| abstract
| - “Chiharu! Ổn chứ?” Năm giây trước khi bàng quang tôi sắp sửa nổ tung. Zonmi, Manami và Kyouko đạp cửa xông vào. Bây giờ tôi cũng chả quan tâm họ tìm đến đây kiểu gì. Tốt lắm. Chuẩn thời điểm! Tôi được cứu rồi! “Các cô…. Đến cứu tôi đúng không?” “Còn phải hỏi. Tôi không thể bào chữa gì về việc chịu một thất bại đáng xấu hổ với cái con rồng kia. Nhưng giờ thì ổn cả rồi.” “Khi tớ nghe kể về Chiharu bị bắt đi, tớ còn không tin vào tai mình.” “Cả Kyouko nữa….. Cái quái gì đang xảy ra thế?” “Em đưa cô ấy đi cùng. Nếu chúng ta phải đối đầu với một con rồng thì chẳng phải tốt hơn nên bổ sung một ít quân lực sao?” Manami cười một cách ngây thơ. Em gái Manami và bạn thuở nhỏ Kyouko của tôi – mối quan hệ giữa họ tốt đến ngạc nhiên, như kiểu là Kyouko đã đích thân dạy dỗ Manami ở đâu đó mà tôi không hề biến đến ý. “Cởi trói nhanh hộ cái! Rắc rối lớn rồi! Tình trạng khẩn cấp!” """!?""" Thời điểm tôi hét lên, họ bước đến trong hoảng loạn. “Con rồng kia! Nếu ngươi trở lại rồi thì ra mặt đi!” “Lùi lại đi em! Đây là nhiệm vụ của bọn chị.” Ô và kích. Zonmi và Kyouko đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến. “Fu Fu~~. Quay lại đi những “người mới đến”. Người sẽ bảo vệ anh trai sẽ là em. Em sẽ băm sống con rồng đó.” Minami lôi ra đôi dao bếp to đùng, nhìn nó phải dài đến 40 phân. Ế, làm thế nào mà em tình cờ tạo ra cái tư thế ngầu lòi đó? Hay đúng hơn, em mua mấy cái đó ở đâu thế? Chẳng phải nó vi phạm trắng trợn luật kiểm soát súng và kiếm à? “Không, không phải đâu….” Cái nguy hiểm đấy thật ra là….. áp suất chất lỏng trong bàng quang của tôi…. Chết tiệt, tình hình này…… sao nói với họ được đây…… “Ý anh là gì mà không phải….. Mà Chiharu? Cái nhẫn gì thế kia!?” “Đó là một câu chuyện dài, nhưng tôi….. bị buộc phải lập khế ước với rồng đỏ trái ý muốn….. “ "Fufu~n, một cái nhẫn ở ngón nhẫn bên trái~♪ Onii-chan, anh đã đính hôn mà không cho Manami biết!.... Well, em nào thế anh?” “Kệ cha nó đi! Nhanh lên và cởi trói hộ cái. Nếu không, anh sẽ……” “Gì cơ!? Chiharu vô học! Liệu có cái gì quan trọng hơn việc đó đối với quái vật bọn tôi? Đồ vô trách nhiệm….. “ Zomi nâng chiếc ô lên – Ngay lúc đó. Cuối cùng bàng quang tôi cũng vượt qua giới hạn. \ Làm một tiếng *tò tò*, tôi nhuộm vàng cái quần của mình. Khônggggggggg, đừng nhìnnnnnnnn. Tôi đ*i, tôi “dấm đài’ rồi, yameteeeeeeeeeeee Waaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa! Tôi gào thét trong tim mình. Aaaah~, sao tôi hôm nay lại mặc quần trắng nhỉ…… Ngu, ngu, ngu quá. ""..."" Những cô nàng quái thú nhìn tôi như thể thấy cái gì đó cực kỳ bẩn thỉu. Không, hình như nó bẩn thỉu thật. Tôi không hiểu sao, nhưng ánh mắt đỏ ngầu của em gái tôi tạo cảm giác “đúng là em gái mình~” là lạ chạy quanh. ♣♣♣♣ “Tốt hơn cậu nên kệ nó đi. Nghĩa là tớ không thích sự bất cẩn của ai đó lắm, nhưng…….. Kể từ khi tớ dính phải một trường hợp tương tự……. chắc cũng 15 năm rồi?” “Bất ngờ thật đấy. Sự tiến triển này còn ác hơn cả dự đoán của tôi….. May là tôi đã vắt chéo ngón tay mình chứ không như Chiharu mà trở thành Luyện Quái Sư.” "Mufufu, Onii-chan tè dầm kìa..." Trước việc ngu học vừa rồi, họ phản ứng mỗi người một kiểu. Không có nhiều điểm để trêu một trai thẳng. Ý tôi là sự việc hôm nay là một vết hoen ố vĩnh cửu mà thậm chí còn có thể lung lay cái mác trai thẳng của tôi. Tôi muốn chết quá. Nếu có một cái lỗ ở đây, chắc tôi đào tới tận brazil. Còn giờ thì tôi phải giặt sạch quần rồi đem ra lò sưởi để sấy. Bỗng dưng ở giữa phòng có một miếng vải với kích cỡ chuẩn người. Tôi lượm nó lên rồi quấn quanh mình giống kiểu Pareo . Có lẽ tôi còn phải chịu cảnh này tầm một tiếng nữa. “…Này! Tôi không thể tháo cái nhẫn này ra thật à?” “Đáp án là cả “có” lẫn “không”. Ít nhất thì người huấn luyện không tự mình tháo nhẫn được.” “….. Nếu ngược lại thì…. Vẫn có thể?” “Đúng rồi, quái thú được quyền quyết định vấn đề này. Nếu họ cảm thấy chủ nhân mình không xứng đáng, họ có thể chấm dứt hiệu lực của khế ước bất cứ lúc nào.” "..." Vâng, nếu không thế thì chả có ích lợi gì cho những quái thú nếu bị ép lập kế ước. Chẳng phải rất bình thường sao? “Vậy chúng ta làm cái gì bây giờ, ghoul?” “…. Giờ thì, hãy cố tham khảo ý kiến của Luka. Nếu chúng ta cố giấu vấn đề này có lẽ IMA sẽ hiểu nhầm. Nếu vào lẽ đó, họ sẽ cung cấp nhẫn cho cả chúng ta – Biết đâu có lẽ họ lại chấp nhận một trường hợp ngoại lệ thì sao.” “Tôi nghĩ rằng nó hơi khó đấy. Nhìn mấy người cứng nhắc đó không dễ gì mà chấp nhận ngoại lệ đâu.” “Này, cả cậu và Zonmi đều quen IMA từ trước à.” “Im lặng đi Manneken Pis .” "...OK." Vì tôi không thể phản bác lại gì, tôi nhún vai. “ Điểm đầu tiên, theo luật đã được phê duyệt bởi IMA, để đi lại giữa hai thế giới cần phải có sự cho phép của họ. Tức là chả có con quái thú nào mà họ không biết. “ Cái gì cơ….. họ có luật hẳn hoi cơ á? Tôi lại chẳng biết mấy cái luật đầy khả nghi đó. “Nhưng này, trong trường hợp nào tôi cũng đồng ý với việc nâng cao nó của IMA. Mặc dù không chắc lắm, chúng ta không thể bỏ cuộc trước khi làm việc gì đó.” “Sau đó ta nên về nhà và yêu cầu một cái nhẫn khác lần nữa. Ở đây khai quá.” "..." Có phải họ càng ngày càng trở nên mưu mô không nhỉ? ...nhưng tôi thua mất rồi. Tôi sẽ còn phải vượt qua nhiều nghịch cảnh khó khăn như thế này nữa. “Chờ chút đã.” Tôi nói lên tiếng một chút. Kể cả như vậy. tôi không thể bỏ qua những gì cô ấy nói khi đi khỏi trước mặt tôi. "Con rồng bắt cóc tớ...... ẻm