| abstract
| - Vương quốc vùng hồ, ngoại ô đô thành --dịch chuyển-- Anh Hùng: “… Đến rồi.” xoa tay Ma Vương: "Hm. Dịch chuyển thuật đúng thật là tiện lợi.” Anh Hùng: " Vốn là Ma Vương thì cô cũng dùng được mà đúng không?” Ma Vương: "Không hề. Trên phương diện dịch chuyển đơn đối tượng với khoảng cách xa và khả năng tự quyết điểm đến thì ma thuật của tôi hoàn toàn không thể bì được.” Anh Hùng: "Thế cơ à? “ Ma Vương: "Kĩ thuật ứng dụng của đôi ta cũng khác nữa. Tôi mong sẽ có dịp để bỏ thời gian nghiên cứu thêm về chúng.” Anh Hùng: "Rồi. Giờ thì đến công việc trước mắt cái” Ma Vương: "Vâng. Đến đâu rồi nhỉ?” Anh Hùng: "Chỉ cần qua ngọn đồi đó thôi. Cậu che mặt lại phòng hờ đi.” Ma Vương: "Mình hiểu rồi. Cơ mà bộ đồ thường này thậ là dể chịu hơn nhiều so với mấy bộ trang trọng. Anh Hùng: "Nó còn có những điểm tốt khác nữa đấy.” --sải chân trên đồng cỏ-- --sải chân trên đồng cỏ-- Ma Vương: "Là đằng đấy phải không?” Anh Hùng: "Đúng rồi. Tòa nhà bằng đá kia là tu viện của dòng tu trong khu vực này.” Ma Vương: "Tôn giáo là thứ duy nhất mà mình cảm thấy khó hiểu.” Anh Hùng: "Tôi cũng chắc biết giải thích sao cho ổn. Tôi vốn không phải là dân lành chuyện này rồi đó. Nếu nói đơn giản thì nếu cô mà xem liên thương đoàn là một con quái vật thì Nhà thờ cũng không kém cạnh gì đâu.” Ma Vương: "Hmm… Tốt nhất chúng ta nên hành sự cẩn trọng vậy.” Anh Hùng: "Chính xác, chắc chắn luôn. Mà cũng còn là vì cậu là một Ma Vương. Cậu chắc chắn đội sổ trong danh sách truy nã của họ đấy. Dù gì thì cũng là do cậu là kẻ thù của những Tinh Linh mà.” Ma Vương: "Hahaha. Mình không có sợ mấy ông thần hay thánh gì đâu… Mà họ có đáng để sợ không vậy?” Anh Hùng: "Không phải thần thánh mà là những tinh linh. Những người cầu nguyện dưới danh nghĩa của những Tinh linh thật sự đáng sợ.” Ma Vương: "Hmm, mình sẽ ghi nhớ điều này.” Anh Hùng: "Được rồi, chúng ta vào chứ? Tôi đã nhắn trước rồi nhưng…” Ma Vương: "Chúng ta có thể thoát ra trong tình huống tồi tệ nhất bằng phép thuật của cậu mà phải không?” Anh Hùng: "À chúng ta quen cách đối phó với những bất trắc rồi cơ đấy.” Trong tu viện của dòng tu của vương quốc vùng hồ Hiệp sĩ dòng đền: “Xin quý khách hãy theo lối này…” Ma Vương: "Tĩnh lặng thật.” Anh Hùng: "Ừ.” Hiệp sĩ dòng đền: “Tu viện chúng tôi hiện đang tiếp nhận ‘Con đường tĩnh lặng’. Mong quý khác sẽ cẩn trọng trong…” Ma Vương: "À..à…ừ” Anh Hùng: (để ý tình hình xung quanh mình đi Ma Vương) --bước chân-- Anh Hùng: (Tu viện này có bầu không khí đặc biệt nhỉ?) Hiệp sĩ dòng đền: “Căn phòng này đã được chuẩn bị cho việc hội họp. Tôi rất tiếc khi phải báo điều này nhưng tu viện sắp sửa bước vào giờ cầu nguyện buổi chiều. Xin mọi người hãy nhẫn nại đợi một lát thôi. Anh Hùng: "Chúng tôi không bận tâm đâu. Xin cám ơn vì đã thông báo.” Ma Vương: "Chúng ta sẽ nói chuyện với Tổ sư trong chốc nữa.” Chú thích: Dòng tu: Nhóm thầy tu chuyên tâm cho một chủ đcịh nhất định như cầu nguyện đơn thuàn, phổ cập giáo dục, truyền giáo và cải đạo hay thậm chí lập thành một tổ chức quân đội đồng thời là người hành hương. Tu viện: nơi mà con người sống theo đức tin vào những Tinh linh Ánh sáng và phấn đấu rèn luyện, áp đặt bản thân cho những điều kiêng, sự thuần khiết và kỉ luật. Tu viện Công giáo thì có phân biệt giới tính nhưng trong tiểu thuyết này thì mọi người đều ở chung. Ma Vương: "À.” Anh Hùng: "Lần này chúng ta sẽ giao kèo với thứ đó phải không?” Ma Vương: "Cho