| abstract
| - "Muộn rồi , anh vẫn định ra ngoài sao ?" "Ah , yea , chỉ là đi dạo thôi. Anh sẽ về ngay bây giờ." Tôi thích cảm giác đi dạo buổi tối. Tôi cũng nghĩ đó là một thói quen tốt. So sánh với việc vật vờ ở nhà chả làm gì , tôi thích đi bộ hơn , cảm giác bầu không khí ban đêm rất tuyệt . Nếu ai đó không để cho tôi ra ngoài buổi tối , có thể tôi sẽ phát điên lên được. "Anh lại đi dạo à..." "Yea... Nếu anh trai của em không làm vậy , cậu ấy sẽ chết." "Thật sao? Vậy có lẽ lần sau em sẽ khóa cửa nhốt anh trong nhà xem thế nào." Bất chợt huyết áp của tôi tăng lên , tim đập mạnh hơn , nếu em không để anh ra ngoài có thể anh sẽ chết thật đấy! "Không không .. xin hãy quên những gì anh vừa nói đi , Rin-ichi!" "Em chỉ đùa thôi . Cẩn thận nhé." "À..." Nó làm tôi sợ muốn chết . Nếu thật sự tôi bị nhốt trong nhà , sinh mạng tôi có thể sẽ giảm đi 50 năm không biết chừng! Đừng nói về việc "tại sao một ông anh trai lại sợ cô em gái của mình", tôi không có lựa chọn nào khác . Nếu phản kháng , cuộc sống của tôi sẽ tiêu tùng... Tôi chỉ có thể tự than thân trách phận mà thôi. "Mẹ nó... Tại sao không phải mình là người lo việc mua đồ ăn trong nhà nhỉ..." Theo quan điểm của tôi , là một thiếu niên khỏe mạnh , cậu ta cần phải có đủ dinh dưỡng . Yup , lý do chủ yếu là như vậy đó. Những chuyện như thế này đã thường xảy ra trong quá khứ . Rin-ichi thích đe dọa tôi bằng đồ ăn . Và tôi cũng quen với việc này một cơ số lần rồi . Giống như dọn nhà , rửa bát ,.. đã gần như trở thành công việc hàng ngày của tôi . Tất nhiên cũng có như những lần Rin-ichi không ở trong tâm trạng tốt , những việc tôi đã làm cho nó... Có lẽ không nên nói về vấn đề này nữa... ... "Sự tĩnh lặng cảm giác thật là tuyệt vời ~!" Vào buổi tối , ở đây gần như không có gì trừ vài âm thanh xe hơi hiếm khi chạy qua. Tôi đang ở một công viên gần nhà . Nó không to như những công viên kiểu Mỹ , chỉ là vài cái cây chắn tiếng ồn từ các tòa nhà xung quanh một cách hiệu quả . Tôi luôn đến đây , thường là vào buổi tối. "Nơi này đúng là tuyệt nhất vào buổi đêm ~! Tìm đến cái ghế thường ngồi nằm ở nơi sâu nhất công viên , tôi ngồi xuống thưởng thức âm thành xào xạc của những tán cây khi có gió thổi , nhìn lên bầu trời thư giãn. Gần như không có ai đến công viên vào giờ này , và hôm nay không phải là ngoại lệ . Nơi này được thiết kế ban đầu để dành cho trẻ em đến chơi . Vào buổi tối , lũ trẻ không có ở đây nên công viên này đã trở thành nơi tập hợp những người thích đi dạo buổi tối giống tôi. "Bây giờ mới có 9h tối , mình vẫn còn nhiều thời gian." Hôm nay cũng không có một ai ở đây . Cũng không hẳn vì quá muộn . Ý tôi là , bây giờ mới có 9h tối . "Mà sao cũng được , ở một mình là tốt nhất." Công viên này luôn là một trong những nơi hiếm hoi của tôi để thư