| abstract
| - Naples (Napoli, trong tiếng Ý) là một trong những thành phố lớn nổi tiếng nhất ở Ý, và bến cảng nơi đây là một địa điểm tham quan từ lâu đã có nhiều danh tiếng. Thành ngữ ‘Chết vì nhắm Naples’ được một ai đó nghĩ ra, khi đứng trước vẻ đẹp không có gì có thể so sánh của thành phố cổ kính này. Nhìn từ xa, quan cảnh của thành phố cũng vẫn lộng lẫy không kém. Ánh mặt trời chiếu rọi xuống làm lung linh làn nước xanh biếc của Naples, và ở đó sừng sững một trong vô số những công trình kiến trúc lịch sử, cảng Santa Lucia. Có thể nói phong cảnh về đêm ở đây được xếp vào top đại tam của thế giới. Nhìn về phía đông, ta sẽ nhìn thấy Ngọn Vesuvius, một núi lửa cách đó mười cây số. "Hừm, nhìn xa, cứ tưởng nó là một thị trấn khá là đẹp mắt, nhưng đến tận chỗ, rồi mới thấy cảnh: đường phố thì bẩn hết sức toàn là rác với rác, tường bị vẽ bậy, ùn tắc giao thông liên miên, còn người dân thì vô tư chả quan tâm gì hết, do đó mà tối ngày xảy ra tùm lùm chuyện. Dù có cố gắng bốc phép đến cỡ nào, thì nó vẫn không là nơi cho người ở." "À, Karen, tuy những điều em vừa nói hoàn toàn đúng, nhưng đó đâu phải là những lời mà em nên nói với người ở đây!" "Nếu những lời đó của em làm chị khó chịu thì cho em xin lỗi ạ, thưa Madam. Em luôn trung thực và thẳng thắn mà, tuy vậy mà em thường hay lở miệng nói ra cảm xúc thật lắm ạ." Vói cái tên Spaccanapoli, nó là một trong những đường phố cổ nhất ở Naples. Nằm ở trung tâm thành phố, bên cạnh là Quảng trường Garibaldi và những nhà thờ gần đó luôn bận rộn người qua lại, tràn đầy không khí thân thiện của một khu phố thương mại của tầng lớp lao động truyền thống. Ở một gốc phố đã xuống cấp là hiệu sách cổ Diana Milito. "—M-Madam á? Em nghe thấy gì không, Lily? Cô bé này dám gọi chị là 'Madam' đấy... Nói gì giúp tớ đi!" "Karen, khi nói chuyện... một cô gái trẻ như Diana, em không dùng từ nào xưng hô thích hợp hay sao?" Naples, nơi sinh của món bánh pizza, cũng là một thành phố giáo dục (la khu vực ma giáo dục có ảnh hưởng lớn đến kinh tế và xã hội). Vào năm 1224, thời đại của Vương Quốc Syria, là năm Đại học Naples được thành lập. Trường đã đứng vững hằng ấy năm và cho đến nay cũng vẫn vậy. Có lẽ một trong số lý do là bởi vì môi trường nơi đây có rất nhiều hiệu sách cũ. Con phố bên cạnh Quãng Trường Bellini cũng được biết đến là phố sách cũ. Trong tòa nhà với cái tên ‘Nhà của Milito’, ba phù thủy đã tụ họp tại đây. Bằng cách nào đó, dù là tiệm sách cũ ở quốc gia nào, thì ta vẫn có thể cảm nhận được cùng một bầu không khí. Trong căn tiệm được thiết kế gọn gàng sách sẽ trên, là bộ sưu tập vô vàn những cuốn sách đã có tuổi, còn có các pho sách và nhiều ghi chép khác. "Những lúc Liliana-sama dối, chị ấy sẽ ngoảnh mặt đi chỗ khác, chả dám nhìn người đó... Y như lúc nãy ấy ạ." "Thật sao!? Lily, có thật không vậy hả...?" "Một chút