dù nghiên cứu bao nhiêu tài liệu thì nó vẫn có cái khó. Mặc dù đây là loại cây được gầy giống cho loài người và có không ít lợi ích cho họ.” Anh Hùng: "Đối thủ của chúng ta là Nhà thờ mà.” Ma Vương: "Đúng vậy, tính ngưỡng của con người ở thế giới này quay xung quanh những Tinh linh của Ánh sáng.” Anh Hùng: "Ừ, đại đa số người dân tại Lục địa Trung tâm tin theo những Tinh linh của Ánh sáng.” Ma Vương: "Nãy giờ cậu phát ngôn không ít câu có tính báng bổ đấy. Không phải là con chiên ngoan đạo à?” Anh Hùng: "Tôi sẽ không cho rằng đức tin của tôi yếu đuối đâu. Khi cậu phải mạo hiểm tính mạng mình trên chiến trường, đặc biệt là trong cuộc chiến với Ma quỷ, lòng người dễ bị cuốn lại gần với những Tinh linh thôi.” Ma Vương: "Hmm.” Anh Hùng: "Đức tin của tôi chắc chắn không yếu ớt. Nhưng tôi cũng phải nói rằng tôi có mối quan hệ với những Tinh linh tốt hơn nhiều.” Ma Vương: "Thì ra là thế! Đó là một cảm xúc rất quý báu.” Anh Hùng: "À mà tôi hơi đặc biết tí. Tôi được mách cho một số điều từ họ trong những giấc mơ.” Ma Vương: "Thần thánh tồn tại à?!” Anh Hùng: "Họ không phải thần thánh. Họ là những Tinh linh của Ánh sáng.” Ma Vương: "Hmm…” Anh Hùng: "Những con người cực kì nhân từ tồn tại với đơn cử là Ma Vương ngay đây đúng không nào? Những Tinh linh của Ánh sáng cũng vậy. Họ thì khá dễ mềm lòng với nhiều chuyện. Là tuýp mà không thể khước từ những yêu cầu phiền hà.” Ma Vương: "Liệu những sự tồn tại như thế có bị ép đưa vào lưới âm mưu của một tôn giáo không ?” Anh Hùng: "À, bỏ đức tin và tôn giáo đi thì Nhà thờ vẫn có một ý nghĩa rất lớn đối với loài người. Đó là một tổ chức khổng lồ. và so về lượng nhân sự thì kể cả Liên thương đoàn cũng không thể đem ra để sánh vai với Nhà thờ.” Ma Vương: "Và họ cũng là kim chỉ nam cho con người trong nghiên cứu và theo đuổi học thuật nữa phải không?” Anh Hùng: "Ừ. Quả thật không ngoa khi nói đại đa phần thông tin trên thế giới này đều được tuyên truyền bởi Nhà thờ. Tôi chưa nói đến chuyên này mà phải không? Người dân trong thành phố biết đọc, biết viết đều là công của Nhà thờ đấy.” Ma Vương: "Cậu có nhiều kì vọng cho tổ chức này thật đấy.” Anh Hùng: " Hôm nay là bữa đầu gặp mặt có thất bại thì cũng không lo thiệt hai cho lắm. Bởi lẽ Nhà thời là một tổ chức cực lớn với vô số những nhánh con. Và mỗi nhánh lại được quản giáo bới một dòng riêng biệt và hiện tại trên thế giới này có một số lượng khó tin các dòng rải rác khắp nơi.” Ma Vương: "Nhưng mà họ đều tin vào những Tinh linh của Ánh sáng mà phải không ?” Anh Hùng: "Đúng vậy. Đó là lý do tại sao các dòng đều ráng gầy dựng hình ảnh thân thiện với các dòng khác. Dù gì thì họ cũng là lực lượng đại diện cho cái thiện. Thực tế thì phương thức thờ cúng khác nhau, đức tin của họ cũng khác nhau và thậm chí nếu quan sát kĩ thì chuyện lấn át, cướp và cải đạo con chiên của dòng tin khác không phải là chuyện hiếm.” Ma Vương: "Vậy thì nó chẳng khác là bao so với lãnh chúa, địa chủ hay cường hào trong chủng loài Quỷ. Nó dể hiểu hơn sự khác biệt giữa thần Âm phủ và Diêm Vương đấy.” Anh Hùng: "Mấy ông đó cũng có người thờ à?” Ma Vương: "Có đấy. Nhưng chủ yếu dựa vào những con chiên theo hứng thôi.” Anh Hùng: "À, rồi… dòng tu của vương quốc vùng hồ là một trong những nhánh khá thực tế và ổn định theo bình diện chung.” Chú thích: Tổ sư: là người đứng đầu của một dòng đức tin. Vốn là người đứng đầu của một nhóm tu sĩ, sức ảnh hưởng của chức vị tổ sư trở