| abstract
| - Một đêm nọ vào nửa cuối của tháng Ba, trong khu vực Nezu phường Bunkyo, Tokyo. Trong phòng khách của nhà Kusanagi, hai người đàn ông đã có tuổi đang nhâm nhi rượu. Godou cũng có ở đó, ngồi một góc. Nhưng anh chỉ ở đó để rót rượu, di chuyển tới lui bưng những chai rượu sake đã được làm ấm. ... Với chỉ một luồng hơi nhỏ, anh đã có thể biết sake đã nóng đến nhiệt độ thích hợp chưa. Thật ra, đây là một trong những kỹ năng của Godou. Nhưng có một kỹ năng như vậy ở tuổi mười lăm, dường như chả có chỗ nào tốt đẹp cả. Nhưng đó vẫn là một kỹ năng đã được ông anh rèn luyện từ nhỏ. "—Vậy sao ông đột nhiên lại muốn đi Ý thế?" Người hỏi câu này là người bạn cũ của ông, Takamatsu-sensei. Ông cùng thế hệ với ông anh, một giáo sư tại một trường đại học tư nhân ở Tokyo và dạy lịch sử phương Tây. Cũng vì điều này, cả Godou và em gái Shizuka gọi ông là ‘sensei(thầy)’. "Hả? Tôi chỉ đến đó gặp một người bạn cũ thôi." Người trả lời sẽ đi Ý chỉ trong hai ngày, là Kusanagi Ichirou. Mặc dù là một người thích đi du lịch, gần đây ông hiếm khi rời khỏi đất nước. Tuy nhiên, mùa xuân này, ông đột nhiên lại nói mình muốn đến Ý. Và cũng do đó, Takamatsu-sensei đặc biệt đến để tiễn ông đi với những chai rượu. ...Ông cũng từng là một giáo sư văn học dân gian, nhưng đã nghỉ hưu. Bây giờ, ông sống một cuộc sống an nhàn. Đôi khi quá nhàn nhã. Godou thực sự muốn mắng ông. Ngay cả cho dù anh rất muốn cảm ơn ông vì đã làm tất cả công việc nhà. Nhưng việc truyền thụ vào cháu mình kiến thức hương vị của rượu, mùi thơm và thậm chí cả nguồn gốc; nổi tiếng với mọi phụ nữ thường lui tới khu mua sắm này (cả già lẫn trẻ); và thường xuyên gặp gỡ những người phụ nữ lớn tuổi (mà Godou tin rằng trong quá khứ họ đều là những mĩ nhân) trên phố, trông như ông đã quen biết rất nhiều; Godou cảm thấy chắc chắn là có một vấn đề. "...Người bạn cũ anh nhắc tới đó là một phụ nữ phải không?" Takamatsu-sensei, người bạn cũ của ông, nói có chút căm phẫn. Chuyện bên lề, người này luôn nói những lời như "cháu trông rất giống Ichirou..." bất kể khi nào nhìn thấy mặt Godou. Thôi nào, DNA được thừa hưởng luôn làm mặt mũi giống nhau mà, do thế đừng có lo nghĩ những chuyện kỳ quái đó chứ. "À, bây giờ anh nhắc tôi mới nhớ, anh có biết cô ấy đấy. Đúng rồi, còn nhớ không? Lucretia Zola sinh viên ngoại quốc người Ý lúc chúng ta còn ở đại học ấy?" "Oh, cô ta à. Này đừng nói với tôi là anh đã giữ liên lạc với cô ta suốt đấy?" "Không. Chỉ bắt đầu mới đây thôi. Tôi đã gửi một lá thư đến địa chỉ nhà của cô ấy ở Ý mà trước đây cô ấy cho tôi, và có trả lời phản hồi lại. Thứ cô ấy để lại Nhật Bản bốn mươi năm trước đây cuối cùng lại rơi vào túi của tôi. Nếu có thể, tôi muốn tự mình trả lại nó cho cô ấy." "Đợi đã nào! Không phải anh đã hứa với Chiyo sẽ không bao giờ gặp người đàn bà đó một lần nữa sao? Anh đã quên rồi hả?" Cuộc trò chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát. Chiyo là tên của bà Godou đã qua đời cách đây một vài năm. Trở lại thời xa xưa, ông là một anh chàng bảnh trai. Ông sở hữu tài năng trò chuyện một cách điệu nghệ có thể chiếm được trái tim của người khác, tài ngoại giao hoàn hảo, và khả năng quan sát xuất sắc. Nói cách khác, ông rất nổi tiếng với phụ nữ. Và