About: Seven Mount Vol 2 Chương 6   Sponge Permalink

An Entity of Type : owl:Thing, within Data Space : dbkwik.org associated with source dataset(s)

“Uống đi chàng trai. Cậu là anh hùng của ngày hôm nay đấy” ( Koizu ) Khác với mọi tối, hôm nay ngôi làng lại đang tổ chức tiệc để mừng chiến thắng cho Hiro, cái tên chết dẫm đang được bao quanh bởi gái hiện giờ. Thu phục xong Griffon, cậu đã cùng Elina quay lại ngôi làng và thông báo về tình hình cũng như chiến thắng của mình. Dĩ nhiên, không ai là không vui cả. Nhóm của Koizu cũng dần hồi sức sau khi được Leviathan chữa trị, họ cũng đã quay lại làng trước cả khi nhóm cậu quay lại. Điều này làm Hiro có đôi chút ngạc nhiên, hi vọng là họ không thấy sợ ma thú của cậu. “Được sao?” ( Hiro ) Nhưng… ***

AttributesValues
rdfs:label
  • Seven Mount Vol 2 Chương 6
rdfs:comment
  • “Uống đi chàng trai. Cậu là anh hùng của ngày hôm nay đấy” ( Koizu ) Khác với mọi tối, hôm nay ngôi làng lại đang tổ chức tiệc để mừng chiến thắng cho Hiro, cái tên chết dẫm đang được bao quanh bởi gái hiện giờ. Thu phục xong Griffon, cậu đã cùng Elina quay lại ngôi làng và thông báo về tình hình cũng như chiến thắng của mình. Dĩ nhiên, không ai là không vui cả. Nhóm của Koizu cũng dần hồi sức sau khi được Leviathan chữa trị, họ cũng đã quay lại làng trước cả khi nhóm cậu quay lại. Điều này làm Hiro có đôi chút ngạc nhiên, hi vọng là họ không thấy sợ ma thú của cậu. “Được sao?” ( Hiro ) Nhưng… ***
dcterms:subject
dbkwik:sonako/prop...iPageUsesTemplate
abstract
  • “Uống đi chàng trai. Cậu là anh hùng của ngày hôm nay đấy” ( Koizu ) Khác với mọi tối, hôm nay ngôi làng lại đang tổ chức tiệc để mừng chiến thắng cho Hiro, cái tên chết dẫm đang được bao quanh bởi gái hiện giờ. Thu phục xong Griffon, cậu đã cùng Elina quay lại ngôi làng và thông báo về tình hình cũng như chiến thắng của mình. Dĩ nhiên, không ai là không vui cả. Nhóm của Koizu cũng dần hồi sức sau khi được Leviathan chữa trị, họ cũng đã quay lại làng trước cả khi nhóm cậu quay lại. Điều này làm Hiro có đôi chút ngạc nhiên, hi vọng là họ không thấy sợ ma thú của cậu. Còn về cái tên phản bội lại làng, chẳng ai biết hắn đang ở đâu cả. Từ tờ mờ sáng nhóm đi săn đã săn được kha khá chiến lợi phẩm, mặc cho nhiều sự việc phức tạp xảy ra nhưng họ vẫn cố gắng mang chúng về, thật đáng khâm phục. Và đó cũng là lí do khiến vị trưởng làng quyết định mở tiệc để ăn mừng. Nghĩ lại thì cậu vẫn chưa ăn trưa, hơn hết vì khi chiến đấu với Jigorrn lỡ hăng máu quá mà gọi ra cả năm ma thú làm cậu gần như kiệt sức, đói bụng thật đấy! “Hiro, sao anh không thử tí nhỉ?” ( Valonia ) “Được sao?” ( Hiro ) “Được chứ! Dù sao đây cũng là để ăn mừng chiến thắng của anh mà, có đụng tới rượu khi chưa đủ tuổi… à không, anh tròn mười bảy rồi phải không? Vậy thì cứ thoải mái đi!” ( Valonia ) “Nghe em gái nói vậy khi vẫn giữ khuôn mặt tươi cười kia làm người