nên lớn mạnh và, đến thời kì Trung cổ, chức vị này được xem ngang hàng với lãnh chúa hay giám mục. Con chiên theo hứng: ám chỉ nhóm ngưới vốn không có một đức tin nào nhưng theo trào lưu và thích thử những đức tin. Điều này ám chỉ loài Quỷ thờ thần theo trào lưu hay cảm hứng. Ma Vương: "Ồ?” Anh Hùng: "Căn bản thì Nhà thờ cung cấp hỗ trợ về nông nghiệp cho các hộ nông dân. Họ cung cấp sức người, kĩ thuật trồng nho, kế hoạch hóa gia đình… À, còn có những bệnh xá nữa.” Ma Vương: "Bệnh xá luôn nữa à!” Anh Hùng: "Đúng vậy, bệnh xá là do tay Nhà thờ lập nên. Tuy nhiên cũng không thiếu những trường hợp bệnh nhân bị từ chối bởi Nhà thờ.” Ma Vương: "Cậu có vẻ biết nhiều về điều này nhỉ?” Anh Hùng: "Không phải đâu. Tôi chỉ nghe qua một người quen hồi trước thôi.” Ma Vương: "…Hmm” Anh Hùng: "Ma Vương?” Ma Vương: "Gì vậy?” Anh Hùng: "Đôi khi tôi để ý thấy cô có một điệu bộ khá buồn như mới vừa rồi luôn nè.” Ma Vương: "À thế sao?” Anh Hùng: "Đúng vậy.” Ma Vương: "Tôi còn không nhận ra nữa.” Anh Hùng: "Vậy sao? Vậy Ma Vương à, cô nhìn vào điều gì với cặp mắt đấy?” --cánh cửa mở ra-- Ma Vương: "À-, rất hân hạnh được gặp mặt.” Anh Hùng: "Chào thân ái và đoàn kết. Xin hãy cho phép chúng tôi tự giới thiệu.” Ma Vương: "Tôi hiện đang tiến hành nghiên cứu nông nghiệp ở vùng đất phía Nam. Tôi được biết đến với tên gọi Hồng học giả. Rất hân hạnh được làm quen.” Anh Hùng: "Tôi là người bạn đồng hành kiêm phụ tá, Bạch kiếm sĩ. Kính mong ngài sẽ rộng lòng lượng thứ cho những sơ suất, bất cẩn trong suốt quá trình chúng tôi ở trong tu viện này.” Nữ lạc hầu: "…” Ma Vương: "Đây là lần đầu tiên chúng tôi đặt chân vào tổng hành dinh của dòng tu của vương quốc vùng hồ. Thật là một nơi tráng lệ.” Anh Hùng: "…Đúng vậy.” Nữ lạc hầu: "Ngươi mới nói ngươi là Bạch kiếm sĩ?” Ma Vương: "Vâng.” Anh Hùng: "Ơ…Đúng vậy.” Nữ lạc hầu: "Anh Hùng!” Anh Hùng: "Ồ.” Nữ lạc hầu: "Cái tên Bạch kiếm sĩ từ đâu ra vậy? Đi đâu, ở đâu cho đến lúc này vậy?! Một năm rồi đấy biết không?! Mình chưa được nghe giọng cậu trong suốt một năm qua đấy!” Ma Vương: "Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Anh Hùng: "Ơ…. Chuyện là…” Nữ lạc hầu: "Để lại có vỏn vẹn mấy chữ nói tốt nhất là cậu nên xông lên phía trước một mình! Cái tên này không thèm để ý đến tâm tư của những người ở lại cái nơi biên giới ấy. Có biết chúng tôi lo lắm không? Giờ mình đang giận lắm đây!” Ma Vương: "Àaa.” Anh Hùng: "Chuyện đó là vì …” Nữ lạc hầu: "Đừng có lý do lý trấu cái mẹ gì ở đây hết. Ối, cho tôi xin lỗi. Tôi đã lỡ văng tục, xin các Tinh linh Tối cao hãy thứ lỗi cho con.” Anh Hùng: "Ơoo.” Nữ lạc hầu: "Kể cả không tính đến mình và lão kia thì thậm chí Nữ Pháp Sư cũng buồn lắm đấy.” Ma Vương: "Cái hội này có vẻ mất cân bằng nhỉ?” Anh Hùng: "Lạc hầu và tôi xoay sở được chuyện hồi phục.” Nữ lạc hầu: "Có đang nghe mình nói không vậy Anh Hùng?” Anh Hùng: "Cho mình xin chân thành cáo lỗi.” Nữ lạc hầu: "….Hứm. vậy thì giờ cậu muốn gì đây?” Ma Vương: "Àaa.” Nữ lạc hầu: "Á! Cho tôi xin lỗi, học giả. Tôi còn chưa mời vị ngồi nữa. Tôi sẽ chuẩn bị tách trà cho mọi người ngay.” Chú thích: Hội: trong các trò chơi nhập vai, một nhóm đồng đội đi cùng với nhau thường được gọi là hội. trong các trò chơi như vậy, những chỉ số như sức mạnh tấn công, khả năng phòng thủ và khả năng hồi phục phải được cân bằng bơi các nhận vật trong hội. Tuy nhiên, trong hội của Anh Hùng không có khả năng hồi phục nên các thành