cũng không! Karen, đừng có nói vô căn cứ như vậy chứ!" "Ara, không phải ngày kia chị suy tư dữ lắm sao ạ? —Tự hỏi mình không biết tuổi thật Diana-sama là bao nhiêu sao ạ? Lần trước không phải chị đã nói, tuy chị ấy ăn mặc nhìn trông trẻ vậy chứ, cô ấy vẫn đâu thể nào che được hết những nét nhăn quanh mắt có đúng không ạ?" "Chị đâu nói thế! Nhất định không tới mức đó!" "Giờ, giờ, em nói thẳng luôn vậy sao, Lily. Hai người ác quá à!" Chủ hiệu, Diana Milito, phù thủy cư ngụ tại Naples. Tuổi không xác định, một phụ nữ trẻ trung với khuôn mặt trẻ con luôn thích măc váy rộng nhiều đường vẫy sóng, mà, kỳ lạ thay, không có chỗ nào là không hợp với cô hết. Lần đầu tiên gặp Diana khi đó Liliana chỉ mới lên bảy, trong khi cô đã là một cô gái trẻ. Từ lúc đó, và cho đến tận bây giờ, gần chín năm đã trôi qua, mà cô vẫn giữ được nụ cười ngày ấy, ngoài hình thanh xuân của cô cũng không có gì thay đổi. Nhưng dù vậy, thời gian không thiên vị một ai, như những nếp nhăn in hằng trên gương mặt và sự thật là nước da của cô đã mất dần sự mịn màng vốn có của nó. Chị ấy, thật sự, bao nhiêu tuổi? Có lẽ tốt nhất không nên nghĩ quá nhiều về điều đó. Liliana nhanh chóng nói qua chuyện khác. "Mà quan trọng hơn, Sir Salvatore tới muộn, thật đáng lo." "...Này! Lily, đừng giả vờ ngây thơ nữa. Làm sao mà có chuyện gì xảy ra với chúa tể của chúng ta, một Campione được chứ?" Diana trả lời, hờn dỗi. Này chị bái bai tuổi xuân rồi, làm ơn cư xử tựa tuổi mình một mình đi—mặc dù Liliana thực sự muốn nói vậy, cô buộc phải giữ lại trong họng. Không được, nếu ra đời mình coi như xong. "Đương nhiên, là em không có ý đó. Điều em muốn nói là vấn đề thần kinh tâm lý của chúa tể, ngài ấy vô tư còn lười biếng, nên có những chuyện ngài ấy không thể tự mình vượt qua được." Trong hai người họ, chỉ có Liliana đã gặp được mặt của Kiếm Vương. Nghe xong, Diana tỏ vẻ lo lắng, còn Karen thì gật gật như thể ông bà vừa hiện về vậy. "Vậy là em đang nói về chuyện Sir Salvatore là ngươi như thế nào ấy à? ...Nếu bỏ qua sức mạnh của ngài ấy, thì về tính cách, khó mà tìm được điểm gì để khen lắm nhỉ?" "Em thường nghe nói ngài ấy là một người thẳng thắn nhưng lại rất cẩu thả." Liliana lấy ra chiếc điện thoại di động màu xanh của mình. Vấn đề là, Salvatore Doni không bao giờ mang theo thiết bị điện tử những lúc anh đi ra ngoài. Người ta nói rằng ngay cả khi anh có mang theo, rồi cuối cùng nó cũng mất tích một cách đầy bí ẩn. Nên để ngăn ngừa chuyện không hay xảy ra, lần này anh có thêm một trợ lý đi cùng, cũng là sự giúp đỡ rất lớn cho họ trong hoàn cảnh như thế này. Sau vài hồi chuông, đầu bên kia cuối cùng cũng nhấc máy. "Kranjcar đây... ngài ấy giờ sao rồi ạ?” "Xin lỗi vì đã trể hẹn. Tuy tôi đưa được ngài ấy tới Naples, nhưng ngài lại dừng lại ở Quảng Trường Garibaldi đi mua vài cây kem Gelato rồi. Thế nên cô có thể