About: Hataraku Maou-sama Vol 9 Ch 2   Sponge Permalink

An Entity of Type : owl:Thing, within Data Space : dbkwik.org associated with source dataset(s)

"Rốt cuộc thì ông định làm gì?" Một bộ vật dụng được đưa đến căn phòng mà Emi được chỉ định, cô nhìn về phía đống đồ đó và hỏi với một giọng nghiêm nghị. "Cô thấy rồi mà vẫn không hiểu sao?" Gã đàn ông chỉ vào những món đồ trên bàn với vẻ mặt ung dung thản nhiên. "Tự dưng lại muốn tôi vũ trang toàn thân, Olba, ông muốn tự sát à?" Người từng cùng Emi chiến đấu với Ma Vương nhưng giờ lại là kẻ thù của cô ấy, và đồng thời cũng là một trong 6 Tổng Giám Mục của Giáo hội, Olba Meyer, mang đến thứ mà vừa nhìn vào cũng biết ngay là một thanh kiếm hai lưỡi và bộ giáp toàn thân cao cấp. Emi cau mày. "Huh?" ***

AttributesValues
rdfs:label
  • Hataraku Maou-sama Vol 9 Ch 2
rdfs:comment
  • "Rốt cuộc thì ông định làm gì?" Một bộ vật dụng được đưa đến căn phòng mà Emi được chỉ định, cô nhìn về phía đống đồ đó và hỏi với một giọng nghiêm nghị. "Cô thấy rồi mà vẫn không hiểu sao?" Gã đàn ông chỉ vào những món đồ trên bàn với vẻ mặt ung dung thản nhiên. "Tự dưng lại muốn tôi vũ trang toàn thân, Olba, ông muốn tự sát à?" Người từng cùng Emi chiến đấu với Ma Vương nhưng giờ lại là kẻ thù của cô ấy, và đồng thời cũng là một trong 6 Tổng Giám Mục của Giáo hội, Olba Meyer, mang đến thứ mà vừa nhìn vào cũng biết ngay là một thanh kiếm hai lưỡi và bộ giáp toàn thân cao cấp. Emi cau mày. "Huh?" ***
dcterms:subject
dbkwik:sonako/prop...iPageUsesTemplate
abstract
  • "Rốt cuộc thì ông định làm gì?" Một bộ vật dụng được đưa đến căn phòng mà Emi được chỉ định, cô nhìn về phía đống đồ đó và hỏi với một giọng nghiêm nghị. "Cô thấy rồi mà vẫn không hiểu sao?" Gã đàn ông chỉ vào những món đồ trên bàn với vẻ mặt ung dung thản nhiên. "Tự dưng lại muốn tôi vũ trang toàn thân, Olba, ông muốn tự sát à?" Người từng cùng Emi chiến đấu với Ma Vương nhưng giờ lại là kẻ thù của cô ấy, và đồng thời cũng là một trong 6 Tổng Giám Mục của Giáo hội, Olba Meyer, mang đến thứ mà vừa nhìn vào cũng biết ngay là một thanh kiếm hai lưỡi và bộ giáp toàn thân cao cấp. Ngoài ra, thiết kế của bộ giáp không thuộc về Afashan mà Emi đang bị giam cầm lúc này, mà là của Đế quốc Thánh Aire bên Tây Lục địa. "Tất nhiên là tôi có lý do làm như thế rồi. Bắt đầu từ ngày mai, chúng tôi mời cô chuyển đến Hoàng Đô, Vòm Trời Azure." (Trans: Hoàng Đô - Thủ đô Hoàng gia) Emi cau mày. "Ông muốn tôi đến gặp Hoàng đế Azure Thống nhất sao? Tôi nghe rằng Afashan vì thánh kiếm mà tuyên bố chiến tranh với cả thế giới, chẳng lẽ ông định kêu tôi giao ‘Thánh kiếm Tiến hoá, Đơn cánh' ra để kết thúc cuộc chiến?" Emi khi trước mới chỉ gặp vua của Afashan, Hoàng đế Azure Thống nhất, được một lần. Cô nhớ rằng đối phương là một vị hoàng đế đã có tuổi, đến nỗi mà dù ổng có từ trần bất kì lúc nào cũng chẳng có gì lạ. Olba dùng tay đỡ nhẹ cằm mình và trả lời câu hỏi của Emi với một nụ cười đểu. "Hừm, có thể nói là cô gần đúng rồi đấy." "Huh?" "Tóm lại, Emilia, cô chắc vẫn còn nhớ từ Fangan đến Vòm Trời Azure không phải là một khoảng cách gần. Và chúng ta vẫn không thể sử dụng loại phép thuật 'cổng' chuyên dụng đó để di chuyển đến nơi đấy trong chớp mắt được. Nếu cô bé thánh kiếm cần bất cứ thứ gì, cô nên nhân cơ hội hôm nay nhờ hầu nữ chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ khởi hành vào sớm ngày mai." Nói đoạn, Olba quay lưng về phía Emi mà chẳng chút cảnh giác, và rời khỏi căn phòng. Emi tưởng tượng khung cảnh mình nâng thanh kiếm lên đâm vào cái lưng đó, trong khi trên thực tế, lại lặng lặng chờ lão ta đóng cửa phòng lại. "Rốt cuộc thì hắn ta... đang định làm gì?" Sau khi bình tĩnh lại, Emi bước về phía thanh kiếm và bộ giáp mà Olba để lại. "Chỉ là giáp và kiếm thường à." Bởi không biết những thứ này đã bị làm gì, nên Emi không dám đụng vào chúng một cách bất cẩn. Nhưng dù có cẩn trọng quan sát kĩ lượng và chi li đến đâu, cô vẫn không thể tìm thấy bất kì điểm đặc biệt kì lạ nào, giáp và kiếm trông như được đưa cho những người cấp độ chỉ huy ở Thánh Aire, được xem là xuất sắc kể cả khi so sánh giữa những món hàng chất lượng cao. Là một thành viên của hiệp sĩ đoàn, trước khi có thể học được cách dùng 'Thánh kiếm Tiến hoá, Đơn cánh' và Diệt Quỷ Phục, cô cũng từng có một thời gian sử dụng loại giáp có thiết kế tương tự. "Thanh kiếm đã được mài bén hơn. Và trông cũng không giống một bản sao. Hắn có ý định gì đây?" Xét đến lý do mà Emi bị đưa đến đây, sau khi có được những món vũ khí này, cũng chẳng có gì lạ nếu cô một tay gây loạn ở cảng quân sự này, Olba không thể không biết điều đó được. Mặc dù Emi vô cùng ghét cái nội tâm yếu đuối của mình, cái nội tâm mà không cho phép cô làm điều đó trong thực tại, nhưng Olba không chỉ cho Emi những thứ này, mà lão ta còn muốn cô ấy đi đến Hoàng Đô, Vòm Trời Azure theo đường bộ. Điều này khiến cô nhớ đến chuyến hành trình khi đi đánh nhau với Ma Vương Satan. Lúc đấy, Emi, Olba, Emeralda và Alberto cũng đáp xuống cảng quân sự Fangan này đầu tiên, xem như cứ điểm ở Afashan của họ. Trong khoảng thời gian ấy, khi Đông Lục địa vẫn còn nằm trong sự kiểm soát của Ashiya, cũng là Alsiel, Emi nhớ rằng cả nhóm đã di chuyển một cách cẩn trọng và mất nguyên cả tuần để đến được Hoàng Đô, Vòm Trời Azure. Mặc dù lần đầu đến Hoàng Đô, Vòm Trời Azure, nhưng họ lại không thể chiến đấu ngay với Alsiel được, bởi họ còn phải từ Vòm Trời Azure mà đi đến phần phía đông của Lục địa. "Mặc dù việc này tốn thời gian đến thế, nhưng sao hắn ta lại đặc biệt muốn mình vũ trang toàn thân để đi đến Vòm Trời Azure?" Sau khi chằm chằm nhìn vào phần giáp đầu được một lúc, Emi thở dài nặng trĩu và thả người xuống giường. "Nếu biết chuyện sẽ thành ra thế này, thì lúc đầu khi bắt đầu cuộc hành trình, mình đã không để lại việc thương lượng và mấy nhiệm vụ cần động não lại cho Em và Olba rồi, mình đáng ra cũng nên dùng đến cái đầu của mình một chút......" Emi nói chuyện một mình với bộ dạng bất lực, báo rằng bỏ cuộc. Mặc dù Emi chắc chắn không mù tịt khoản chiến lược hay tình báo chiến tranh, nhưng trong năng lực chính trị và khả năng đàm phán thì các chuyên gia Em và Olba kia lại cao hơn cô một bậc. Thành ra là, Emi và Alberto tự nhiên trở thành người chịu trách nhiệm cho những nhiệm vụ đòi hỏi sức chiến đấu. Và điểm bất lợi trong sự sắp xếp này đã tự hiện hình ở Nhật. Lúc này Emi đã có thể cảm nhận được rõ rằng khả năng diễn giải sự việc của cô quá nông cạn khi so với Maou. "Ma Vương là ông chủ, còn Anh Hùng là nhà thầu à." Anh Hùng nhớ đến một kí ức. Trước khi Suzuno trở thành đồng đội của Emi một cách rõ ràng, Ashiya