tên là Iris, tớ thấy....... khá lo lắng cho em ấy. Em ấy dễ sẽ vướng phải những tình huống không thể lường trước. Vậy nên giờ tớ đang nghĩ xem làm thế nào để biết em ý thế nào rồi." "Cậu muốn xem à?" Zonmi ném cho tôi một cái nhìn lạnh như băng. Gueeh. Đúng như tôi nghĩ, cuối cùng tôi cũng bị ghét rồi sao?.... Đúng vậy, sau khi tôi thành Mankenen Pis, tôi có thể thấy Noguchi Hideyo trong tờ 1000 trước mắt. ....Ha ha ha "... Sao cậu lại buồn nhể? Cậu có thể triệu hồi cô ấy.... Vì cậu đã hoàn tất khế ước rồi mà." Zonmi càu nhàu vương chút hờn dỗi. Triệu hồi. Tôi nghĩ Zonmi đã nói cái gì đó như thế trước đây ._. Tôi suýt quên mất - người huấn luyện có thể gọi quái thú ra bất cứ khi nào họ muốn. "Vậyyy.... Làm thế nào để triệu hồi?" "Đưa cái nhẫn lên môi và hô 'Triệu hồi'". "Được, hiểu rồi.... Triệu hồi." Chả có gì xảy ra sau khi tôi hô lên cả...... Sai rồi à? "Triệu hồi! Triệu hồi! Triệu hồi! Triệu hồi!" "....Lạ thật đấy. Trong khế ước nó là một việc làm thông thường mà." "Mn~~. Có thể cô ta ngoài phạm vị triệu hồi? Hoặc có thể do ma lực của Haru đã yếu dần đi." ".... Cả hai khả năng đó đều không mấy khả thi. Vì nếu muốn vượt quá phạm vi triệu hồi, ít nhất cũng phải bay vượt biển ra nước ngoài, hơn nữa ma lực của Chiharu vẫn khá là đầy đủ - không, thậm chí nó còn tăng kể từ lần cuối ta gặp nhau." "Thật sự kỳ lạ...... vắt óc ra tôi chỉ nghĩ được một khả năng duy nhất ........" "... Lưới Săn...." Một thuật ngữ tôi chưa nghe bao giờ bỗng dưng xuất hiện. ".....'Lưới săn' là cái gì thế?" "Nó là một công cụ nhân tạo - một công cụ bất hợp pháp để bẫy những quái thú và ngăn chặn các phương thức triệu hồi. Nhưng khả năng này cũng không mấy khả thi vì việc sử dụng nó đã bị cấm bởi hầu hết những nhà huấn luyện. Vì đã có những người sử dụng nó cho mục đích xấu xa." "!?" Ngay sau đó, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Có thể lắm chứ. Nếu Iris đuổi theo nhưng tamer tham gia vào cuộc 'săn rồng' đó....... "Nói đi, còn cách nào khác để có thể biết được Iris đang làm gì, ở đâu không?" "Hai người còn có thể cảm nhận vị trí của nhau bất cứ lúc nào." "Vậy tôi phải làm kiểu gì?" "Nhắm mắt lại rồi nghĩ về đối tác khế ước của mình." "..Ok!" Tôi nhắm mắt lại sau khi nói vậy. Sau đó có cái giống như một luồng ánh sáng mờ nhạt xuất hiện. “Khi ma lực tạo nên đường dây liên kết giữa đôi nhẫn, cậu nên lần theo rồi sẽ gặp được thôi. Nhưng cẩn thận nhé, vì nếu liên kết quá mỏng manh sẽ làm hao hụt ma lực của bên kia đó.” "..." Gì vậy chứ? Cái liên kết đó bắt nguồn từ cái nhẫn nhìn mong manh đến nỗi có thể gãy bất cứ khi nào. “À, tôi còn phải nói với các cô vài điều…” Tôi kể hết mọi chuyện cho đến cảnh Iris rời khỏi. “Hiểu rồi, kẻ cầm đầu trong vụ ‘săn rồng’ năm năm trước – Nếu là hắn thì có khả năng sẽ sử dụng ‘Lưới săn’ trái phép. Nếu như trong trường hợp tồi tệ nhất…..” “Iris có thể đã bị bắt.” “Có khả năng nhất là vậy.” Chết tiệt. Iris….. quá là dại dột khi đi một mình. “Tôi nghĩ chúng ta cần phải giúp em ấy.” Khi tôi nói thế, hai nàng quái thú tỏ ra vẻ ngạc nhiên. “Cậu, cậu nói thế là có ý gì? Nếu suy luận của chúng ta là đúng, thì chắc hẳn đối thủ của chúng ta phải là một tamer tàn ác cực mạnh với tay nghề ít nhất năm năm…. Đến thẳng đó mà không có tý kế hoạch nào chẳng khác gì tự tử.” “…. Đồng ý là vậy. cơ mà tớ không thể mặc cho em ấy chết mà không làm gì cả.” Con bé Iris đó…. Tôi không thể nào yên tâm trong khi em ấy thản nhiên đến chỗ tamer độc ác đó. Mặc dù chỉ là một thời gian ngắn nhưng tôi đã được trải nghiệm lòng tốt của em ấy. Tôi không thể ngồi yên nhìn em ấy ra đi. “Đầu tiên, tôi phải xác nhận một điều đã.” Zonmi nói với giọng nghiêm túc. “Chiharu…. Cậu thật sự quyết định rồi chứ? Cuộc chiến này sẽ hoàn toàn khác biệt với tất cả những gì đã xảy ra cho đến giờ. Trong cuộc chiến dành khế ước thì mạng sống của cậu không được đảm bảo đâu. Tuy nhiên giờ thì khác. Cậu sẽ không hối tiếc về quyết định này cho dù mất cả tính mạng – được chứ Chiharu?” "..." Đúng rồi, như Zonmi nói. Trận chiến này sẽ hoàn toàn khác với những gì từ trước đến giờ. Một lỗi nhỏ của tòa án cũng có thể gây ra biến cố lớn. Tính mạng của chúng ta bây giờ sẽ phụ thuộc vào quyết định này…. Tuy nhiên, chúng ta vẫn phải làm! Sự mặc cảm của tôi giờ đã đi xa. Quá muộn để ngần ngại rồi. "...Aah!!" Sau khi suy nghĩ một chút, tôi ngẩng đầu lên. Hai bọn họ nở nụ cười sửng sốt. “Haaah…. Những việc như kiểu đi tự tử chỉ để cứu đồng đội của mình…. Thật là ngây thơ mà…. Nhưng với lòng nhân ái của Haru thì cũng không có gì lạ cả.” “Thật vậy, tôi cũng đồng ý……. Tôi còn món nợ cần phải trả cho cái con rồng đỏ đó. Tôi sẽ rất hối hận nếu để nhỏ chết như vậy.” “….. Ỏn chứ, mặc dù nó hoàn toàn là sự ích kỷ của mình tôi?” “Đừng đánh giá thấp bọn tôi. Chúng tôi đều biết về con người vị chủ nhân Chiharu mà.” “Đúng đó, chúng ta đều cùng hội cùng thuyền ~~” “Các cô……… Cám ơn nhiều lắm…..” Tôi có những người bạn đồng hành tuyệt vời. Dù sao thì tôi cũng đã lập khế ước với Iris. Quyết định này đã vượt qua mọi suy nghĩ về việc bỏ cuộc. Có vẻ tôi không cần phải lo lắng cho những cô gái này. Ơ mà chờ đã, hình như tôi quên mất cái gì khá là quan trọng ấy nhể? ... ... Tôi chợt nhận ra nguồn gốc của cái cảm giác thiêu thiếu đấy. “Giờ mới để ý, Manami biến đâu mất rồi?” Tôi cố gắng tìm kiếm xung quanh mà chẳng thấy bóng dáng của em ây đâu. “… Lạ thật đấy, em ấy vừa mới ở cạnh tớ mà nhể.” “Này, nhắc