lại đón chúng tôi được không? Sau đó tôi sẽ giao cái của nợ—à lộn, giao ngài ấy lại cho cô." Mặc dù nghe như anh hơi mệt mỏi, vậy mà giọng vẫn khá độc điệu. "Cũng được, bây giờ tôi sẽ tới đó. Gặp lại anh sau... ...Chúa tể của chúng ta đã đến, giờ tôi sẽ đi đón ngài ấy. Diana, dẫn Karen xuống dưới trước, sẽ tiết kiệm thời gian hơn đấy." Cúp máy, Liliana giải thích tình hình cho hai người còn lại. Sau khi treo biển 'Đóng cửa’ lên cửa vào, ba phù thủy bước ra phố, ra đường phố ở thành phố Naples. Không lâu sau, Liliana tách ra và đi thẳng tới Quảng Trường Garibaldi. Liliana Kranjcar là hiệp sĩ Phù Thủy. Địch thủ của cô, Erica Blandelli, nói chung, cũng là một Phù Thủy, nhưng có thể là gần với Nữ Pháp Sư hơn. Ranh giới giữa Giữa Phù Thủy và Pháp Sư rất mơ hồ. Điều này đã được những nữ miko thiên kính và nữ tu thời cổ đại định rõ. Kiến thức và phép thuật của họ được truyền lại trực tiếp từ các phù thủy của thế hệ trước. Diana Milito, một phù thủy của Thánh Giá Đồng Đen sống ở Naples, cũng là người đã dạy Liliana phép phù thủy. Và Karen, cũng được đào tạo sử dụng phép thuật tương tự, hiện đang ở bên cạnh Liliana để được cô chỉ dạy thêm cho mình. Sau khi tạm biệt hai người kia, Liliana đi theo con đường Corso Umberto, từng bước tiến đến Quảng Trường Garibaldi. Bức tượng của anh hùng cách mạng, Giuseppe Garibaldi, đứng hiên ngang giữa trung tâm quảng trường. Y như cô đã nghĩ, nơi này đông ngập người qua lại, nhưng cô vẫn có thể biết nên đi đâu tìm anh. Đó là bởi vì, giữa đám đông kín chật người, cô nghe thấy hai giọng nói rất quen thuộc. "Trả lời tôi ngay, Salvatore Doni, tuy cậu rõ ràng đang liếm láp một cây Gelato, những mà cậu đi mua ở chỗ khỉ nào thế hả?" "Lo mấy chuyện nhỏ nhặt là không tốt đâu, Andrea. Cậu nên nhìn lên nhìn lên cao và tận hưởng đi chứ." Một bộ đôi đẹp trai đang đứng nói về một chuyện gì đó. Một anh chàng có mái tóc đen, đeo chiếc kính gọng bạc, toát ra vẻ tri thức. Và trên gương mặt mảnh mai, giữa lông và mi mắt của anh xuất hiện một đường thâm quầng dài màu đậm. Người còn lại là một anh chàng lực lưỡng với máu tóc vàng trông có vẻ vô tư lự. "Cậu nhìn lên mà xem, mặt trời hôm nay thật đẹp. Và cậu nghe thử xem, đây là thời điểm nhộn nhịp của mùa hè đấy. Và giờ chúng ta đang ở Naples. Thành phố của biển và ánh nắng mặt trời. Là nơi dành cho du thuyền, bãi biển, cóc bia lạnh, dĩa đồ nướng và trai gái mọi lứa tuổi đến đấy vui chơi tận hưởng—những điều tạo nên mùa hè đúng nghĩa! Đặt chân lên nơi này, tớ chỉ định hoàn thành một công việc ở đây mà thôi. Đúng thế, đó là, đi nghỉ!" Trong tay anh, là một chai Limoncello. Nhìn bên ngoài thì dường như nó là một thức uống giải khát tươi mát, nhãn hiệu trên chai cũng được in hình nhiều giọt nước. Và chàng trai tóc vàng đang hút ống hút liền hơi lúc anh la lớn lời tuyên bố trên. Nói thêm, anh đang