dùng việc công ty cạnh tranh nhau để giải thích mối quan hệ giữa Maou và Emi cho Rika nghe. "Cảm giác cứ như chuyện đã rất rất lâu rồi vậy.... lúc đó vẫn chưa có Alas Ramus nữa." Emi nằm ngã lưng trên giường và nhìn lên trần với điệu bộ lơ đãng. "Mình muốn quay về Nhật....." Alas Ramus, trong trạng thái hợp nhất của con bé, chủ động mở lời với mẹ mình trong đầu cô như thể đang quan tâm. Emi khẽ cười-- "Đừng lo. Mẹ không sao rồi." và nói thế như đang trấn an 'con gái' của mình. "Ừ. Vì mẹ có Alas Ramus ở cùng mà." Emi trả lời với vẻ mơ hồ, ngồi dậy, và nhìn vào chiếc bình đặt kế lối vào phòng. Không hiểu sao ở đó lại có hai chiếc bình. Đáy của một chiếc bình lắng đầy những hạt nhỏ màu đen. Vài ngày trước, Emi cố tình giữ lại cái bình nước đầy hạt màu đen kia, và gắng gượng duy trì nỗi oán hận bên trong nội tâm đang dần trở nên yếu đuối của mình. "Nhưng chỉ vì những thứ ở cái mức độ này... mà mình đã không thể chiến đấu được. Tạm không nói đến ý định mà Olba đang che giấu.... liệu mình có thật sự chiến đấu được không?" Vật đen lắng dưới chiếc bình nước, đánh thức kí ức về ngày mà cô trở lại Ente Isla. *** Khi bắt đầu thấy ánh sáng ở đầu bên kia của chiếc 'cổng' màu cầu vồng, Emi cảm thấy sức kéo nơi tay mình đột ngột trở nên mạnh hơn. Cô đang bị kéo sang. Không phải là bởi cô bạn ngay trước mặt cô ấy. Thế giới ở đầu bên kia của cánh 'cổng' đang kéo cô ấy. Khoảng khắc tiếp theo, âm thanh đặc thù bên trong cánh 'cổng', thứ nghe như nhiều nguồn tạp âm đang xoay vòng vòng, cũng biến mất, và cô đột ngột cảm thấy một tiếng ù bên tai. Gió mạnh thổi quanh người cô, và cơ thể cô lần nữa cảm thấy bị ràng buộc bởi trọng lực. " Ơ.... ẾẾẾẾẾẾẾẾ?" Khi tầm nhìn mở rộng ra, Emi không thể không lớn tiếng hét lên. Bởi vị trí của cô thật sự nằm ngoài dự đoán. Cảm giác cứ như cơ thể cô đang rơi xuống dưới, bị hút bởi trọng lực. Một giây, hai giây, năm giây, mười giây, hai mươi giây.... bất kể thời gian có trôi qua bao lâu, cơ thể Emi vẫn tiếp tục rơi dưới lực hút của trọng lực. "Sa, sao chúng ta lại ở trên không trung thế này,.... khụ?" Emi, người vừa hét vừa thở trong bầu không khí loãng, không nhịn được mà ho lên. Ngoài ra, không khí ở đây loãng. Cô nàng Emi vẫn chưa bình tĩnh lại kia, phát hiện ra một biển mây bên dưới mình. "Tại vì tớ không biết chúng ta sẽ bị ai nhìn thấy ở đâu~~!" Bạn của Emi, người dẫn đường cho cô bên trong cánh 'cổng', nói với vẻ thảnh thơi từ bên cạnh. "Nên tớ nghĩ nếu là một chỗ cao như thế này~~ chúng ta chắc hẳn sẽ không bị ai phát hiện cả~~!" "Dù thế đi nữa! Thế này chẳng phải quá cao rồi sao?" Có vẻ như lối ra của 'cổng' được mở trên trời khá xa mặt đất. Emi, người bắt đầu rơi tự do, thấy ngôi sao phủ nơi bầu trời phía trên biển mây. "Aa.....' Trong đám sao đó, cô để ý thấy hai ngôi sao đặc biệt sáng, từ trên nhìn xuống họ. Mặt trăng màu xanh và mặt trăng màu đỏ. Hai mặt trăng bí ẩn không xuất hiện trên bầu trời của trái đất. Trong suốt quãng đời của mình, đây là bầu trời mà Emi cảm thấy thân quen nhất. "Emilia~~! Chúng ta đang rơi xuống tầng mây đấy~~! Coi chừng mắt với tai cậu~~!" Mặc dù cảm giác vội vã nhất thời khiến Emi xém quên bản thân mình, nhưng cô lập tức tập trung lại trước lời cảnh báo của bạn mình và nhìn xuống lớp mây. "Fu!" Sau khi chỉnh lại tư thế của mình giữa không trung, Emi