| rdfs:comment
| - Asuna thở dài, áp tai lên ngực tôi. "Giai điệu này … Đây chính là âm thanh của trái tim anh phải không Kirito? " "À ờ ......" Tôi trả lời sau khi thoáng nghĩ về điều đó. "Không, anh cũng không chắc ... thứ tiếng em nghe thấy có thể đang đập cùng một nhịp với trái tim anh ở cơ thể thật, thế nhưng những âm thanh trong thế giới này chẳng phải đều được tái tạo bởi hệ thống sao ...?" Khuôn mặt Asuna chợt thoáng đượm một nỗi buồn, nàng bĩu môi. "... Chuẩn rồi đấy em yêu." Suy cho cùng thì, tôi cũng chưa bao giờ nghe thấy nhịp tim ai trong thế giới thực. "Kyaa, anh làm gì vậy?" "Khôông, chờ đã ... e-erm ..."
|
| abstract
| - Asuna thở dài, áp tai lên ngực tôi. "Giai điệu này … Đây chính là âm thanh của trái tim anh phải không Kirito? " "À ờ ......" Tôi trả lời sau khi thoáng nghĩ về điều đó. "Không, anh cũng không chắc ... thứ tiếng em nghe thấy có thể đang đập cùng một nhịp với trái tim anh ở cơ thể thật, thế nhưng những âm thanh trong thế giới này chẳng phải đều được tái tạo bởi hệ thống sao ...?" Khuôn mặt Asuna chợt thoáng đượm một nỗi buồn, nàng bĩu môi. "Em cứ tưởng chúng đều giống nhau chứ nhỉ? À hiểu rồi, ý anh là cũng giống như âm thanh khi ta nghe điện thoại từ ai đó ở thế giới thực, đó không phải là giọng nói của họ, mà chỉ là sự tái tạo âm từ chiếc điện thoại, đúng không ? " "... Chuẩn rồi đấy em yêu." Tôi gật gù với nụ cười vui vẻ để đáp lại cô vợ mới cưới của mình, cô nàng trườn về vị trí cũ, áp tai lên ngực tôi, có vẻ như nỗi buồn ấy của nàng đã tan biến. Nhắm nghiền mắt lại, cùng với dòng suy nghĩ vu vơ ấy, tôi im lặng lắng nghe những tiếng thì thầm dễ thương của nàng ấy về nhịp tim của mình. Suy cho cùng thì, tôi cũng chưa bao giờ nghe thấy nhịp tim ai trong thế giới thực. Tất nhiên, tôi cũng đã nghe vài lần mấy hiệu ứng âm thanh nhịp tim trên truyền hình hay những phim điện ảnh, nhưng tôi tự hỏi, liệu có đúng như Asuna nói, rằng ta có thể nghe thấy nhịp tim của ai đó trực tiếp mà không cần ống nghe? Liệu từng nhịp đập của sự sống đó thực sự có thể nghe được chỉ bằng cách áp tai lên ngực như Asuna đang làm? Trên hết, nhịp đập ấy thực sự là gì nhỉ? Là âm thanh của sự co giãn cơ tim? Là tiếng đóng mở van tim? Hay tiếng từng dòng máu được bơm đều đặn ...? ... Trong khi những câu hỏi vớ vẩn chẳng ăn nhập gì với tình huống hiện tại ấy cứ lâng lâng trong đầu mình, tôi chợt dấy lên một khao khát được nghe thấy âm thanh đó — kể cả khi nó chỉ là âm thanh mô phỏng —tôi bất ngờ choàng hai tay mình quanh người Asuna. "Kyaa, anh làm gì vậy?" Ôm chầm lấy thân hình mảnh mai, đang khẽ run lên vì bối rối của nàng kiếm sĩ nổi tiếng, mặc cho tiếng càu nhàu của nàng. Chiếc chăn giờ đây đã trượt xuống nhường chỗ cho làn da muốt kia, vốn đang trong chế độ Tháo bỏ Tất cả vật dụng, tựa những vì tinh tú rạng ngời dưới ánh trăng; Tiếp tục thực hiện bước cuối cùng theo âm mưu ban đầu, tôi áp khuôn mặt vào giữa ngực của nàng. "Khôông, chờ đã ... e-erm ..." Tôi ôm ghì lấy cơ thể đang chống cự của nàng bằng đôi tay của mình. "Vừa nãy anh xin phép rồi mà, đúng không, Asuna? Tới lượt anh! " Tôi quả quyết. "Nghe nhịp tim mà úp cả cái mặt vào à, xoay đầu qua cho em ngayyy !" Dứt lời, hai tay của Asuna ghì chặt vào đầu tôi, xoay hoắt chín mươi độ không thương tiếc.
|