mặc một chiếc áo aloha đầy hoa văn, quả thực, ăn mặc rất thoải mái. "Sir Salvatore!" Liliana gọi anh. Không nghi ngờ gì, đó là Salvatore Doni, hiệp sĩ mạnh nhất của nước Ý, Kiếm Vương, một trong bảy sát thần của thế giới, Campione. "Ah, lâu rồi không gặp, ê mà... Kranjcar, phải không?" "Thưa ngài, cô ấy là Liliana Kranjcar đấy ạ." Trước một Campione chào cô với vẻ vui tươi, chàng thanh niên đeo kính trịnh trọng nói thêm. Thái độ và lời nói của anh đột nhiên trở nên lịch sự và giống mấy người kinh doanh hẳn lên, vẻ mặt lạnh lùng sắt đá, hoàn toàn trái ngược với trước khi Liliana gọi họ, có thể gọi đó là ‘tốc biến tính tình hoán chuyển thuật’. Tên anh là Andrea Rivera. Đối với Salvatore Doni, anh đôi khi là một phụ tá, có khi, là thư ký, nhưng quan trọng nhất, là một người quản thúc. Làm đủ công việc dù là nhỏ, chàng thanh niên với danh hiệu Quản Gia Của Hoàng Vương. "Ah—vậy à. Xin lỗi nha, tui chỉ có thể nhớ tên người đã gặp năm lần mà thôi, có lẽ cô chắc trong khoảng ba lần thì phải? Nên thật sự tôi không thể mò ra cái tên đầy đủ của cô trong đầu—" File:Campione v4 055.jpg Trước mặt Vị Vua mỉm cười, Liliana chào theo quân lễ. Thật sự cô đã chạm mặt anh được sáu lần, nhưng cô không dám nói ra. Bị lừa bởi tính cách thường ngày của anh sẽ rất tai hại. Trong tâm anh là một con quỷ thật sự—ngay cả khi tất cả pháp sư trên thế giới hợp sức chống lại anh, chỉ một mình anh vẫn có thể đánh bại hết bọn họ, đó chính là kiếm vương bất diệt. "Vậy thì, Liliana Kranjcar, tôi giao vua lại cho cô. Tôi xin phép phải đi để giải quyết vài vấn đề cấp bách khác." "Không sao đâu. Xin cảm tạ, Sir Andrea." Liliana trả lời, tỏ vẻ biết ơn. Nếu không có Andrea Rivera, Salvatore Doni chỉ đơn thuần là một chiến binh, không thể hành động như một người đứng đầu của thế giới ma thuật được. Đây là tại sao anh được phong tặng danh hiệu Quản Gia Của Hoàng Vương. "Thế thì, thưa ngài, giờ Liliana sẽ là người hướng dẫn, xin ngài hãy lắng nghe cẩn thận những lời cô ấy nói và cư xử đúng mực như một vị vua thực sự. Chuyện này, từ đáy lòng mình tôi xin khẩn cầu ngài." Rivera ngỏ ý, một cách trang trọng. Khi nghe thấy điều này, anh, một trong bảy Quỷ Vương của thế giới, cau mày. "Biết rồi. Tớ cố định gây rắc rối cho cô ấy đâu, cậu lo lắng thái quá rồi đó." "Xin thứ lỗi cho tôi, đó chỉ là một trong những trách nhiệm mà tôi phải thực hiện—xin được mạn phép nói điều này, tôi đang lo là ngài sẽ đột nhiên bỏ trốn giữa chừng, hoặc xảy ra những chuyện tương tự, nên tôi đã chỉ thị cho Kranjcar liên lại với tôi ngay lập tức nếu có phát sinh những vấn đề trên. Nếu ngài chịu để tâm đến chuyện này là tôi có phước lắm rồi ạ." Nếu cậu chạy đi, có chuyện gì là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy... Dường như là ẩn ý bên trong lời nói trên của anh. Liliana âm thầm đồng tình. Rivera và Salvatore