ông không bao giờ từ chối bất cứ ai. Do ông như thế trên, bà chắc đã rất khổ sở. "Lời hứa... Không phải đó là tôi sẽ không tiễn cô ấy ở sân bay sao?" "Không phải thế! Tôi chắc chắn là anh nhớ, anh chỉ đang giả ngu. Còn nữa, anh không bắt buộc phải tự mình đến đó, chỉ cần gửi nó qua đường hàng không là được rồi." Tới người ông đang diễn như mình không hề biết gì, Takamatsu-sensei chỉ ra tình hình. "Nó trông như một thứ rất quý giá. Không phải sẽ rất phiền phức nếu nó bị hư hại trên đường đến đó sao? Và tôi cũng muốn đến thăm Ý một lần cho biết và có một cuộc trò chuyện tốt đẹp với Lucretia Zola mà tôi đã không gặp một thời gian dài đến thế." "Ichirou, thậm chí anh có biết nói tiếng Ý không vậy?" "Không, không có lấy một chữ. Nhưng bằng cách nào đó mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ thôi, vậy nên không sao đâu mà." Nếu điều này được phát ra từ miệng của bất kỳ người lớn tuổi bình thường nào, ông ấy chắc phải là một người rất thoải mái, hoặc đang bị chứng mất trí. Nhưng đối với ông thì không hẳn thế. Khi Kusanagi Ichirou vẫn còn là một học giả văn học dân gian, ông như là một người nổi tiếng trong lĩnh vực nghiên cứu vậy. Chuyên nghiên cứu nghệ thuật và văn hóa truyền thống khác nhau, nên ông thường đi đến nhiều đất nước để tìm tòi học hỏi. Nơi ông đi nghiên cứu đôi khi là những cộng đồng làng xã hoang vu. Ông có thể nhanh chóng hòa mình vào cộng đồng của họ, xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với dân làng và thậm chí biết được một vài bí mật của làng mà thường không được nói cho người ngoài. Ngoài ra, hầu hết các làng mạc này nằm trong khu vực Đông Nam Á, Trung Quốc, Ấn Độ và các nước khác. Ông có thể dễ dàng vượt qua rào cản ngôn ngữ thường sẽ chùn bước những người khác. Có thể nói là đến độ siêu phàm. "Một vật quý giá... Người đàn bà đó để lại gì ở Nhật Bản vậy hả?" "Về chuyện đó, nhớ cái nhóm bạn hồi đại học thường đi du lịch với nhau không? Vào thời điểm đó, đã có một tai nạn liên quan đến về một lời nguyền từ một vị thần bảo hộ và nếu tôi nhớ không lầm, thì có hai mươi người chết và nó được bàn tán rất nhiều." "Lời nguyền!?" Nghe một câu chuyện khó tin như vậy, Godou vô tình hét lên. Liếc cháu trai mình một cái, Ichirou mỉm cười và nói. "Đúng thế, đó là câu chuyện ông đã nghe được trong thời gian ở viện nghiên cứu. Một nhóm bạn chí hữu đến Noto đi nghỉ. Lúc đó, rất nhiều, rất nhiều chuyện đã xảy ra." "Tôi nhớ sự việc đó là tin chấn động khá nổi... Mụ phù thủy đó dường như đã ẩn mình ở đâu và làm những việc kỳ quái." "P-Phù thủy?" Từ miệng Takamatsu-sensei phát ra một cụm từ bất thường, thậm chí khiến Godou còn sốc hơn. Một lời nguyền rồi cả một mụ phù thủy, chuyện gì đã xảy ra lúc đó vậy trời? "...Đó là người phụ nữ mà Ichirou sẽ đi gặp, sinh viên ngoại quốc từ Italy biệt danh ‘phù thủy’. Một cô gái với dáng vẻ lạ lùng, bác không biết từ khi nào, nhưng mọi người bắt đầu gọi cô ta bằng biệt danh này." "Tuy nhiên, cô ấy luôn mỉm cười và trả lời ‘Đúng vậy, tôi là một phù thủy’." Với những lời trên đã được nói ra, Takamatsu-sensei bắt đầu trông có một chút khó chịu, trong khi ông vẫn rất hạnh phúc. Chắc là đang hồi tưởng lại chuyện cũ, ông nhắm mắt lại và tiếp tục: "Cô ấy là một phụ nữ rất