nhắm mắt lại và xông vào tầng mây với cái đầu đi trước. Âm thanh lớn tiếng của luồng gió và mây vang lên cạnh tai cô, nhưng so với khi đi xuyên cánh 'cổng', thì việc này chỉ xảy ra trong tíc tắc. Cơ thể Emi nhanh chóng đâm xuyên tầng mây và âm thanh quanh cô lại thay đổi lần nữa. Sau khi mở mắt mình ra, thứ mà cô thấy là-- "....Ente Isla......" Ngập nơi khoé mắt Emi là những giọt nước mắt để làm ẩm đôi mắt bị gió mạnh làm khô của cô. Mặc dù trong lòng cô nghĩ thế, nhưng thứ không thể kìm nén thì không thể kìm nén được. Kể từ khi bắt đầu chuyến hành trình với tư cách của một Anh Hùng, những tình huống mà cô bị lôi vào, thay vì giữ nguyên như lúc đầu, thì lại phát triển thành những vấn đề phức tạp và hỗn loạn. Nơi này hiện tại không phải là nơi Emi có thể sống an toàn. Dù vậy, mảnh đất trải rộng ra trước mắt cô--- "Mình.... đã trở về rồi....." Vẫn là quê hương ở thế giới xa xôi, nơi mà cô nhớ đến nỗi thậm chí còn bật khóc trong mơ. "Emilia~~" Nhiệt độ cơ thể của bạn cô bao bọc quanh cánh tay mà cô vô thức dang ra. Người đồng đội đã dẫn cô về quê nhà, người bạn tốt không thể thay thế của cô, Emeralda, mỉm cười với cô. "Mừng cậu trở về~~" "......Ừ." File:Mao 09 076.png Emi dùng tay còn lại để lau đi những giọt nước mắt mà cô không còn giấu được nữa. "Ahaha~~ có vẻ như chúng ta phải tìm nơi để xử lý bộ đồ của mình rồi....." Dù rằng Emeralda nở một nụ cười khô khan, nhưng bộ đồ của Emi và cổ lại không khô chút nào. Họ không chỉ bị ướt. Mà cả hai người họ đều phủ đầy bùn. "....Haiz, may mà hành lý không bị làm sao......" "Tớ, tớ xin lỗi~~! Tớ chưa từng nghĩ rằng~~ sau khi chúng ta hạ cánh lại có cái đầm lầy to thế này....." Emeralda cúi thấp đầu và không ngừng xin lỗi. Một phản ứng năng lượng sẽ phát sinh khi 'cổng' mở, lý do cổ đặt lối ra của 'cổng' ở nơi cao như thế là để làm giảm khả năng bị người khác phát hiện. Mặc dù việc đóng mở 'cổng' vẫn chủ yếu được thực hiện bởi 'Bút Lông Thiên Thần' mà mẹ Lailah của Emi để lại cho Emeralda chứ không phải phép thuật của cổ, nhưng việc tạo ra một phản ứng thánh lực lớn thì vẫn không thay đổi. Dù rằng hai người họ bắt đầu rơi tự do sau khi 'cổng' đóng lại, nhưng cho đến tận lúc tiến gần đến mặt đất, Emeralda không cho phép Emi sử dụng phép bay. Lý do họ chọn đến vào thời điểm ban đêm cũng là để giảm khả năng bị người khác thấy họ rơi xuống từ đằng xa, ánh sáng phát ra từ phép thuật bay có thể khiến cho quân đồn trú và hiệp sĩ đóng quân ở những thành phố bên cạnh sinh nghi. Xét đến tình hình chính trị của Ente Isla lúc này, hai người họ không thể để lộ bất kì dấu vết gì của việc Anh Hùng Emilia đã trở về, hay hành động đơn độc của Emeralda, một người quan trọng ở Đế quốc Thánh Aire,. Từ lúc rơi cho đến lúc gần chạm đất, đến khi họ thi triển phép thuật lúc bay sát theo bề mặt mặt đất, chuyện vẫn có thể gọi là thuộm buồm xuôi gió. Nhưng vì bay tự do sẽ tốn một lượng lớn thánh lực, nên hai người họ chỉ định đáp xuống bằng cách bay lướt, rắc rối là ở chỗ khu rừng mà họ hạ cánh có một cái đầm lầy, và Emi với Emeralda đều đáp xuống mép đầm lầy. Khi họ phát hiện ra cái đầm lầy và cuống cuồng thi triển phép bay thì đã quá trễ, áp suất từ việc lướt gió khiến bùn bám lên cả hai người họ, và cuối cùng thì Emi và Emeralda chỉ đành biết rũ bay cái mùi bùn nồng, vừa lặng