tôi mới nhớ, cái quần lót của Chiharu bay đâu mất rồi.” "..." Cái quái gì thế. Tôi có một linh cảm xấu đến vô lý. Ở trên cái lò sưởi,……. Một lá thư chia tay? Tôi cố gắng đọc nội dung bên trong. Xin lỗi nha. Do hứng quá không chịu nổi nên em nhặt luôn cái quần lót đi rồi. Đừng tìm em nha Manami "Guhaaaaaaaaaa!" “Nguy hiểm! Haru lột xác rồi!” Trên cả tức giận, tôi xé lá thư thành từng mảnh nhỏ. “Sao em gái tôi lại hành động ngu si như thế trong khi chúng ta ở tình trạng nghiêm trọng như thế này.” “Tôi chịu, tôi cũng không biết nếu cậu hỏi tôi đâu.” Zonmi làm một bộ mặt hoàn toàn ghê tởm. ‘Mặc dù tớ cũng chả muốn nói cho em ấy tình hình bây giờ nghiêm trọng thế nào đâu..” Tuyên bố của Kyouko quá là đắng lòng. “… Tôi đã thắc mắc từ lâu lắm rồi, em gái của Chiharu thật sự rất lạ. Em ấy rất dị thường. “… Ưm, vì hoàn cảnh gia đình của Haru khá là phức tạp mà.” "Aaaaaaaaaah." Chết tiệt, vì tình hình như thế này làm tôi mất cảnh giác. Tôi không thể để quần áo của tôi (đặc biệt là đồ lót) chất đống trong máy giặt được. Vì em gái tôi cứ như quạ lục rác ý. “Well, Vì đằng nào chúng ta cũng không lôi em em ấy theo được, nên vầy cũng ổn.” “Vì nếu em ý ở đây, chúng ta hoàn toàn không thể cho em ấy đi cùng. Nếu cái quần bẩn của cậu đã cứu mạng Manami, đó là một cái giá khá rẻ.” "..." Mạng sống của Manami với cái quần bẩn của tôi có giá như nhau?..... Sao lại thế được? Thật là đáng thương cho em gái của tôi. ♣♣♣♣ Bước ra ngoài, một đống cây cối um tùm ập vào mắt tôi. Vì nhìn thấy mặt đất nhẹ trải xuống, có vẻ như đây là đỉnh núi. Không có dấu hiệu gì cho thấy có người sống ở đây. Với những tán lá che khuất ánh sáng, nói tóm lại đây là một nơi ảm đạm với không khí ẩm mốc. “Một nơi tuyệt đẹp như mọi khi. Mặc dù tôi không thể chịu nổi cái con thằn lằn đỏ đó nhưng khả năng chọn sào huyệt lại rất đáng khen ngợi.” “Thậ…. Thật vậy á?” Có vẻ như nơi đây rất hợp với loài Ghoul. “Mà nhắc mới nhớ, sao mấy cô lại tìm được chỗ này?” Tôi hỏi lại thứ đã thắc mắc từ lâu. Vì cái nơi xa xôi này không thể tìm thấy một cách ngẫu nhiên được. “Là do em gái Chiharu…… Thôi, tốt nhất lên dừng lại tại đấy.” “Ế, sao lại nói theo kiểu đáng ngại như thế?” “Haru, cậu không biết rằng trên đời này có những thứ không biết sẽ tốt hơn sao?” "..." Kyouko cảnh báo tôi. Vì tưởng tượng ra một thứ gì đó đáng sợ….. tôi ngừng suy nghĩ về việc này. ‘Eeerrr, giờ thì phắn khỏi chỗ này thôi.” Chúng tôi đã xác định rõ điểm đến. Chúng tôi chỉ cần bám theo cái dải màu đỏ phát ra từ cái nhẫn. Sao chúng ta không đi taxi cho nhanh nhỉ? Mặt trời sắp xuống núi rồi…. Chúng ta làm gì còn thời gian để nghỉ ngơi nữa. “Thật là một vấn đề nan giải. Nếu chúng ta dùng những chuyến xe nhanh, rất