thú vị. Cô dễ gần với mèo, chim, có thể tìm thấy những đồ bị mất ngay lập tức, và dự đoán thời tiết ngày hôm sau với độ chính xác thậm chí còn cao hơn cả dự báo thời tiết... Oh, và cô ấy rất thạo tiếng Nhật—Nói chung, ở cấp độ của dân địa phương như chúng ta." Người phụ nữ này, cùng với Ichirou và Takamatsu-sensei hồi còn trẻ, đã đi nghỉ ở suối nước nóng. Trong chuyến đi của họ đến một quán trọ suối nước nóng ở một ngôi làng xa xôi, những điều kỳ lạ đã xảy ra. "Đã có rất nhiều người chết vì nhồi máu cơ tim, chỉ trong nửa tháng, đã có khoảng hai mươi nạn nhân. Không có lấy một dịch bệnh hay vụ giết người nào nên tin đồn lan truyền rằng đó là sự trừng phạt từ lời nguyền của một địa thần địa phương." "Lời nguyền ... Nếu là chuyện trinh thám, thì đây chắc phải là trò bịm bợp cao siêu gì đó đúng không ông?" Godou không thích thể loại truyện trinh thám, nhưng ông anh chỉ đơn giản lắc đầu và cười gượng. "Đáng tiếc thay, không có trò bịp bợm nào được làm sáng tỏ. Chỉ do may rủi mà chúng ta ở đó trong chuyến đi nghỉ. Tất cả chúng ta rất hoang mang. Chỉ có Lucretia Zola vẫn còn giữ được bình tĩnh. Cô ấy đi ra ngoài đêm đó, chỉ trở lại vào buổi sáng trông đã kiệt sức. Khi trở về, cô đã thốt ra một ‘lời tiên tri’, rằng từ ngày hôm đó trở đi, sẽ không còn người nào phải chết nữa. Mọi chuyện đã được giải quyết." Thật là một câu chuyện không thể nào tin được. Tất cả dường như là một lời nói dối. Nhưng nhìn ông không giống như đang nói đùa. Takamatsu-sensei cũng có bộ mặt nghiêm túc. "Có vẻ bà ấy là một con người tuyệt vời... Mà sao bà ấy lại đến đây học vậy ông?" Tính tò mò được khơi gợi lên, Godou không thể không hỏi tiếp. "Là để nghiên cứu những huyền thoại cổ xưa của Nhật Bản—đặc biệt là những truyền thuyết về Yamato Takeru. Thật ra thì, cô ấy có hiểu biết về truyền thuyết và những câu chuyện về những thanh kiếm huyền thoại sâu rộng hơn chúng ta. Trước khi đến Nhật Bản, cô ấy đã nghiên cứu về những huyền thoại về vua Arthur và các Hiệp Sĩ Bàn Tròn ở một trường đại học tại London." "Điều này chả hợp lý chút nào cả, tại sao bà ấy lại cố tình rời một trường đại học ở London để đến Nhật Bản?" "Ai mà biết được, nếu tự mình hỏi Lucretia Zola, cô ấy chỉ mỉm cười và nói là cô ấy có lý do của mình." "Có nghĩa là nhiều chuyện đã xảy ra giữa ông cháu và người phụ nữ này." Trở lại khi ông là một sinh viên đã tốt nghiệp, ông chỉ mới hỏi cưới bà và họ vẫn chưa làm đám cưới. Bà hồi đó sau này đã cấm ông đi gặp Lucretia Zola-san, đó là lý do tại sao Takamatsu-sensei bây giờ đang lộ ra vẻ phiền lòng. Với điều này, Godou cuối cùng đã hiểu toàn bộ câu chuyện. "Nhiều chuyện? Đừng có nói xấu tôi đến thế chứ. Chúng tôi chỉ là bạn bè tôn trọng lẫn nhau mà chỉ trùng hợp lại có giới tính khác nhau thôi. Chiyo và Takamatsu thực sự đã không nên có những hiểu lầm kỳ lạ như vậy mới đúng." Thật là một câu trả lời nghe rất thành thật, chắc chắn không thể nào tin vào nó. Godou thở dài. ...Nhớ lại những lời thường được lặp đi lặp lại của người bà quá cố: 'Godou, cháu phải không bao giờ được trở nên giống ông nghe chưa. Mặc dù là một người tuyệt vời, nhưng từ đầu ông cháu lại có cái thói hư chết người… Ngay từ khi cháu còn nhỏ xíu, bà đã luôn lo cho cháu vì cháu rất giống ông. Mặc dù thường thì ông cháu trông có vẻ như một người đàn ông đàng hoàng, đôi khi ông cháu vẫn nổi tiếng làm chuyện khác người... Trời thần ạ, bà rầu thiệt đấy.’ Sao bà lại có thể nói những điều trên với Godou vẫn còn non dại cơ chứ? Nguyên nhân của những nỗi lo âu của bà, là người chồng lăng nhăng đã cùng chung sống với bà trong suốt bao năm qua,và chắc chắn không phải là do những việc làm của bản thân Godou. Godou suy ngẫm với chính mình lúc nhìn thẳng vào mắt ông mình và nói. "Mà, ông này, trước khi con nói về chuyện khác, không phải đó là lời ông đã hứa với bà sao? Thì sao không đi nữa cho rồi. Xin ông hãy hủy bỏ chuyến đến Ý này đi." "Việc đó, ông không thể làm được. Ngay cả khi nó rất bất công với Chiyo, một lời hứa với bạn cũ cũng rất quan trọng. Ông cũng đã hứa sẽ tự mình đem cho cổ món đồ này rồi." Một lời hứa với bạn bè. Nếu là vậy, Godou không có phản đối. Mặc dù là một Casanova như trên, ông chưa bao giờ phản bội lòng tin của gia đình mình. Điều này cũng là một trong những lý do tại sao những người bạn cùng giới tính luôn ngưỡng mộ ông. Dù nam hay nữ, Kusanagi Ichirou sẽ không bao giờ hành động bất công đối với bằng hữu. Lúc nghe tin một người bạn cần trợ giúp, ông sẽ ngay lập tức vội vàng đến giúp đỡ, cho dù có ở bên ngoài Nhật Bản. Ông sở hữu một trái tim hào hiệp. Một người coi trọng tình thân hơn tất cả những thứ khác. Godou kính phục và ngưỡng mộ tính cách này của ông, và cũng muốn trở thành một người như vậy nếu như có thể. "... Đồ của cô ta, là gì thế? Anh chỉ mới nói nó là vật quý giá." "Về việc đó, trong ngôi làng nơi xảy ra vụ lời nguyền ấy, không phải cô ấy có để lại một thứ gì đó à? ...Đêm hôm đó, Lucretia Zola đã đến viếng một ngôi đền bị những người dân địa phương không tôn kính thần linh đốt cháy, lấy món đồ này làm vật tế lễ. Sau đó, lời nguyền chấm dứt... Có lẽ sau cùng lời nguyền và phù thủy là có thật cũng nên?" Trước câu hỏi của Takamatsu-sensei, ông rời chỗ ngồi và nhanh chóng trở lại. Mang theo một vật có mặt ngoài nhẵn được bao lại trong một miếng vải màu tím. Và sau đó ông đặt nó lên trên bàn và mở tấm vải ra. Một tấm bia đá cỡ B5, trên đó là một bức vẽ như của trẻ con. Nó có thể là hình ảnh của một người đàn ông cả hai tay và bàn chân bị xích lại, loáng thoáng qua các cạnh của bức tranh là những hình vẽ của một con chim với đôi cánh dang rộng, mặt trời, mặt trăng và các ngôi sao. Tấm bia bên ngoài đã phơi màu và thậm chí có cả vết cháy. " ... Một thạch bản, cái này rất lâu đời phải không?" Godou nói ra ý kiến thật của mình. Một bức chạm khắc được để lại bởi bộ tộc nguyên thủy từ một nơi nào đó. Nếu là vậy, thì điều trên mới có lý. "Có thể là không. Là một vật được khai quật từ một di chỉ khảo cổ, tình trạng của nó quá tốt... Mặc dù không thể loại trừ khả năng nó là tác phẩm của một nghệ sĩ tiên phong." Thích thú nhìn vào tấm bia đá, ông trả lời. "Ichirou, làm thế nào mà vật này lại vào tay anh vậy?" "Thật ra ngôi làng đã bị bỏ hoang hơn mười năm trước. Người quản lý ngôi đền lo không biết nên xử lý tấm bia đá này thế nào. Họ không có cách gì tìm ra chủ sở hữu của nó nhưng nhớ được mặt của một trong số sinh viên đi cùng, và sinh viên đó hóa ra lại là tôi. Loanh quanh luẩn quẩn, cuối