anh trai này có chút sợ” ( Hiro ) “Rốt cuộc anh coi em là gì vậy hả? Thôi bỏ đi…” ( Valonia ) Cô chìa tay tới trước mặt cậu, vẻ mặt hơi ngượng ngùng. “Em rót anh chén này!” ( Elina ) Dẫu sao thì Valonia cũng là người phải rót rượu cho các “bô lão” trong buổi “nhậu” ngày hôm nay nên tiện thể rót dùm cậu một li là điều hoàn toàn bình thường, chỉ có cái điệu bộ ngượng ngạo kia là không bình thường mà thôi. Nó làm Hiro cười gượng rồi đành phải chấp nhận sự thật, cậu đưa li rượu mà “em gái” mình mới rót lên và tu một hơi hết sạch. Ra đây là mùi vị của men, lần đầu tiên Hiro được trải nghiệm cái vị người lớn này. Vẫn chưa kịp nhận thức được sự việc, không biết từ đâu ra, một li rượu nữa lại được rót đầy và đặt trước mặt cậu ngay ngắn trong khi vẻ mặt chẳng hiểu chuyện gì đang ngơ ngác quay dọc quay ngang tìm hiểu. “Đây là của em, anh phải uống hết đấy nhé!” Nụ cười tươi rói này, cùng giọng điệu the thé tai nhưng không đến mức khó chịu và hơn hết là mái tóc đen tuyền có pha chút tím đang phất phơ trước mặt chàng trai kia… Hiro hoàn toàn biết rõ đó là ai, lại một mĩ nhân nữa tại làng tiếp cận cậu. “Đừng có bất ngờ thế chứ Elina” ( Hiro ) Vẫn giữ lấy vẻ mặt dễ thương, cô gái chủ động thu hẹp khoảng cách với hàng trai. “Cần người mớm rượu chứ?” ( Elina ) “Có thể giải thích từ mớm theo định nghĩa và ý hiểu của em là gì không?” ( Hiro ) “Ehh? Dĩ nhiên là dùng… Ơ? Anh uống hết rồi sao? Một li nữa nhé!” ( Elina ) Chắc chắn cô ta chuẩn bị nói “dùng miệng”, riêng điệu bộ đưa tay lên chỉ vào đôi môi cũng đủ để Hiro nhận ra. Tốt nhất là cậu nên chén sạch li trước khi Elina kịp hoàn thành những gì cô định nói. Toàn là những ý định điên rồ. Cậu sẽ giả vờ như không để ý ánh mắt hình viên đạn vừa mới liếc nhìn mình từ Valonia. “Thôi cho anh xin, mới hai li thôi mà người anh cảm thấy…” ( Hiro ) “Mớm nhé?” ( Elina ) “Đ-Được rồi, li nữa thôi” ( Hiro ) Cô gái mỉm cười dịu dàng. Thật sự thì trong ánh mắt cậu chẳng thấy từ “dịu dàng” ở đâu cả. Chết tiệt, cô nàng tinh nghịch kia còn nháy mắt một cách gợi tình trong khi mặt tỉnh bơ mà nói “mớm nhé” với cậu, quả thật con gái bây giờ loạn hết cả rồi. Mặc cho rượu gần ngấm vào cơ thể mà sao cậu lại cảm thấy lành lạnh sau gáy…!? “Thôi, anh phải kiếm thứ gì bỏ bụng đây, đã đói lại nốc toàn cồn vào bụng thế này…” ( Hiro ) “Cần em mớm cho ăn luôn không?” ( Elina ) “Nàyyy nhé…!!” ( Hiro ) “Rồi rồi, không giỡn nữa. Em tới chỗ cha đây, chúc anh ngon miệng với bữa tiệc” ( Elina ) “Thật tình…” ( Hiro ) Chàng trai cười khổ trong thâm tâm, tiếng thở dài như thoát khỏi đại nạn không biết từ lúc nào đã trực trào trên khuôn mặt cậu. Có lẽ vì đói nên bước đi của Hiro hơi lảo đảo, vẻ mặt nửa tỉnh nửa mê kia hẳn là do rượu. Tửu lượng cậu ta kém thật, à không, chắc là do cơn đói mà thôi, chứ Hiro không thể nào dễ dàng gục ngã trước ba li rượu được. Kia rồi, đó là bàn chứa thức ăn. Ánh mắt của cơn