| abstract
| - Sát thần Quỷ vương. Ngoài thân phận đó, Kusanagi Godou cũng là 1 học sinh trung học. Vậy nên hoàn toàn bình thường khi cậu sẽ tham gia vào lễ hội trường tại Học viện Jounan, nơi cậu theo học. Lớp của Godou đã quyết định dán các tấm poster trong phòng học với nội dung về lịch sử của khu vực Bunkyo - 1 hoạt động khá dễ dàng nhưng chẳng có gì thú vị. Bởi vậy nên ban đầu Godou nghĩ mình sẽ khá tự do sau khi hoàn thành nhiệm vụ được giao của cậu tại lễ hội. Tuy nhiên, cậu không bao giờ lường trước được rằng sẽ vướng vào việc giúp đỡ bạn bè với dự án “cửa hàng” của họ. Hôm qua, cậu đã trải qua ngày đầu của lễ hội khi giúp đỡ trong bếp và mua sắm nguyên liệu. Cậu cũng tính rằng mình sẽ làm thế tiếp trong ngày thứ hai, cũng là ngày cuối cùng. Tuy vậy, chủ trì của dự án Nanami, Sorimachi và Takagi (cũng được biết tới là Ba tên ngốc) đột nhiên thay đổi suy nghĩ của họ về Godou, người đã giúp đỡ mặc dù không tham gia vào “cửa hàng” lúc ban đầu. “Nghỉ 1 hôm đi… Đó là những gì họ nói với mình, nhưng thế là sao chứ?” Vào ngày đầu tiên của lễ hội, Godou đang trên đường về nhà. Trong lúc băng qua các con phố vào ban đêm, Godou nghĩ ngợi nhiều thứ. Sẽ thật đáng tiếc nếu để phí 1 khoảng thời gian rảnh hiếm có như vậy. “Nếu thế thì, sao cậu không dành ngày mai để tận hưởng lễ hội với mình nhỉ, Godou-san?” Mariya Yuri đưa ra 1 lời mời khi đang đi bên trái cậu. Một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên gương mặt hiền lành xinh đẹp của cô. Bản thân cô ấy là hiện thân hoàn hảo của Yamato Nadeshiko; với mái tóc màu nâu dài bóng, vẻ đẹp nổi bật của cô tương phản mạnh mẽ với tính cách dè dặt và thận trọng của mình. “Nhiệm vụ của mình ở câu lạc bộ trà đạo sẽ hoàn thành trong buổi sáng… Nên sẽ ổn thôi. Buổi chiều Hikari cũng sẽ đến. Sẽ tốt hơn là chỉ đi xung quanh 1 mình…” Nàng tiểu thư hạ ánh mắt xuống 1 chút sau khi nhắc đến tên em gái mình. “M-mình cảm thấy sẽ rất tuyệt nếu Godou-san có thể đi cùng bọn mình…” Yuri ngượng ngùng giải thích thêm. Cử chỉ và cách nói chuyện của cô vô cùng đáng yêu. Nàng tiểu thư đài các không chỉ có sự đoan trang, mà cũng có lúc sẽ nghiêm túc, kiên quyết và cao thượng, đôi khi còn hay tức giận nữa. Godou cũng thường xuyên thấy mặt nhút nhát vô cùng đáng yêu của cô. “Mình hiểu rồi. Vậy thì ngày mai chúng ta hãy đi cùng nhau.” Thế là cậu đã đớp thính và chấp nhận ngay lập tức. Chẳng hiểu sao, Godou cảm thấy tội lỗi kiểu như “thật xấu hổ khi ở cạnh những cô gái.” “Vậy thì, Kusanagi Godou, ngài cho phép tôi đi cùng được không?” “Tất nhiên, đâu thể bỏ mặc Liliana 1 mình được.” Godou cũng sẵn sàng chấp nhận yêu cầu của cô gái bên phải cậu, Liliana Kranjcar. Vẻ đẹp như tiên nữ có nguồn gốc Đông Âu. Người tự gọi mình là hiệp sĩ kiêm trưởng hộ vệ. … Hoàn toàn chẳng ngờ được cậu vừa tự đặt mình vào tình huống được gọi là “mỗi tay 1 em”, Godou tiếp tục bước đi.