cùng họ có thể liên lạc với tôi." "Sau đó, ông quyết định đi gặp người đó." Sự trùng hợp hoàn toàn ngẫu nhiên này khiến lòng Godou nổi lên một cảm giác. Như một học giả văn hóa dân gian, Kusanagi Ichirou đã có những ấn phẩm của mình, do đó tên của ông được ghi nhận ở trường đại học nơi ông làm việc vào thời gian đó. Bằng cách liên lạc với trường, họ có thể tìm thấy thông tin liên lạc của ông. Nếu ông là một người bình thường có nghề nghiệp khiêm tốn, rất có thể họ sẽ không tìm thấy được ông. Thật ra, phải mất rất nhiều hơi sức để họ có thể tìm thấy nhau một lần nữa. Godou có thể hiểu được cảm giác của ông muốn trả lại bia đá cho chủ sở hữu ban đầu. Tuy nhiên, anh không thể để ông phá vỡ lời hứa với bà như thế được. Sau khi đã cân nhắc, Godou quyết định, tấm bia sẽ được giao trả bằng cách khác. "OK, con hiểu rồi—Con sẽ đem tấm bia đá này đến Ý. Bằng cách này, ông có thể giữ lời hứa của mình theo đúng nghĩa." Nhìn thấy Godou đề nghị như vậy, trong mắt ông lộ ra sự rất thích thú, trong khi Takamatsu-sensei lại trông rất lo lắng. "Godou, cháu có nghiêm túc không vậy? Cháu có biết chút tiếng Ý nào không?" "Không, không có lấy một chữ. Nhưng bằng cách nào đó mọi chuyện sẽ diễn ra suôn sẻ thôi, không sao đâu bác." Godou đã từng được ông đưa ra nước ngoài một vài lần. Điểm đến chủ yếu là các nước Đông Nam Á như Việt Nam hay Thái Lan. Bị tách ra khỏi ông sau đó gặp lại vài ngày tiếp theo cũng đã xảy ra. Mỗi lúc chuyện đó xảy ra, Godou đã phải trải qua hơn nửa ngày một mình không tiền và những khó khăn về rào cản ngôn ngữ. Trong những lần nghiêm trọng, anh đã phải chờ vài ngày. Từng nếm trải qua những tình cảnh như thế nhiều lần, Godou thật đã trở nên quen với nó. Rào cản ngôn ngữ có thể được giải quyết bằng ngôn ngữ cơ thể. Cách này đáng kinh ngạc lại rất hiệu quả cho việc giao tiếp dù không thể diễn đạt những ý phức tạp, nhưng nó mang anh lại gần người khác. Những người Nhật khác sẽ đứng đơ người nếu họ gặp một người nước ngoài trên phố và phải trò chuyện bằng tiếng Anh. Trong những tình huống như vậy, Godou sẽ vận dụng tất cả vốn tiếng Anh của mình một cách thích hợp để tạo ra một cuộc đối thoại rời rạc. ... Nhân đây cũng muốn thêm là, cô em gái Shizuka cũng đã đi nước ngoài với ông một vài lần. Nhưng cô chưa bao giờ gặp phải những chuyện đã xảy ra với anh trai mình, làm cho Godou nghi ngờ ông anh cố tình gài anh để đào tạo cháu trai của mình. "Hoho, Godou muốn đi thay ông à... Thật sự ông có thể thoải mái giao việc này cho cháu hay không đây?" Một nụ cười chọc ghẹo xuất hiện trên gương mặt của ông. "Được thôi, đàn ông là phải giữ lời. Giờ là kì nghỉ xuân, vì thế mà cháu đang chán đến muốn chết rồi đây." "Nơi Lucretia ở, mặc dù có thể coi là Ý, thực sự lại là một hòn đảo ở Địa Trung Hải—Sardinia, và nằm sâu trong vùng nông thôn nội địa hòn đảo. Ông nghĩ con sẽ phải chịu khổ đấy." Như ông nhìn cháu mình tuyên bố, tính chất nụ cười của ông đã đổi màu. Nó làm cho ta có cảm giác khen ngợi nhưng cũng giống như đang đùa giỡn. Đó là một nụ cười trộn lẫn với những cảm xúc phức tạp, một nụ cười rất vui vẻ. "Ông hiểu rồi, vậy thì ông giao mọi thứ lại cho cháu. Xử lý tốt nhé." Cầm tấm bia đá lên từ trên bàn, ông đặt nó vào trong tay Godou.
|