lặng đứng trong khu rừng tối um. "......Nhưng thế này cũng tốt. Nghĩ theo hướng khác, sau khi có được mùi rừng, việc bị thú rừng tấn công sẽ ít gặp hơn, với lại túi của tớ vẫn lành lặn... nhìn nè, đuốc Nhật không vì mấy chuyện này mà hư đâu." Emi lấy ra đèn pha từ trong cái balô lớn mà cô chuẩn bị cho chuyến đi về nhà, và thử đeo nó lên. "Tớ xin lỗi~~!" Emeralda, người phủ đầy bùn, vẫn cúi thấp đầu xin lỗi dưới ánh sáng của chiếc đèn LED trắng. "Không sao mà. Cứ mặc kệ tớ trước đã, cậu thế này không sao đấy chứ, Em? Bộ đó là quan phục đúng không?" Emi, chỉnh lại đèn pha trên trán mình và hỏi cô bạn. "Uu...... cứ xem như tớ vô tình bị ngã khi đang kiểm tra đất nông nghiệp đi....." Mặc dù lý do đó nghe có chút gượng ép, nhưng nói móc lại vào lúc này thì chẳng có ý nghĩa gì cả. "Mà này, chỗ này đại khái là chỗ nào thế?" "Hừm~~ để tớ nghĩ..... ặc.... nhớt nháp quá....." Emeralda nhìn vào một tấm bản đồ bên trong lễ phục mặc dưới chiếc áo choàng và rên lên một tiếng sau khi nhận ra nó bị bám đầy bùn. Đó là một tấm bản đồ phóng to chi tiết tất cả các thế lực quốc gia mạnh nhất ở Tây Lục địa, đồng thời hiện thị vùng phía đông của Đế quốc Thánh Aire, quê nhà của Emi và Emeralda. "Quê Sloan của Emilia là ở đây~~ giờ chắc chúng ta đang ở trong khu rừng này~~" Sau khi chỉ lên một địa điểm trên tấm bản đồ, Emeralda nhanh chóng di chuyển ngón tay mình theo hướng tây nam trên bản đồ. "Miễn là đi theo con đường, chúng ta sẽ gặp một vài ngôi làng và thành phố lớn." Sau khi giải thích với ngón tay di chuyển-- "Tớ không biết nên xem là may hay không may~~ nhưng giữa số chúng, không có cái nào cùng độ lớn như lúc trước chiến tranh....." Emeralda khẽ hạ thấp giọng. Trước chiến tranh, nói cách khác, ám chỉ trước cuộc xâm chiếm của Quỷ Quân. "Vậy....." "Đúng rồi~~ Cơ mà cái lớn nhất ở gần đây, Thành Cassius~~ đã phục hồi với tiến độ nhanh vì chỗ đó có một nhà thờ nhỏ liên kết trực tiếp với Giáo hội~~ nhưng mấy làng với thành phố xung quanh~~ hiện tại hầu như vẫn giống lúc đầu~~" "Hầu như vẫn giống lúc đầu?" Emi mở to mắt ngạc nhiên. "Sao lại thế được? Tớ nhớ là ngôi làng này có một công đoàn xe ngựa chở khách và một bãi chăn nuôi ngựa quân sự, nên đáng ra phải khá thịnh vượng mới đúng chứ?" Emi chỉ vào một ngôi làng cạnh Sloan. Emeralda lắc đầu đáp lại. "Bọn tớ đã phát hiện ra một chuyện từ một trong những cuộc điều tra gần đây~~" "Ừm." "Mặc dù việc này khó nói với Emilia~~ nhưng sau khi thành phố bên cạnh bị xâm chiếm bởi Quân Xâm Lược Phía Tây do Lucifer dẫn dắt~~ họ đã mất rất nhiều làng mạc~~" "Đừng lo, về chuyện đó thì tớ đã sắp xếp hết cảm xúc của mình rồi. Vậy?" "Ừ~~ Rồi thì~~ trong khoảng thời gian Alberto và tớ đoàn tụ với Emi! Nhà thờ nhỏ ở Thành Cassius dường như đã liên tiếp mua quyền sở hữu và quyền khai phá của những khu đất lân cận~~" "Nếu là một nhà thờ mua, vậy có nghĩa là Giáo hội đang nắm quyền tái thiết sao? Mà, điều đó thật sự có thể sao? Việc phục hồi đáng ra phải là công việc của quốc gia sở hữu mảnh đất.... là công việc của Đế quốc Thánh Aire mới đúng chứ?" Trụ sở chính của Giáo hội được đặt ở điểm cực tây của Tây Lục địa, không chỉ ảnh hưởng mỗi mình Tây Lục địa, mà còn ảnh hưởng đến toàn thế giới, ngoài việc là tôn giáo lớn nhất Ente Isla, sức mạnh đó cũng được thể hiện qua số lượng trăm triệu