*
*
* Vậy là ngày thứ 2 của lễ hội trường bắt đầu. Gặp nhau trước nhà cậu lúc 10h sáng, Godou và Liliana cùng nhau tới trường. Gần đây, Godou cảm thấy mình thường xuyên dành thời gian với cô. Hai người họ sẽ gặp nhau trước cửa mà chẳng cần hẹn trước. Nó giống như mọi thứ xảy ra một cách tự nhiên như kiểu cả hai đều chung một suy nghĩ, và sự thực cũng biến thành như thế. Hơn nữa, 2 người họ gần đây đã đạt tới mức hiểu nhau mà không cần lời. “Xét cho cùng, trường học của Nhật Bản cũng có những hoạt động kiểu này.” Liliana lẩm bẩm với chính mình khi đi ngang qua cổng trường mới dựng. Nó được làm thủ công, đặc biệt tạo ra phục vụ cho lễ hội trường. "Các trường học tại Ý sẽ tổ chức lễ kỷ niệm trong suốt Natale và Lễ Phục sinh, nhưng không bao giờ có quy mô giống như thế này. Mặc dù loại hình hoạt động quy mô lớn này phải mất rất nhiều thời gian và nỗ lực để tổ chức, chẳng qua niềm vui và sự hứng thú cũng tăng nhiều, khá tuyệt đấy chứ." Liliana mỉm cười. Đối với 1 người luôn luôn khẳng định mình là ‘hiệp sĩ’, đây là 1 nụ cười thoải mái hiếm hoi. “Hình như Liliana rất thích những hoạt động kiểu này?” “Vâng. Tôi thích trang trí nhà cửa thật lộng lẫy cho các bữa tiệc gia đình và nấu thật nhiều món ăn. Lễ hội này dành cho tất cả các học sinh phải không nhỉ? Năm sau tôi cũng muốn tham gia như thế này.” Hiệp sĩ tóc bạc nói chuyện với biểu hiện thích thú rõ ràng hiện ra trên khuôn mặt. Nó không giống như biểu hiện hoảng hồn thỉnh thoảng cô mang khi phải đối mặt với thất bại bất ngờ, thứ tách cô ra khỏi cách cư xử trang trọng và nghiêm cẩn như mọi khi. Lúc này, biểu cảm ngây thơ của Liliana khiến cô không khác gì 1 người 16 tuổi bình thường. “Đúng vậy. Nó sẽ rất vui, không tuyệt sao?” Gật đầu, Godou nhớ tới hiệp sĩ còn lại.
*
*
* “Lễ hội trường… 1 festa mà những sinh viên tình nguyện tổ chức cho họ, àh… Vui là chính, đó là ý nghĩa chủ yếu, phải không? Có vẻ như nó không đủ sang trọng để chào đón khách mời danh dự như Erica Blandelli.” Đó là những gì hiệp sĩ đỏ nói cách đây vài ngày trước khi cô bay qua Ý để xử lý một số vấn đề. Mỉm cười gượng gạo, Godou đã cố gắng để giải thích. “Tôi không thể nói tưởng tượng của cậu hoàn toàn là sai. Tuy nhiên, đó là dịp hiếm hoi với các trường học tại Nhật nên tôi nghi cậu ít nhất cũng nên xem thử. Ở lại thêm 1 chút cũng không sao mà, phải không?” Một người thân ở Ý đang bệnh nặng… Đó là lý do cô ấy bịa ra cho lần trở về này. Liệu có phải chuyện gì nghiêm trọng hơn không? Godou không khỏi tò mò. “Anh có lý. Ngay cả khi em phải tham gia 1 cách vô nghĩa hay không chịu được một salon nhàm chán trong nơi cư trú của những kẻ tầm thường, miễn là Godou yêu dấu của em ở đó, em nghĩ mình vẫn có thể tạo ra những kỷ niệm đẹp.” Erica mỉm cười khi cô ép ngực mình vào người cậu. Nét quyến rũ lan tỏa ra từ những hành động vô ý kiểu này hẳn chính là giá trị thực sự của cô ấy chăng. “Tuy vậy, em sợ rằng mình sẽ phải đi bởi vì có 1 cuộc hội đàm em muốn hoàn thành càng sớm càng tốt. Nếu bây giờ em không đến Ý, sẽ chẳng biết lần tiếp theo có thể thực hiện được là khi nào… Thế nên, Godou, hãy cố chịu đựng khoảng trống do sự vắng mặt của em mà không cô gái nào khác có thể lấp đầy nhé.”
*
*
* “… Đó là những gì Erica nói.” “Không có cách nào khác. Với Erica và tôi, đó là vấn đề sống còn.” Godou tham gia vào lễ hội trường ồn ào, náo nhiệt cùng với Liliana khi nhớ lại cảnh chia tay với hiệp sĩ đỏ. “Vậy Liliana có biết chút gì về lý do cô ấy trở về không?” “Àh, thực ra thì… Erica sẽ giải thích chi tiết khi cô ta thành công trở về. Xin ngài hãy tha thứ cho tôi vì lúc này không phải lúc thích hợp để nói ra.” Chuyện gì đó như thế sao. Godou mở to mắt ngạc nhiên. Mặc dù Erica và Liliana là đối thủ, định mệnh của họ thường xuyên gắn liền với nhau theo nhiều cách. Godou quyết định không theo đuổi vấn đề này thêm nữa, đưa mắt nhìn về phía bên trong của trường. Con đường từ lối vào tới giảng đường biến đổi khác thường do trong mode lễ hội. Những gian hàng xếp kín hai bên. Quầy hàng đồ uống bán những đồ uống ướp lạnh. Các hàng ăn bán takoyaki, okonomiyaki, mực nướng, bánh crepe, mì xào, bánh Castella và các loại đồ ăn nhẹ. Ngoài ra, còn có các gian hàng bói toán, vẽ chân dung, nhiếp ảnh, karaoke, chợ trời… Mọi người thực sự đã rất nỗ lực. Có lẽ vì Học viện Jounan cũng bao gồm một phần trường đại học, lễ hội các trường trung học đã ảnh hưởng đến một mức độ nào đó. Đi bộ thêm khoảng hơn 10p, len lỏi qua rừng cây, họ đã tới đích. Tòa nhà được gọi là Khu Nhật Bản. "Lần cuối cùng chúng ta đến đây, Seishuuin Ena cũng có mặt. Không biết lần này có thế không nhỉ?" “Chịu. Tôi đã thử gọi cho cô ấy trước lễ hội nhưng không liên lạc được. Có thể cô ấy đã dùng hết pin như thường lệ hoặc đi vào sâu trong núi nên không nghe máy được…” Godou trả lời khi nhớ tới Hime-Miko Thần Kiếm. Mặc dù là học sinh trung học, cô ấy cũng là 1 lãng khách bí ẩn không thể đoán trước. Cô có thể đột nhiên xuất hiện ở những vị trí bất ngờ nhưng khi cần lại chẳng thấy đâu. 2 người trò chuyện khi họ bước vào căn phòng truyền thống của Nhật có kích thước 20 tấm tatami. Đây là địa điểm cho "tiệc trà" được tổ chức bởi câu lạc bộ trà đạo. Godou và Liliana bước vào sau khi nộp phí vào cửa. Căn phòng được được trang bị 1 bếp đun nước và một vài chiếu trà. Các thành viên của câu lạc bộ trà đạo phục vụ khách hàng với trà và đồ ăn nhẹ. “Chào mừng 2 người.” Yuri đến trước mặt Godou và Liliana đã ngồi xuống chiếu. “Mình sắp được thay ca nên chờ chút nhé.” “Àh, tôi hiểu… Nhân tiện, Mariya Yuri, đây là trang phục của các câu lạc bộ trà đạo à?" Hiệp sĩ tóc bạc nói với vẻ ấn tượng. Tất cả các cô gái của câu lạc bộ trà đạo đang bận rộn khuấy và chuẩn bị bột trà. Đây là hoạt động thông thường của câu lạc bộ. Họ mặc kimono thay vì đồng phục học sinh khi họ ngồi trên những tấm chiếu. "Vâng, là một thành viên của câu lạc bộ trà đạo, mình chỉ có thể nói rằng trang phục giống thế này.” Yuri hơi ngượng ngùng trả lời. Cô mặc một bộ kimono tuyệt đẹp với màu hoa anh đào. Thẳng thắn mà nói, các thành viên khác của câu lạc bộ dường như không quen với trang phục của họ và khá khó khăn trong việc rót trà. Mặt khác, Yuri nổi bật lên với những chuyển động tự nhiên của mình và cách cư xử tinh tế. “Mình hiểu, ra là vậy… Mình đã luôn nghĩ lý do tại sao nó rất kỳ lạ." Godou quan sát nơi này khi cậu hiểu ra mọi chuyện. Chỉ cung cấp trà bột và đồ ăn nhẹ, nơi này bình thường sẽ không được thu hút với con trai. Tuy nhiên, một phần ba số khách hàng hiện tại là nam giới trẻ tuổi. Có những sinh viên nam từ Học viện Jounan, nam sinh mặc đồng phục từ các trường khác, và số khách quen thậm chí còn nhiều hơn. Đương nhiên, mục đích của họ chỉ có thể là những cô gái mặc kimono. Chỉ suy nghĩ thế thôi đã thấy hơi khó chịu rồi ... Godou vô tình đi tới kết luận này khi thưởng thức hương vị của bột trà Yuri pha cho cậu. Trong câu lạc bộ trà đạo, Yuri cực kì nổi bật. Gạt những thứ khác sang 1 bên, cô là hiện thân cho từ “Bishoujo. Có thể thấy rõ từ dáng ngồi duyên dáng của cô ở 1 đẳng cấp khác biệt với những cô gái khác. Kusanagi Godou hiện đang được phục vụ bởi một cô gái như vậy, và thậm chí còn mang theo một cô gái da trắng tóc bạc. Đây chắc hẳn là trạng thái ý thức tự ngã quá thừa nhỉ? “Sao vậy Godou-san? Trà không hợp khẩu vị của cậu ư? “Tôi thì lại thấy hương vị vô cùng tinh tế… Hay là ngài đang lo lắng thứ gì khác chăng?” “Àh không, không có gì đâu, đừng bận tâm.” Godou lắc đầu. Cậu buộc phải nở nụ cười trước sự tinh ý của 2 cô gái Godou thấy tâm trí mình lang thang vào những ý nghĩ kỳ lạ như kết quả của việc đi cùng những cô gái quá hấp dẫn, lẽ ra nên phải bình tĩnh trước mọi chuyện hơn... Tuy nhiên, suy nghĩ này đã hoàn toàn bị đảo ngược trong vòng chỉ hơn 1 giờ.
|