khó để xác đạnh được chính xác điểm đến.” “Nhưng mà dù gì thì cũng phải xuống núi…. Chúng ta xuống núi thôi chứ?” “Đợi đã!” Người ngăn chúng tôi lại là Kyouko. “Tớ không nghĩ đấy là một cách hay đâu.” “… Thế là có ý gì vậy Nephilim…. Ể, Gì-Gì-Gì-Gì thế!?” Zonmi lúng túng một cách trầm trọng. Như kiểu vừa mới nghĩ ra ý gì đó, tự dưng – Kyouko lột đồ. “Tôi đánh giá nhầm cô rồi, Nephilim!..... Đến cả cô cũng là một đứa hư hỏng sao?...” “….. Nói như thế thì ai nghe cô nói cũng nghĩ tôi hư hỏng hết à.” “Cậu nói điều đó khi không mặc pantsu thì cũng không đáng tin mấy đâu.” Cô ấy nói đúng chỗ hiểm. Giờ tôi đang phải chịu nỗi ô nhục vì bị em gái thó mất cái quần lót. Tôi thật sự đang trong trạng thái cực kỳ “Nguy hiểm “. Đối với tôi thì việc này mất hết cả sự trang nghiêm trước một trận chiến sống còn. Nếu tôi ra đó mà không có quần lót, tôi sẽ chẳng bình tĩnh nổi mất. Không, nó sẽ là một vấn đề nếu tôi bình tĩnh lại “Chỉ bằng này thôi, bình tĩnh đi. V-Vì Haru nhìn nhiều nên tớ quen rồi.” "..." Sao cậu nói cái kiểu dễ gây hiểu nhầm như thế…. Zonmi nghiến răng im lặng rồi trừng mắt nhìn tôi với đôi mắt cá chết như thể muốn ném dao từ mắt vậy. “Hể, Hmmm, chuyện là thế, hử? Well, Tôi cũng chả bận tâm gì về chuyện này đâu. Ít nhất tôi cũng đã biết mối quan hệ không đứng đắn giữa hai người.” “Nếu cô thật sự không phiền thì chưng cái mặt bình thường hơn một tý được không, hơn nữa giữa chúng tôi cũng chả có cái mối quan hệ kiểu đấy.” Tôi nói điều này nhiều lần lắm rồi. Mối quan hệ chúng tôi chỉ là đôi bạn thuở nhỏ bình thường thôi mà. “Nhưng, tớ vẫn không xấu hổ?..... Đây là lần đầu tiên tớ show tất đấy.” Sau khi kết thúc với đồ lót, cô co người lại. Ơ mà từ từ. Lột đồ hoàn toàn…..Có lẽ nào là….. “Đừng lại, từ từ đã! Đúng như tôi nghĩ, tiến xa hơn…. Cô không được làm như thế! Nếu tôi cũng cởi quần áo như cô chắc tôi chết mất!....Như-Nhưng tôi chả có gì để show cả.” Không…. Tôi chắc chắn đã thấy Zonmi khỏa thân một lần rồi, nhưng khi cô ở dạng Ghoul, cô ấy nghĩ nó không tính à? Lập tức sau đó là. Cơ thể của Kyouko hóa đen rồi biến thành khổng lồ. Hiểu rồi, Kyouko đã định làm thế này từ đầu nên mới… Một người khổng lồ mọc cánh sau lưng – nguyên cả cái người cũng phải dài đến 8m? Nhìn qua thì cô có cái mặt nạ giống như kiểu người máy với đôi mắt sắc lẹm. Lớp lông màu đen bóng như được bao phủ bởi bóng đêm. Mái tóc thì chuyển sang màu hồng đào dài đến ngang eo trông cực kỳ quyến rũ. Cái sự hóa thân đó còn tuyệt hơn cả hóa khổng lồ, đáng ra phải được mô tả như là hóa quỷ hoặc thiên thần sa ngã gì đó. …… Đây là Nephilim. Hình dạng thật của Kyouko? “.. N-Nó thế nào? Tởm lắm phải không?” Kyouko nói sau khi hóa thành Nephilim. “Hoàn