tín đồ của nó. Dù rằng không có gì lạ khi một điều tra viên (tu sĩ) cấp cao có nhiều quyền hành hơn người hoàng gia của một đất nước nhỏ, nhưng vì Đế quốc Thánh Aire có đủ sức mạnh quốc gia để trực tiếp chống đối Giáo hội, nên đương nhiên Giáo hội không thể can thiệp từ một phía được. Ít nhất thì ở các nước trong Đế quốc Thánh Aire, chuyện Giáo hội làm ngơ quyền hành của một đất nước mà mua các ngôi làng xung quanh để phục hồi như ở Thành Cassius đáng lẽ không xảy ra.... "Phương pháp của chúng khéo léo lắm~~" Theo như lời giải thích của Emeralda, ngoài việc hầu hết chủ đất, cũng tức là dân làng, chết trong cuộc xâm chiếm của quân Lucifer, thì cả ranh giới của đất cũng đã trở nên không rõ ràng. Sau khi Ma Vương Satan và Quỷ Quân bị đuổi đi bởi trận chiến cuối cùng ở Lục địa Trung tâm, để bắt đầu việc phục hồi ở những khu vực này, Đế quốc Thánh Aire tất nhiên cũng kêu gọi người nhập cư mới từ trong nước mình. Cùng lúc đó, họ cũng mang theo những người buôn bán có thể vận chuyện toàn bộ vật liệu cho việc phục hồi, và những hiệp sĩ chịu trách nhiệm chỉ huy tiền tuyến, đến hiện trường. "Tại vì Thành Cassius có một nhà thờ có liên kết trực tiếp với giám mục giáo phận~~ nên lúc đầu Giáo hội tham gia vào việc phục hồi bằng cách đấu thầu~~ sau đó họ lấy được quyền để hoàn toàn giám sát việc phục hồi quanh Thành Cassius." Giáo hội phục hồi Thành Cassius với tiến độ nhanh, và dưới vỏ bọc sửa chữa thành trì, họ mở rộng kích thước khu vực thành phố. Ngoài ra, họ còn bán quyền để di chuyển đến khu vực mới được mở rộng của Thành Cassius cho dân làng gần đó với giá rẻ. Với người nhập cư mới, so với làng mạc vùng ngoại ô, chuyển vào sống trong một thành phố lớn có một nhà thờ liên kết trực tiếp với một giám mục giáo phận, đồng nghĩa với việc có một triển vọng tươi sáng hơn trong tương lai. Vậy chuyện gì đã xảy ra sau cuộc phục hồi nhiều làng mạc và quyền nhập cư? Cuối cùng thì toàn bộ những người nhập cư 'thành ra' đều có liên quan đến Giáo hội. Tình hình hiện tại thì giống thế này, và trên thực tế, việc phục hồi hoàn toàn không có chút tiến triển nào. "Đợi, đợi đã, Hiệp sĩ Thánh Aire đâu? Dù là ở Thành Cassius hay các ngôi làng lân cận, chắc hẳn phải có người của hiệp sĩ đoàn chứ? Với lại, dù cho Giáo hội đã nắm quyền chủ yếu trong những vấn đề liên quan, nhưng chuyện mà họ có thể làm vẫn bị hạn chế. Dù cho quyền hành rơi vào tay họ, nhưng đây vẫn là đất của Thánh Aire....." ".....Thật đáng hổ thẹn~~" Emeralda lẩm bẩm. "Khu vực này~~ đều nằm dưới quyền cai quản của tên cặn bã Pepin~~" "Cặn b.... ế?" Một câu chửi đột ngột đến từ đôi môi xinh xắn của Emeralda, khiến Emi bị sốc nặng. "Ự, Pepin mà cậu nói ám chỉ Tướng quân Pepin của Hiệp sĩ Hoàng gia Thánh Aire sao?" "Không cần phải gọi hắn tướng quân Pepin đâu, cứ gọi hắn Pepin rác thải thực phẩm là được rồi~~" "....Sao vậy, Em, cậu ghét người đó sao?" Pepin Magnus, dẫn dắt Hiệp sĩ Hoàng gia Đế quốc Thánh Aire, trên thực tế là người đứng đầu Hiệp sĩ Thánh Aire ở Đế quốc Thánh Aire. Trước kia, khi cứu Hoàng đế Thánh Aire thì Emi từng gặp qua ông ta, nhưng vì chỉ tiếp xúc đến mức đó, nên cô thậm chí còn không nhớ được rõ tên của ổng. Nhưng từ giọng điệu của Emeralda, bạn cổ, người mà không thường xuyên công khai thể hiện cảm xúc của bản thân, có vẻ như cô ấy rất ghét người