đói khiến Hiro thấy nơi đó thật lạ thường. Cậu nhanh chóng tiếp cận trong hạnh phúc. Nhưng… *Bộp* Có tiếng gì đấy…? Trước khi Hiro kịp nhận ra chuyện gì, cậu đã bị một bàn tay to lớn kéo đi. “Đi đâu thế anh bạn?” ( người dân 1 ) “Nhân vật chính mà cứ ru rú ở đâu thế này” ( người dân 2 ) “Uống đi, uống đi nào…” ( người dân 3 ) Dần ý thức được chuyện gì đang xảy ra cũng là lúc cuộc đời cậu bế mạc. Vẻ mặt kia không phải là do đói nữa rồi, nếu miêu tả sát với sự thật nhất thì có lẽ là sợ cắt không còn một tí máu. Xung quanh chàng trai “nhỏ nhắn” của chúng ta là cả tá lũ đực rựa cơ bắp phát triển đang nhìn cậu bằng ánh mắt “nguy hiểm”, một trong số đấy có vẻ đang thoát y phần trên với thiên nhiên. “Tôi lạc vào cái động gì thế này!?” ( Hiro ) *Póc* *Póc* Dường như đó là tiếng mở nắp của một vài chum rượu… “Tha emmm…” ( Hiro ) Hét trong vô vọng thôi, tiếng hét cũng dần ngưng lại khi ai đó nhét thẳng can rượu vào miệng kẻ tội nghiệp ấy. “Tới bến đê…!!” Cuộc chè chén linh đình đến tận đêm khuya, không ai để ý lòng đen trong mắt Hiro biến mất từ lúc nào không hay, cùng lúc ấy, bọt mép sùi ra từ miệng cậu. *** “Bây giờ đã quá nửa đêm chưa ta?” Hiro tự hỏi. Cậu chỉ vừa mới thoát ra khỏi địa ngục cách đây không lâu, phải công nhận là việc chốn vô tận nhà là cả một kì công cũng như cố gắng không sao diễn tả nổi của kẻ tội nghiệp này. “Thức ăn, thức ăn…” Cậu trông có vẻ hí hửng mặc dù đã thấm mệt, dù sao thì trong những chiếc tủ được cố định trên tường bởi đinh kia chắc chắn là nơi để để thức ăn. Lần này không ai có thể ngăn cản được cậu lót dạ vài miếng. Với suy nghĩ của kẻ vì đói mà điên dại, miệng bật một nụ cười điên dại nốt, Hiro tiến sát lại, mở tủ ra, bên trong là cả một gia tài… “Cái gì đây?” ( Hiro ) Cái đống là lạ mà nằm ngổn ngang này là thứ gì? Có vẻ như đây là hỗn hợp lung tung các thứ thừa thãi được thải ra sau bữa tiệc thì đúng hơn. Cục sương đã được gặm gần hết thịt, thêm một ít rau sống trông có vẻ bị sâu và nhàu một cách kì cục. Thứ duy nhất nhìn có vẻ bình thường trong đống đó có lẽ chỉ còn mỗi đống cơm trắng kia, tạm thời bỏ qua một vài “tạp chất” chưa đề cập tới. Thở dài một tiếng trong hạnh phúc, xem ra ít nhất vẫn có thứ cho cậu bỏ bụng, bỏ qua mấy cái linh tinh kia, riêng ít cơm trắng đó cũng đủ để thỏa mãn bao tử Hiro hiện giờ. Cậu nhẹ nhàng đưa chiếc tô xuống. Đang định cho những thứ cần cho vào miệng, rồi đột ngột một giọng nói cất lên từ phía cửa. “Anh đang làm gì vậy?” ( Elina ) Mặc dù xung quanh hoàn toàn bao phủ bởi bóng tối, chỉ có lưa thưa duy nhất ánh sáng từ trăng khe khẽ luồn qua các khe cửa nhưng khả năng cường hóa giác quan của Seven Mount giúp Hiro vẫn có thể nhìn thấy rõ. Do sợ cô nàng phát hiện cậu đang chuẩn bị ăn đồ thừa hay sao mà hành vi của Hiro lúng túng lạ thường, và kết quả là chiếc tô cầm trên tay rớt xuống, theo đó là cái đống tạm gọi là thức ăn theo quan điểm của