Doni đã là bạn bè, ngay cả trước khi người kia có được sức mạnh của Vua. Thậm chí khi không ai quan tâm, hay có gan, anh vẫn có thể chữi bới thẳng mặt Vị Vua không chút sợ hãi. Lòng gan dạ kiên trì đó của anh đã được tán dương ngưỡng mộ, và vì thế mà anh được đảm nhận vị trí như hiện tại. "Biết rồi, tớ biết rồi. Mà này, về cái chuyện tớ giao cho cậu, làm cho tốt đấy nhé." Trước chàng quản gia lo âu đủ điều, Salvatore Doni dùng tay ra hiệu bảo anh đi giùm. Không nói gì, Rivera cúi chào, xong liền đi ngay, hòa mình vào đoàn người đông đúc. "Sir Andrea đi đâu vậy ạ?" "Lúc nãy, tui có sai cậu ấy làm chút chuyện vặt vẻo... Giờ thì. Chúng ta cũng nên đi giải quyết chuyện của bên cô nhỉ?" Doni trả lời Liliana trông có vẻ buồn chán. Nốc hết chai Limoncello, anh nhặt chiếc va li đang để trên lề đường lên. Đó là một va li màu đen kiểu dáng khá đẹp có thể đựng được vật rất lớn. Tước hiệu của anh, Kiếm Vương, có thể liên quan tới kích cỡ của nó. "Mà tui chả thấy có hứng gì hết—Tuy biết đó là việc nguy hiểm nên cô nhờ tui giúp, nhưng..." Doni uể oải phàn nàn. Dù sao thì, so với Dejanstahl Voban, anh vẫn dễ quản lý hơn nhiều. Tính khí thất thường của anh, có thể coi đó là một phần của bản tính đáng gờm của Vi Vua này. Anh là người coi chiến trường như nhà của mình. Đó chắc là cách chính xác nhất để miêu tả con người anh. Đối với các pháp sư trên đất Ý, những người biết quá rõ về điều này, họ xem lối cư xử thường ngày và cá tính của anh đơn giản chỉ như là một mốt thời trang phổ biến trong thế hệ đồng trang lứa với anh mà thôi. "Đúng là, mình chả nhìn kẻ thù trước mắt, thì không thể nổi máu lên được, cô thấy phải không? Chúng ta chắc nên mời vài vị thần, hay vài con quỷ, hoặc vài con quái thú gì cũng được, mặc kệ có là kẻ thù hay là không, làm một trận xả láng để thay đổi không khí chứ nhỉ—" "Thưa ngài... Vì tôi nghi ngờ vụ việc lần này có dính dáng đến thần linh, cũng có thể là một sinh vật thuộc loài rồng, nên tôi tin rằng nó không làm phụ lòng mong đợi của ngài đâu ạ." Liliana nói, truyền đạt thông tin một cách ngắn gọn và đơn giản. Nếu có thể, cô rất muốn có được thông tin chính xác và đáng tin cậy trước khi trình bày tường tận sự việc, nhưng không thể trách cô khi quyết định làm như vậy. Sau tất cả, mời được Vua đến Naples đã là quá tốt. Chuyện quan trọng nhất lúc này là không để anh tự ý làm chuyện thừa thải. Nghe được tin trên, thái độ của Salvatore Doni lập tức thay đổi. "Cô thể giải thích kỹ càng từng chi tiết được không, Liliana Kranjcar?" Cái tên đầy đủ mà cô làm gì anh cũng chả bỏ được vào trong đầu, lần này lại được nói ra rõ mồn một. Môi anh hơi méo qua một bên tạo thành nụ cười ham hở, thái độ lôi thôi lếch thếch như một cậu nhóc giờ không còn gì ngoài cát bụi. Salvatore Doni mỉm cười vui vẻ, lộ ra phần nào bản chất chiến binh thật sự của mình.
|