đó. "Lúc đó, sao Lucifer không giết quắc tên tướng quân cống rãnh kia cho rồi~~" "Ể, Em?" "Đáng hận nhất là~~ trong số các đội trưởng hiệp sĩ được gửi đi tái thiết! Những người được chọn phụ trách các khu vực lân cận bị Giáo hội chi phối~~ dường như là thuộc hạ đào tạo bở tên Pepin chuột cống đó~~" "Ra, ra thế." "Có vẻ như bên giám sát của Thành Cassiu do Hiệp sĩ Thánh Aire kiểm soát có đầy lỗ hỏng~~ sau khi bị mua chuộc, hắn ta không chỉ phê chuẩn những kế hoạch theo chỉ thị của Giáo hội~~ mà thậm chí tình hình nhập cư của các ngôi làm xung quanh cũng bị xáo trộn~~ tên Pepin hố phân đó, để khiến mọi chuyện dễ dàng hơn cho người của Giáo hội~~ hắn đang bí mật cắn bớt và trục lợi như một con chuột~~" "Ô, ồ....." "Lý do mà kế hoạch phục hồi không đi theo dự định ban đầu~~ chắc chắn là vì lão tướng quân tanh hôi đó đang giở trò đằng sau~~" "Cậu rốt cuộc ghét Tướng quân Pepin đến thế nào vậy!" Vì Emeralda có thể nói mạnh miệng đến thế, rõ ràng kẻ tên Pepin đó không phải là một người ngay thẳng và liêm chính, dù vậy, Emi vẫn cảm thấy tội nghiệp cho ông tướng quân bị chửi thậm tệ kia, người mà cô không nhớ được mặt. "Không may là, đúng như dự đoán từ một tên tướng quân ăn cướp~~ tớ hoàn toàn không thể bắt được cái đuôi cáo của lão ta! Và tớ cũng không biết lý do của việc cố tình trì hoãn việc phục hồi là gì~~ lý do mà lần này tớ có thể rời khỏi thủ đô hoàng gia~~ là dưới danh nghĩa của việc 'quan sát' việc trì hoãn trong kế hoạch phục hồi~~" "....Ra vậy." "Rồi thì~~ vấn đề lớn nhất~~ là đám người Pepin thối nát đó~~ có thể sẽ ra tay với làng Sloan mà Emilia đang đi đến~~" Emi khẽ hít vào một hơi. "Dù sao thì Sloan vẫn là quê nhà của Emilia~~ một kế hoạch tái thiết cẩn trọng đang được vạch ra~~ nên ngay từ đầu chỗ đó đã được xác định là sẽ bắt đầu sau~~ thành ra dù chỉ có mỗi làng Sloan được phục hồi sau~~ cũng không thể phán đoán được chỗ nào bất thường~~" "Tóm lại là chỗ đó có thể bị giám sát bởi Tướng quân Pepin hay ai đó có quan hệ với Giáo hội đúng không?" "Đúng thế~~ nên cậu phải đặc biệt cẩn thận~~" Emeralda vừa nói vừa gập bản đồ lại. "Ngoài ra~~ đây là cái chứng minh thân phận để Emilia dùng~~" Mặc dù thứ này cũng đã dính đầy bùn, nhưng nhìn qua thì nó là một chiếc thẻ gỗ đã được đóng dấu. "Đây là một chứng minh thư dùng quyền phát hành của tớ! Nhưng vì nó được cấp bởi Viện Quản Lý Pháp Sư~~ nên nó có thể đem lại ấn tượng xấu cho những tên tướng quân có lòng dạ đen tối!" "Nếu cứ thế này thì sẽ càng lộn xộn hơn, nên nếu cậu không thích ông ta thì cứ gọi ông ta là Pepin thì được rồi." Emi cười gượng. "Tớ kinh ngạc trước việc cậu có thể không ngừng chửi rủa Tướng quân Pepin đấy. Cậu không vô tình lỡ miệng trước mặt người khác đấy chứ?" "Dù sao thì mấy tên đó cũng gọi tớ là bông cải lùn tẹt sau lưng tớ~~ cứ xem như có qua có lại đi!" Có vẻ như hai người họ chắc chắn đã khắc nhau từ khi mới lọt lòng. Hay là vì mối quan hệ giữa Hiệp sĩ Hoàng gia và Viện Quản Lý Pháp Sư ngay từ đầu đã không tốt? "Nhưng loại người đó lại có thể chạy lăng xăng như thế. Chuyện gì đã xảy ra với Tướng Quân Lumark vậy?" Emeralda đáp lại câu hỏi của Emi với vẻ mặt 'hỏi hay lắm'. "Đúng vậy~~ thường thì người ta sẽ nghĩ thế~~ nếu Tướng quân Lumark còn ở trong đất nước này~~ chuyện như thế sẽ không xảy ra~~" Emeralda thở dài