giãn . "Normal saiko ~" ( Bình thường là tuyệt nhất ~) Tôi giơ cả hai tay lên , làm một động tác duỗi người và nhìn lên những ngôi sao . Cảm giác của sự tự do... "Cái gì thế nhỉ..." Khi tôi nhìn lên trời , tôi chợt thấy một trong những ngôi sao trở nên to dần . Tôi nhận ra điều đó khi đang ở giữa quá trình vặn người. "Một ngôi sao băng?" Tôi nhảy lên bởi vì phản xạ , ngay sau đó tôi nhận ra xung quanh đang trở nên sáng dần . Công viên buổi tôi trở nên sáng như ban ngày , xung quanh tôi tràn ngập ánh sáng. "Đây không thể là sự thật , phải không?" Một ngôi sao băng sẽ rơi ở đây ?! Thật sao ?! Bị thiên thạch rơi vào đầu ? Khả năng này xảy ra khoảng 3.3x10 mũ âm 16 , chỉ nghe đến con số đã biết đó như điều không thể rồi , vậy mà tôi sắp ăn một cái vào đầu .... Và khả năng này chỉ xảy ra nếu thật sự có một thiên thạch rơi vào trái đất , xuyên qua bàu khí quyển , và nếu chúng ta tính cả khả năng cho chuyện đó nữa... Bạn có thể thấy , "vận may" của tôi thật sự không thể nào tin được. Trong khi nhìn chằm chằm lên bầu trời , sự ngạc nhiên xen lẫn sợ hãi chiếm lấy tôi , thậm chí tôi còn không thể di chuyển bản thân . Cuối cùng thì tất cả những gì tôi có thể làm là đứng đó chứng kiến định mệnh nuốt chứng bản thân. Bởi vì ánh sáng tạo ra trong va chạm giữa bầu khí quyển và ngôi sao quá sáng , tôi nhắm mắt lại... Và tiếp theo, không biết điều gì xảy ra , tôi ngất đi... _______________________________________________________________________________________ Góc nhìn của Rin-ichi: "Oh , có một ngôi sao băng rơi ngay giữa công viên kìa." Qua cửa sổ , ta có thể nhfin thấy một cột sáng từ trên trời rơi xuống , phủ lên công viên nọ. "Tên đần Jin-ichi không đến nỗi dính chứ nhỉ?" Jin-ichi rất thích đi đến công viên đó vào giờ này , anh ấy không thể ở trong công viên ngay lúc đó được , đúng không nhỉ ? "À , mà làm sao tên đó có thể đen đủi đến mức bị sao rơi vào đầu chứ ~~ teehee" Có lẽ vậy... "Mà sao cũng được , tiếp tục xem tiếp 'Xxxxx Kagaku xx Rẽrugan xxxxX' nào " ... Tại sao màn hình đen lại ? "Chuyện gì thế này ? CÓ chuyện gì vậy?" Ấn đi ấn lại 2 nút Khởi động và Reset cũng không đem lại điều gì .. "Mất điện?" ______________________________________________________________________________________ "Ahhh!" Xung quanh tôi là một màu đen ngòm , không có một dấu hiệu nào của ánh sáng . Kể cả đèn đường cũng tắt. "..." Tôi lơ mơ nhớ lại những gì đã xảy ra. Không lâu trước đây , có lẽ chắc chỉ vài phút trước , tôi đang đứng ở công viên , sau đó bị một ngôi sao băng va vào người... Chuyện đó xảy ra từ bao giờ , tôi không biết nữa... Tôi nhìn xuống tay để xem lại giờ. Bởi vì nó được phủ một lớp dạ quang , tôi vẫn có thể xem được giờ trong bóng tối. "Có chuyện gì? ... Ahh?!" Một giọng cao vàng lên , giông như giọng của