cậu cũng nhào nát hết. “Aaaaa…” ( Hiro ) Tiếng hét thảm thương ấy cuốn trôi “nguồn sống” cuối cùng của cậu mặc kệ cái nhìn không khác gì sinh vật lạ của Elina. “Anh đúng là… Có đói thì nói với em một tiếng chứ, việc gì phải lục cái đống đồ ăn cho chó vậy?” ( Elina ) “C-Cho… cho chó??” ( Hiro ) *** “Ngon, ngon quá!” ( Hiro ) “T-Từ từ thôi, coi chừng nghẹn” ( Elina ) “Sao em không nói sớm là em có thể nấu ngon vậy hả? Làm anh cứ như thằng ngốc vậy, đã thế còn suýt nữa bỏ mồm đống đồ ăn cho chó nữa” ( Hiro ) “Làm sao mà em biết được, nếu không phải nghe thấy tiếng động lạ trong bếp và xuống kiểm tra, chắc anh đã ăn phải chúng rồi cũng nên” ( Elina ) Gặp được nữ thần cứu rỗi tâm hồn lúc bản thân chuẩn bị sa lầy, quả đúng là hay không bằng hên. Mặc dù thứ cậu đang nhai là đống đồ ăn được làm từ trưa và hầu hết chúng đều nguội cả rồi, chỉ một vài thứ được cô nàng hấp nóng lại, nhưng chỉ cần vậy thôi, đối với kẻ “sắp ngỏm” mà nói thì không còn gì có thể diễn tả được từ hạnh phúc bằng lời. “Cảm ơn, em cứu sống anh rồi!” ( Hiro ) “Anh ấy nhé, không bỏ bụng được gì mà sao…” ( Elina ) “Không, không, không. Anh hoàn toàn vô tội. Là do mấy ông bác kia tống rượu ấy chứ. Anh không thoát được” ( Hiro ) Vẻ mặt bối rối, kèm theo cứ chỉ lắc tay chối bỏ làm cho lời nói của cậu mang vẻ thành thật khó có thể cãi lại. “Được rồi, không đề cập đến nó nữa. Gặp anh ở đây cũng tốt, khỏi phải chui sang giường anh làm gì” ( Elina ) “À này, hình như anh vừa nghe thấy chuyện gì kinh khủng lắm thì phải…” ( Hiro ) “Không có đâu!” ( Elina ) “Có mà…” ( Hiro ) “Đã bảo là không có đâu!!” ( Elina ) “Vâng…” ( Hiro ) Sát khí tỏa ra từ cô nàng, hay là cậu cảm nhận sai, dù sao đi nữa thì nụ cười kia chắc chắn là muốn nhắc nhở Hiro rằng cậu không nên nhúng sâu hơn nữa. Lạnh cả người, nó làm cậu nhớ tới cảm giác lúc gặp con ma thú mãng xà sáng nay. Nếu để Elina biết được cậu so sánh cô với một con quái vật, chắc chắn chuyện ngửi nhang là không thể tránh khỏi. Cậu lắc đầu như muốn chấm dứt những chuỗi tưởng tượng không đâu vào đâu. “Vậy em tìm anh có chuyện gì không?” ( Hiro ) ( *ăn no vào là nghiêm-túc mode on =]] ) Như chờ đợt câu hỏi ấy từ cậu, cô gái làm lấy vẻ mặt ngượng ngùng cùng với một giọng nói ngập ngừng khó đỡ chuẩn theo kịch bản đã được vạch sẵn khi cua trai vậy. Điều này làm cậu cảm giác có đôi chút bất an. “E-Em, em… em muốn đi theo anh” ( Elina ) “Hả?” ( Hiro )
Alternative Linked Data Views: ODE     Raw Data in: CXML | CSV | RDF ( N-Triples N3/Turtle JSON XML ) | OData ( Atom JSON ) | Microdata ( JSON HTML) | JSON-LD    About   
This material is Open Knowledge   W3C Semantic Web Technology [RDF Data] Valid XHTML + RDFa
OpenLink Virtuoso version 07.20.3217, on Linux (x86_64-pc-linux-gnu), Standard Edition
Data on this page belongs to its respective rights holders.
Virtuoso Faceted Browser Copyright © 2009-2012 OpenLink Software