viên phải tự xoay sở. Ma Vương: "Làm phiền ngài rồi.” Anh Hùng: "Giờ làm gì tiếp đây nhỉ?” Nữ lạc hầu: "Mình vốn là hiệp sĩ của dòng Vương miện bạc thánh. Và số phận đã đưa đẩy mình tới đây, phục vụ cho dòng tu vùng hồ nhằm cải thiện đời sống của người dân ở đây.” Phòng hội họp, tu viện dòng tu vùng hồ Anh Hùng: "Rồi, tình hình năm qua như thế này. Ma Vương đã trọng thương nhưng ngay lúc đó quân Hoàng gia Quỷ đã bắt đầu tới tiếp viện, mình quyết định rút lui.” Nữ lạc hầu: "Vậy sao… Vậy là cậu lánh mặt dưỡng thương trong suốt khoảng thời gian qua?” Anh Hùng: "Không phải suốt. Cơ mà có những chuyện khác xảy ra nữa và mình không có dịp để trình diện bản thân cho thế giới…” Nữ lạc hầu: "Nghĩ lại thì tại sao Liên quốc lại làm điều như vậy nhỉ?!” Ma Vương: "__” Anh Hùng: "Gì vậy?” Nữ lạc hầu: "À, không có gì đâu. Mình hiểu rồi.” Anh Hùng: "Cơ mà ngoài chuyện đó ra thì làm sao cậu lại được đưa đẩy để làm Tổ sư của dòng tu vùng hồ này vậy?” Nữ lạc hầu: "Mình vốn được sinh ra tại nơi này. Mình cũng được sắc phong hiệp sĩ bởi Nhà thờ và là hiệp sĩ của Nhà thờ.” Anh Hùng: "À đúng rồi.” Nữ lạc hầu: "…Thưc ra thì, sau khi Anh Hùng tự đi một mình vào cung điện của Ma Vương. Mình đã tức tốc trình báo sự việc về ban chỉ huy quân sự của Liên quốc. Một tháng sau, một vị đặc sứ đến… Thi hài của Anh Hùng đã bị cắm đầy tên trong trận giao tranh với Ma Vương, người mà không cần phải quay lưng lại khi ra lệnh hạ sát theo như báo cáo cho hay. Sau khi thông báo xong, những thành viên còn lại trong hội đượt phát lương dành cho giáo sĩ.” Ma Vương: "Hmm” Anh Hùng: "Cậu—“ Nữ lạc hầu: "Gì?” Anh Hùng: "Nói chuyện kiểu trịnh trọng như thế nghe bực mình quá. Cậu ngưng được không?” Nữ lạc hầu: "~! Cố lắm thì mình mới chỉnh cách nói được thế này đấy. Dù gì thì, phải làm rõ chuyện này trước. Tất cả những người còn lại đều không nhận tiền lương…Sau đó… để trọng thưởng cho những công lao to lớn do hội chúng mình đạt được, ai cũng được ban chức vị cao trong bộ máy của các quốc gia trong Liên quốc….” Anh Hùng: "Ra là vậy.” Nữ lạc hầu: "…Nó thiệt ra là nghỉ hưu. Nhưng mình thì không muốn vậy. Được ban chức tước vì sự ngu ngốc của cậu khi tự lao lên và chết không phảu là điều mà bản thân mình cho phép nhận. Cho nên mình quay về nơi chôn rau cắt rốn này và quyết định sẽ làm việc vì lợi ích của người dân ở đây. “ Anh Hùng: "Một ý định tuyệt vời. À không, ngay từ đầu cậu đã luôn là người sẽ làm được những gì mà cậu dồn cả trái tim vào để hoàn thành mà. Quả là nam tử hán đại trượng phu nhỉ?” Nữ lạc hầu: "…Đúng thôi.” Anh Hùng: "Còn hai người kia thì sao?” Nữ lạc hầu: "Ừ” Anh Hùng: "?” Nữ lạc hầu: "… Ông già dê vốn dĩ là lính tráng mà phải không?” Anh Hùng: "Ừ đúng vậy.” Nữ lạc hầu: "Cho nên ổng quay về với quân Liên quốc. Ổng cũng nhận tiền lương. Giờ ổng đang nằm trong lực lượng tình báo của một trong các Quốc gia phía Nam, lần chót mình nghe thì…À, cho mình xin lỗi.” Anh Hùng: "Xin lỗi gì chứ. Được trong thưởng cho thành quả mình đã bỏ sức ra không phải là chuyện tốt hay sao? Giờ thì ông lão có vẻ nhưng đã gầy dựng được tên tuổi mình cho đời rồi. “ Nữ lạc hầu: "…Ư--ừ” Anh Hùng: "Còn Nữ Pháp Sư thì sao? Cô ta có nhận tiền lương hay không? Mình nhớ cô bạn này khá là hà tiện khác với bộ dạng của cổ. Cổ dám lắm hay nói, ‘Mình … có …mang …theo..những cuốn sách ma thuật… từ phương …Đông…’Cố ấy khá là thú vị đấy chứ.” Nữ lạc hầu: "À…ừm Nữ Pháp Sư… vào một mình.” Anh Hùng: "Hả?” Nữ lạc hầu: "Cô ta đuổi theo cậu vào Quỷ giới.” Ma Vương: "…” Nữ lạc hầu: "… Mình xin lỗi.” Anh Hùng: "Cậu có cản cậu ấy mà đúng không?” Nữ lạc hầu: "Dĩ nhiên tụi này cố cản đó chứ. Nhưng đồ cô ta biến mất ngay sáng hôm sau…” Anh Hùng: "Không sao đâu. Mình hiểu cảm giác của cậu. Cậu không nên tự trách mình vì điều này. Chuyện vốn dĩ xảy ra vì mình tự ý xông lên mà.” Nữ lạc hầu: "…Anh Hùng.” Anh Hùng: "Quan trọng hơn thì hôm nay chúng tôi mang đồ đến để đàm phán.” Nữ lạc hầu: "Vâng, mình đã đọc lá thư giới thiệu nhưng…” Anh Hùng: "À…không. Chuyện không như trong thư đâu, Học giả.” Ma Vương: "Tôi đây. Cho phép tôi xin tự giới thiệu lại. Tôi là Hồng học giả, người nghiên cứu hàn lâm. Nữ lạc hầu: "Rất hân hạnh được gặp. Vốn là thành viên trong hội của Anh Hùng, tôi là Nữ lạc hầu.” Anh Hùng: "Hôm nay chúng tôi tới đây để mượn sức mạnh từ dòng tu của quý vị.” Nữ lạc hầu: "Tôi đang nghe đây.” Ma Vương: "Mời ngài hãy nhìn vào đây trước đã.” --giới thiệu vật phẩm-- Nữ lạc hầu: "Đây là gì vậy?” Ma Vương: "Đây là một loại cây vốn được biết đến bởi tên gọi là khoai tây. Bản báo cáo chi tiết về nó đã được chuẩn bị sẵn trong cuôn giấy da này. Nhưng quang trong nhất thì đây là giống cây có thể trồng trong môi trường lạnh giá, với năng suất gấp ba lần so với lúa mì.” Nữ lạc hầu: "?!” Ma Vương: "Dĩ nhiên thì nó vẫn có nhiều điểm phải lưu ý, nhưng lợi ích mang lại của nó là rất lớn. Việc trồng trọt giống cây này cũng không phức tạp. Tôi tin rằng ngài hiểu rằng…” Nữ lạc hầu: "-- Giống cây này có thể cứu sống hàng loạt những sinh mạng chết đói.” Ma Vương: "Đúng là như vậy.” Nữ lạc hầu: "Quý học giả đây đang mong muốn điều gì từ chúng tôi? Tiền bạc? Và chúng tôi nên phải đền đáp như thế nào cho công lao này của quý vị? Ma Vương: "Nhìn kĩ đi Anh Hùng. Đây là phản ứng từ một người nhận ra được tầm quan trọng của một giống cây đang bàn.” Anh Hùng: "Xin thứ lỗi cho sự ngốc người của tôi.” Nữ lạc hầu: "…Quý học giả có ý định mượn sức ảnh hưởng hay vị thế địa chính trị từ chúng tôi? Hay ngài muốn được phong quý tộc? Thứ lỗi cho chúng tôi, dòng tu này không có mức độ ảnh hưởng đến hoàng gia hay giới quý tộc. Điều tốt nhất mà chúng tôi có thể chuẩn bị được là bồi dưỡng bằng vật chất thôi…” Anh Hùng: "À không sao đâu. Mình hiểu cậu dở ở những chuyện này mà.” Nữ lạc hầu: "Mình không có nói chuyện với cậu, mà là nữ học giả kính trọng này.” Ma Vương: "Nếu dự án này có thể nhận được tài trợ từ quý vị, được phần nào là tốt phần ấy. Tuy nhiên đấy không phải là mục đích ủa tôi khi đến đây.” Nữ lạc hầu: "Mong quý học giả có thể diễn giải tường minh ý của mình.” Ma Vương: "Tại vùng biên giới của Vương quốc vùng hồ có tồn tai một ngôi làng hẻo lánh với tên gọi Ngôi làng Wintering.” Nữ lạc hầu: "Vâng.” Ma Vương: "Tôi mong một chi nhánh của dòng tu sẽ được xây dựng tại đó.” Nữ lạc hầu: "Như vậy sẽ ổn chứ?” Ma Vương: "Dĩ nhiên tôi sẽ chống lưng cho quý vị. Lấy chi nhánh này làm điểm tựa, tôi muốn tuyện truyền phương pháp trồng trọt khoai tây cho dân làng. Nữ lạc hầu: "Nếu đó là mong muốn của quý vị, dòng tu của chúng tôi chắc chắn có thể đáp ứng…Liệu còn gì nữa không?” Ma Vương: "Ngoài ra, nếu phương pháp trồng trọt khoai tây thành công, tôi muốn quý phái có thể thành lập những chi nhánh ở những khu làng lân cận và lớn hơn là những quốc gia lân cận nhằm nhân rộng thêm mô hình sản xuất.” Nữ lạc hầu: "Theo như mô hình này, chúng tôi còn