một cô gái trẻ . Nhưng nó phát ra từ tôi. Sao thế nhỉ ? Đấy đâu phải giong mình . Lẽ nào điều này xảy ra sau khi mình bị ngôi sao chết tiệt đó rơi vào người ? Lẽ nào nó đã ảnh hưởng đến dây thanh quản của tôi theo một cách nào đó ? Ahh Ahh ... Mẹ ở trên thiên đường ơi , khoan đã không! Mẹ mình đang ở nhà mà! "Xin chào xin chào , tên tôi là Azumabashi Jin-ichi..." Giọng nói chắc chắn phát ra từ tôi . Nhưng âm thanh thì giống hệt một cô gái trẻ. "Oh , đồng hồ mình kìa." Nhìn thấy một vật sáng lên trong bóng tối , tôi tiến đến lấy lại nó. "Huh? Không cúi xuống được ?" Vì một lý do nào đó , tôi không cúi xuống được. Tôi thử di chuyển cơ thể lên trước một đoạn , để có thể với lấy cái đồng hồ . Sau đó thì tôi chợt nhận ra mình đang ngồi bệt dưới đất từ đầu. "Sao thế nhỉ ? Người mình lạ quá." Cho dù giọng của mình vẫn nghe như con gái , đó là điều cuối cùng mà tôi quan tâm bây giờ. "Wha.. Hay là mình kiệt sức ..." Tôi cố thử một lần nữa . Tôi đứng lên , run lẩy bẩy từ trái qua phải. "Waa ... Sáng rồi." Có lẽ điện đã quay lại , dãy đèn đường lại sáng lên , các ngôi nhà xung quanh cũng dần sáng đèn từng cái một. Bởi vì ánh sang đột ngột , tôi gần như không mở được mắt ra , phải giơ tay phải lên che tầm nhìn. "Đây là..." Quen dần với ánh sáng , tôi có thể dần nhìn thấy mọi thứ. Thứ đầu tiên tôi thấy , tất nhiên là tay mình . Nhưng bàn tay đó không giống bàn tay tôi đã quen , nó nhỏ nhắn như tay con gái. Sao thế này???!!! Tay tôi trở nên nhỏ hơn , khuỷu tay cũng giảm bớt kích thước so với bình thường . Tôi cảm thấy kỳ lạ . Đến não tôi cũng muốn nói , đây thực sự không phải tay mình... "Tóc?..." Sự tập trung của tôi chuyển hướng ngay sang một lọn tóc nằm trên vai mình. "Đây là..." Đưa tay ra sau lưng , ngay lập tức tôi cảm thấy tóc. Tóc thẳng màu xanh nhạt. Và nó rất dài , gần đến đầu gối tôi . Nhưng chắc chắn là tôi không bao giờ để tóc mình như vậy. "Hay là... mình đã đi xuyên thời gian?" Tôi nhìn xung quanh . Không , mọi thứ vẫn bình thường . Đây vẫn là công viên gần nhà tôi. "Uhh... tại sao mình lại có cảm giác cái ghế này nó cao hơn ấy nhỉ...?" Và tôi nhận ra . Không chỉ cái ghế , mọi thứ đã trở nên lớn hơn . À không , có lẽ không phải mọi thứ cao hơn , đó chỉ là tôi đã nhỏ đi... "Không thể nào..." Đột nhiên có cảm giác không lành ,tôi đặt tay lên ngực mình. "K-Không... Thể ... Nào..." Thông qua bàn tay , một cảm giác mềm mại đến trong ... Đầu tiên, đừng hỏi tôi tại sao tôi phải đưa tay lên ngực đầu tiên ,đó có một lý do không thể cưỡng lại . Mặc dù không lớn, nhưng tôi biết, đây là một cái gì đó chỉ có các cô gái mới sở hữu. Đủ nói ,đây là lần đầu tiên tôi chạm vào ngực một cô gái , mặc dù nó là của mình . Nhưng ,điều này cũng chứng minh một điểm. Tôi đã. Trở thành một cô gái... Chap 1 kết thúc.
|