nói. Ouka có lẽ đã an tâm rồi, vai cô thõng xuống kèm theo tiếng thở phào. “Vậy à… không chỉ một ngày, cậu nên nghỉ hai, ba ngày đi. Phải rồi, cho tôi đi thăm em gái của cậu có được không?” "............ừm, cũng được đấy." “Cô bé đang sống xa cậu à?” “Aa, con bé học một trường bình thường. Một ngôi trường ở vùng Đông Bắc với học bổng.” “Vậy à. Tôi cũng từng có em gái mà. Gia đình là nơi tuyệt vời, là điều đáng trân trọng. Phải rồi, cậu có hình cô bé không? Nếu cậu không phiền, thì lần tới nhất định phải cho tôi xem đấy.” “Ừm, nếu có cơ hội tôi sẽ cho xem. Có lẽ tôi sẽ bị gọi là siscon nếu nói thế này, nhưng ngay cả một người anh như tôi cũng thấy con bé rất dễ thương. Nhưng cũng có chút ngờ nghệch nữa.” “Hmm, chẳng phải là rất giống Kusanagi sao?” “Cũng không giống lắm đâu, phải không ta? Tôi thì giống cha, con bé thì chắc là giống mẹ.” “Vậy à… tôi muốn một ngày nào đó được gặp cô bé quá.” Thật hiếm khi thấy Ouka nở nụ cười với vẻ quan tâm như vậy. Takeru thấp thoáng cảm giác tội lỗi.
|