toàn không, Tớ thấy nó cực kỳ ngầu luôn ý.” Tôi không hề chém gió. Nói thì hơi lạ chứ, cái này đang khiến máu chuuni trong người tôi trỗi dậy. “… Cám ơn. Nếu leo lên lưng tớ thì tớ nghĩ mình có thể chở mọi người tới nơi…. Nhưng đây là lần đầu tớ thử làm như thế này.” “Ế, tuyệt thật!” “Khổng lồ nhân cao vút tới trời xanh – Nephilim. Đây là lần đầu tôi được chiêm ngưỡng, nhưng chắc cô đang che giấu nhiều ma lực lắm nhỉ….” Zonmi nói trong ngưỡng mộ. Một người khổng lồ bay? Chắc hẳn nó rất khác thường. Và thêm vào đó, với sức mạnh vật lý đủ để nâng cả cái xe tải bằng một tay. Như thế thì chẳng phải Kyouko là một quái vật cực kỳ mạnh sao? “Ghoul cầm đống quần áo của tớ rồi đúng không? Vì tớ không thích Haru ôm lấy chúng đâu.” “Ồ, giờ mới để ý, cô nhặt cái quần lót của Kyouko ở đâu? Hay là nó bị rách trong vụ lộn xộn vừa nãy rồi…” Nhìn lén lại cho chắc ăn, tôi không hề thấy cái gì giống quần lót ở đống đồ trên tay Zonmi cả. “Cứ khi nào Chiharu mở mồm ra là lại nhắc đến “quần lót”. Bộ trong đầu cậu không có cái gì ngoài quần lót à?” “Khô-Không phải như thế!” Nói thế chứ, tôi có cảm giác rằng mới đây tôi nhắc đi nhắc lại từ “quần lót’ với một tần số bất thường. Nếu không cẩn thận – Tôi sẽ bị coi như một đứa đồi trụy mất. “Tớ có cảm giác ngay từ đầu rằng hôm nay sẽ vướng phải nhiều rắc rối nên tớ mặc sẵn cái quần lót làm bằng “tơ ma thuật” rồi.” “Hửm, cái gì thế?” “Tơ ma thuật – một loại vải đặc biệt sẽ không bị rách trong quá trình biến hình. Rất phổ biến đối với các nữ quái ở ma giới.” “Ể, có cả những thứ như thế á?” “Rồi nhanh leo lên tớ đi. Tớ không thể bay xa trong dạng này đâu.” Nghe theo lệnh, chúng tôi leo lên lưng Kyouko. Không có dây an toàn nên rất là đáng ngại. Trong khi cầu nguyện mình không bị cuốn theo chiều gió, tôi bám lấy vai Kyouko. “…. Này, nhưng sao lạ thế? Bình thường thì tồn tại ở dạng người mới tốn ma lực mà?” Bỗng dưng tôi nhớ về những gì Zonmi nói mấy hôm trước. “Cái đấy phụ thuộc vào hình dạng chính thường ngày. Mà thường ngày thì tớ lại ở hình dáng con người mọi lúc mọi nơi nên hình dạng này khiến tớ tốn sức hơn.” “Ế, có vẻ là có nhiều nhiều loài quái vật lắm nhỉ?” Và cuối cùng, Kyouko cũng vỗ đôi cánh của mình và bay lên không trung. “Vậy chúng ta đi thôi. Giữ chắc vào nhé!” Ù uôi…. Chúng tôi đang bay thật này…. Bay lên cao một cách nhanh chóng, sau chẳng bao lâu là tôi có thể nhìn thấy toàn thành phố “Ha ha…. Ảo lòi! Tớ……. ấn tượng lắm. Kyouko, cậu thật sự rất tuyệt đó.” “….Cám ơn cậu vì điều đó. Được dùng sức mạnh quái vật của mình cho mục đích của người khác, tớ vui lắm….” “Hưm, Sao cô lại nói như thế sau khi mọc cánh?....” Zonmi bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng cho lắm.
|