có thể gia tăng ảnh hưởng của mình và tôi tin rằng việc này sẽ mang lại lợi ích cho dòng tu của chúng tôi, nhưng quý học giả sẽ nhận được lợi ích gì từ nó?” Ma Vương: "Thật ra thì mục đích của tôi là nhân rộng mô hình trồng trọt khoai tây. Tôi mong có thể tạo ra một cuộc cách mạng nông nghiệp cho vùng đất khô cằn và lạnh giá ở phía nam này. “ Nữ lạc hầu: "Ra … là thế.” Ma Vương: "Thêm vào đó, tôi không tính chỉ dừng lại ở việc trồng khoai. Chúng tôi đang trong giai đoạn nghiên cứu kĩ thuật trồng trọt. Chuyển đổi từ phương pháp luân canh ba mẫu đất, chúng tôi đã phát hiện ra phương pháp trồng trọt mới mang lại hiệu quả năng suất cao hơn.” Nữ lạc hầu: "Vậy… à?” Anh Hùng: "Phương pháp này khá tuyệt vời đấy!” Nữ lạc hầu: "Tôi muốn biết thật đấy…” Ma Vương: "…”--nhéo-- Anh Hùng: "Auuu!” Nữ lạc hầu: "Nếu đây là ngọn ngành của buổi gặp mặt hôm nay, chúng tôi sẽ dồn tất cả những gì chúng tôi có thể-- Không, tôi sẽ đích thân đến ngôi làng Wintering, mang đến sức ảnh hưởng của mình để nâng cao khả năng của dòng tu của chúng tôi tại đó.” Ma Vương: "Ngài thật là rộng lượng.” Anh Hùng: "Không được. Như thế này thì…” Nữ lạc hầu: "Ý kiến gì à, Anh Hùng?” Anh Hùng: "À không…Umm…” Nữ lạc hầu: "Quấy nhiễu thật đấy.” Anh Hùng: "Mình thì vốn là loại anh hùng mà chỉ biết trầm tư và không tin rằng cuộc đời phải có nghĩa. Cho nên nếu mà cậu tiếp xúc nhiều với mình quá thì cậu sẽ phải trải nghiệm khá nhiều---“ Nữ lạc hầu: "Mình đã trải nghiệm nó từ lâu rồi mà phải không? Hay là cậu đang tính ám chỉ rằng việc mình tới Ngôi làng Wintering sẽ sinh trở ngại cho cậu?” Anh Hùng: "Umm… Vì có nguyên một Ma Vương ở đấy chứ sao…” Ma Vương: "Đừng thất lễ với Tổ sư, người đã đồng ý giúp đỡ chúng ta như vậy chứ, Anh Hùng.” Anh Hùng:”Ehhh?” Nữ lạc hầu: "… Quý khách có vẻ chắc chắn nhỉ?” Ma Vương: "Đó là vì chúng tôi không có khả năng để tự hoàn thành dự án này và trăm sự nhờ vào các vị. Tôi là một tính đồ của hợp đồng, và dành sự tôn trọng cao nhất dành cho đối tác hợp đồng của mình.” Anh Hùng: (Cứu mình với--) Nữ lạc hầu: "Dù gì đi chăng nữa, mình không bao giờ nghĩ có thể gặp lại cậu một lần nữa… Được tái ngô lại Anh Hùng và ngay sau đó được truyền cho một giống cây kì diệu bơi quý học giả thế này, chắc chắn những Tinh Linh Ánh sáng đang ủng hộ chúng ta. Lời cầu nguyện của chúng tôi bấy lâu đã được nghe thấu rồi chăng?” Ma Vương: "Không phải đâu. Đây hoàn toàn là do sự cố gắng của con người… Từ sự tâm huyết và lao lực của mọi người.” Nữ lạc hầu: "… Vậng, tất nhiên rồi.” Trước điện chính của tu viện thuộc dòng tu vùng hồ Nữ lạc hầu: "Quý khách có chắc là không cần tôi ra tiễn không?” Anh Hùng: "Không sao đâu. Tụi này sẽ quay trở về bằng phép dịch chuyển ngay trong phòng này.” Nữ lạc hầu: "À đúng vậy.” Ma Vương: "Vậy hẹn sớm gặp lại ngài tại làng Wintering.” Nữ lạc hầu: "Vâng. Tuy nhiên vì sẽ khá là bất lợi để chuyển nhà vào giữa đông. Tôi sẽ tới vào đầu Xuân và chọn người quản lý thay tôi ở đây trong khoảng thời gian này. Nếu học giả có thể nhận được sự chấp thuận từ lãnh chúa và những nhân vật có thẩm quyền khác sẽ là một lợi thế.” Ma Vương: "Chúng tôi sẽ làm những gì có thể trong mùa đông này.” Nữ lạc hầu: "Xin đa tạ.” Anh Hùng: "Hai người thân mật đến phát sợ luôn.” Nữ lạc hầu: "Hửm, mới nói gì à? Anh Hùng: "Dạ không có.” Nữ lạc hầu: "Hẹn xuân này!” Ma Vương: "Vâng, hẹn ngày tái ngộ xuân này.” Xuân đến ngôi làng Wintering Dân làng nhỏ con: "Chà, ban ngày rốt cuộc đã chịu lộ mặt.” Dân làng ốm con: "Đúng vậy. Àaaa, cùng với luồn gió ấm này nữa chứ.” Thợ săn vùng Wintering: "Này, này.” Dân làng nhỏ con: "Gì vậy?” Dân làng ốm con: "Thời tiết hôm nay tuyệt lắm đấy.” Thợ săn vùng Wintering: "Đúng nha. Làm tôi cảm thấy năm này sẽ nhiều điềm tốt lắm đây.” Dân làng nhỏ con: "Được gì rồi à?”Thợ săn vùng Wintering: "Ừ, chưa gì có bốn con thỏ rừng rồi nè. Đang trên đừng đem biếu Trưởng làng một con!” Dân làng nhỏ con: "Tốt quá rồi!” Dân làng ốm con: "Cũng còn nhiều thịt lợn rừng xông khói lắm đấy.” Thợ săn vùng Wintering: "Ừ tôi đâu dám tin.” Dân làng nhỏ con: "Tất cả đều là nhờ vào người kiếm sĩ ở vùng ven làng!” Dân làng ốm con: "Ngài ấy còn dạy cho con tôi biết mài rìu nữa.” Thợ săn vùng Wintering: "Gấu trong khu rừng cũng được dọn dẹp giúp chuyện đi săn dễ thở hơn nhiều nữa.” Hầu gái em: ~♪~♪ Dân làng nhỏ con: "Vừa nhắc đến Tào Tháo, chị em hầu gái cho dinh thự ngoài làng kìa.” Thợ săn vùng Wintering: "Chào, mọi người đang đi đâu vậy?” Hầu gái chị: "Buổi sáng tốt lành thưa mọi người.” Hầu gái em: "Chúng con đang trên đường đến chỗ Trưởng làng để nhận mứt mâm xôi.” Dân làng nhỏ con: "Vậy à, sướng quá nhỉ.” Dân làng ốm con: "Chuẩn bị đón khách phải không?” Hầu gái chị: "Vâng, chính xác là như vậy.” Thợ săn vùng Wintering: "Được rồi, ra là vậy… Cảm phiền cô có thể mang con thỏ rừng này về cho học giả được không? Tôi biếu cho đấy!” Hầu gái chị: "Ôi. Thật là hào phóng, thưa Thợ săn.” Thợ săn vùng Wintering: "Không có gì đâu. Tôi luôn có thể bắt thêm thỏ rừng vì xuân mà.” Hầu gái em: "Con cảm ơn nhiều ạ ~♪~♪” Dân làng nhỏ con: "Đúng vậy. À tôi cũng vừa hái xong đống xà lách xoong. Này, lấy theo một mớ này về mà ăn.” Hầu gái chị: " Xin đa tạ.” Dân làng ốm con: "Nhớ gọi tôi đến sửa khung đỡ ngói khi tuyết tan xong nha.” Thợ săn vùng Wintering: "Đúng vậy. Cần gì thì cứ gọi nha.” Dân làng nhỏ con: "Ừ, ừ.” Dân làng ốm con: "Sao mọi người cứ ngây người ra thế?” Thợ săn vùng Wintering: "Chà, ai từ dinh thự đó đều tuyệt đẹp mà.” Hầu gái chị: "…Umm” Dân làng nhỏ con: "Ừ, đúng vậy đó. Họ hoàn toàn khác so với chúng ta. Thông minh, nhân từ và xinh đẹp, chúng tôi ai cũng ngưỡng mộ hai cô hết.” Hầu gái em: "Con cám ơn ạ!” --long lanh, lấp lánh-- Hầu gái chị: "… Con xin lỗi.” Trong phòng của Anh Hùng thuộc dinh thự ngoại ô làng Wintering, ban đêm Anh Hùng: "Xong rồi!” --Nhấc hành lý lên-- Anh Hùng: "Hết rồi phải không? Thuốc men rồi nè. Đám còn lại chắc mình tự lo liệu được khi đến nơi vậy.” Ma Vương: "Tại sao cậu lại đi chuẩn bị hành trang của mình vào đêm hôm thấy này vậy?” Anh Hùng: "Ma Vương….” Ma Vương: "Mặc dù cậu thuộc về mình.” Anh Hùng: "À, vâng… Cho mình xin lỗi.” Ma Vương: "Sao lại biểu cảm như thế? Cậu là Anh Hùng đấy có nhớ không?” Anh Hùng: "Người phạm tội và biết mình có lỗi sẽ có bộ dạng này.” Ma Vương: "Cậu thuộc về mình mà phải không? Và mình thuộc về cậu.” Anh Hùng: "Đúng là như vậy.” Ma Vương: "Cậu cho rằng tôi sẽ cản cậu à?” Anh Hùng: "…” Ma Vương: "Đừng nghĩ thấp mình như vậy chứ!” Anh Hùng: "Ủa, vậy là cậu không phiền việc mình tính làm sao?” Ma Vương: "Đây này.” Anh Hùng: "Gì vậy?” --chụp lấy-- Ma Vương: "Còn đây là vật truyền lại từ những người tiền nhiệm của tôi thì phải. Nó là Áo giáp Vực thẳm tăng cường. Đừng lo, nó không bị nguyền hay gì đâu.” Anh Hùng: "…?” Ma Vương: "Vì mình, Ma Vương, đã không còn tại giới, vùng đất đó bắt đầu nhiễu nhương rồi. Nhân đây thì mình đang tính nhờ cậu bình định và trị an một tí luôn.” Anh Hùng: "À ra vậy.” Ma Vương: "Đây là danh sách những Tộc trưởng trong Quỷ giới mà cậu có thể tin tưởng được, mình có viết một là thư giới thiệu đây. Cậu sẽ cần giúp đỡ nếu muốn tìm ai đó trong Quỷ giới.” Anh Hùng: "À, cô bạn ấy nhìn không giống chứ… cô ta biết lần đường mà đi lắm. Mình tin cổ sẽ ổn thôi.” Ma Vương: "Nói vậy nghĩa là không cần cậu đi nữa phải không?” Anh Hùng: "Ma Vương à…” Ma Vương: "Phải cảm tạ tôi bây giờ mới đúng đấy.” Anh Hùng: "Dĩ nhiên chứ. Cho mình cảm ơn nha.” Ma Vương: "…” Anh Hùng: "?” Ma Vương: "Chỉ vậy thôi à?” Anh Hùng: "Gì cơ?” Ma Vương: "Thì… cậu biết đấy… loài người, umm, khi họ… cặp đang yêu…Khi một cặp đôi phải chia cắt, không phải theo thông lệ thì phải còn bước thủ tục nữa à? “ Anh Hùng: "Ể-- à --- nó.” Ma Vương: "… Có phải là vì đống mỡ này không?” Anh Hùng: "Cậu có ý gì vào lúc này đây? Dừng này mặt cún lại!” Ma Vương: "Không lẽ vì nó nằm ngoài phạm vi hợp đồng giữa chúng ta?” Anh Hùng: "Ơ---à--- nó là.” Ma Vương: "Đúng như mình nghĩ, tất cà là vì chúng ta chưa ‘va chạm’ đủ mà.” Anh Hùng: "Cái gì vậy?” Ma Vương: "Thiệt ra thì hằng tuần hầu gái trưởng đều giải thích điều này cho tôi. ‘Ma Vương à, Người không ‘va chạm’ gì cả. Ngay từ đâu Ngài cũng đã không dễ thương và cũng chẳng dùng hàng họ của mình gì hết. Cho nên nếu mà Ngài còn không chịu ‘va chạm’ thì phát triển gì được chứ? Rõ chưa ạ? Trường tình căn bản không phải là những con số. Ngài phải dùng những gì mình có để cưỡng đoạt lấy lý trí của người con trai. Khi đó thì chẳng cần phải bày mưu tính kế chi cả.” Anh Hùng: "Nếu nói về cái vụ bày mưu thì nó không sai, nhưng…” Ma Vương: "Không được à? “ Anh Hùng: "Nó… nó là vì mình khá ngượng khi … phải làm chuyện như vậy. Hãy đợi cho đến khi chúng ta bình tĩnh hơn đi.” Ma Vương: "Bản thân tự xưng là Anh Hùng. Anh hùng thì phải dũng cảm, gan dạ chứ đâu phải nhát cấy như vậy.” Anh Hùng: "Vô lý. Mình là người đàn ông quả cảm nhất thế giới. Đó là lý do mình được gọi là Anh Hùng mà phải không? “ Ma Vương: "Tỉnh lại chưa, chàng trai?” Anh Hùng: "Sao mà cậu đổi tính khí lẹ quá, Ma Vương!” Ma Vương: "Một năm đã trôi qua rồi phải không? Sống cùng với nhau trong suốt mùa đông khi mà cả hai đứa đều không có cơ hội để đi công chuyện nên cho nhiều cơ hội để tụi mình xích lại nhau. Thế mà nó trôi qua rồi trong khi chẳng có tiến triển gì cả. Mình không thể chấp nhận chuyện này nữa. Chẳng bao lâu nữa thì dòng tu sẽ hoàn thành chi nhánh của mình ở đây và khi hè đến, bạn gái thứ nhất của Anh Hùng sẽ chuyển đến. Thêm vào đó, Anh Hùng của tôi giờ lại đang chuẩn bị hành trang đi kiếm bạn gái thứ hai của mình nữa chứ! Làm sao mình có thể ngồi không mà không làm gì được chứ!” Anh Hùng: "Ủa sao cậu giờ lại bắt đầu đặt số cho mấy người bạn của mình vậy?” Ma Vương: "…”--giận lên-- Anh Hùng: "Ôi giời.” Ma Vương: "…” Anh Hùng: "…” --hôn-- Ma Vương: "…” --thở dài-- Anh Hùng: "Sao còn thất vọng nữa?” Ma Vương: “Chỉ trán thôi à?” Anh Hùng: "Trên trán thì sao cơ chứ? Không thích thì cho mình xin lại.” Ma Vương: "Không được. Tất cả những gì của cậu là của mình. Nói cách khác thì cái hôn trên tráng này cũng là một tài sản thuộc sở hữu của mình. Không bàn cãi chuyện này.” Anh Hùng: "…” Ma Vương: "…” Anh Hùng: "Còn gì thì để khi về tính tiếp.” Ma Vương: "Hứa đó nha. Nhất định phải quay trở về đấy Anh Hùng!” --Cánh cửa đóng rầm một cái--
|