nói. "Tướng Quân Lumark đã tình nguyện trở thành đại diện cho Tây Lục địa trong Liên Hiệp Kĩ Sĩ Ngũ Lục Địa trong cuộc tái thiết Lục địa Trung tâm~~ nên kể từ lúc Afashan tuyên bố chiến tranh với toàn thế giới~~ cô ấy đã di chuyển giữa Lục địa Trung tâm và Thánh Aire suốt~~ và chẳng có thời gian để giải quyết mấy chuyện nội bộ~~" Nếu Pepin Magnus là chỉ huy trong nước, thì Heather Lumark là chỉ huy của tiền tuyến. Kể từ lúc bắt đầu chuyến đi chiến đấu với quân của Lucifer, Emi đã gặp Lumark vài lần trong cuộc chiến phục hồi Bắc Lục địa và cuộc chiến tấn công Ma Vương Thành ở Lục địa Trung tâm. Mặc dù hai người họ không thân với nhau, nhưng cô nàng Emi đã chiến đấu cùng Lumark vài lần kia, nhớ rằng Lumark là một tướng quân có năng lực và là một người liêm chính. "Nhưng nếu nghĩ theo một hướng khác~~ với một tên đần mồm thối miệng như Pepin~~ hắn sẽ không thể tiến hành những cuộc đàm phán ngoại giao vừa căng thẳng vừa cao quý như tướng quân Lumark được~~ đúng là tiến thoái lưỡng nan mà~~" Đúng như dự đoán, Emeralda đánh giá rất cao Emeralda. Tóm lại, Emi biết rằng một khi cô hành động riêng lẽ với Emeralda, cô tốt hơn vẫn nên xem những người quanh mình là kẻ địch. "Ừ, tớ đại khái cũng nắm được tình hình rồi. Nếu có chuyện gì xảy ra, tớ sẽ sử dụng cái chứng minh thân phận này... dù sao thì...." "Sao thế~~" "Cái 'EMI YUSA' này, rõ ràng là tên giả của tớ đúng chứ?" "Tớ cảm thấy thế này sẽ dễ hiểu hơn~~" Nếu tên giả của cổ khác với tên thật, thì việc giả mạo sẽ không dễ dàng, nhưng nếu làm đến mức này thì lại là một vấn đề khác. Mặc dù thường xuyên quên mất, nhưng Yusa Emi không phải tên thật của cô ấy. "Cái đó.... ừm, haiz, thôi bỏ qua, cảm ơn nhé." Dỳ vậy, cứ hễ nhớ đến việc cô tự gọi mình là Emi vì cái tên Emilia, cô lại thay đổi suy nghĩ và cảm thấy mình chẳng có quyền gì để phàn nàn cả. Emi cẩn trọng cất giấy phép có đóng dấu thuộc về Pháp sư Hoàng gia Emeralda Etuva của Viện Quản lý Pháp sư. "Vì tớ đã chuẩn bị để dựng lều ngoài trời trong một tuần, nên tớ sẽ không đến gần thành Cassius đến thế đâu, sau đó thì chỉ cần đi tìm một tiệm bán quần áo cũ ngoài thành là tớ sẽ có thể tự lo liệu được. Cái chứng minh thân phận này thật sự là một biện pháp phòng hờ đấy." "Tớ cũng nghĩ như thế sẽ tốt hơn~~còn nữa ~~ mặc dù không phải tiền dùng để mua quần áo~~ nhưng đây là phí di chuyển mà tớ đã chuẩn bị cho cậu..... hầu hết đều là đồng Airenia~~ miễn là cậu dùng nước rửa một chút....." Sau khi Emeralda gật đầu một cái, cô kéo ra một túi da đầy bùn với dáng vẻ tội lỗi. Khi Emi nhận lấy, cô phát hiện ra chiếc túi rất nặng. "... Cảm ơn, tớ chắc chắc sẽ tìm cách trả ơn cậu sau." "Ể~~? Không sao đâu~~ chuyện nhỏ nhặt này chẳng đáng bận tâm đâu!" "Đây là vấn đề về cảm giác cơ." Mặc dù là thứ mà cô không thể kiểm soát, nhưng cái suy nghĩ cô không thể cứ thế mà dùng tiền miễn phí, đã khác sâu vào giá trị của Emi. Ngoài ra, với công việc hiện tại của Emi, đống đồng Airenian nặng như thế này bất kể là chuyển đổi sang yên Nhật hay dùng giá trị tiền tệ của Ente Isla để tính toán, đây vẫn là một lượng không thể dễ dàng mà nhận lấy được. Với một lối suy nghĩ mới về tầm quan trọng và độ nặng của tiền bạc, Emi lau đi bùn trên chiếc túi da. "Nhưng chuyện mua đồ bên ngoài tường thành chắc chỉ có thể tiến hành vào ban ngày.... vào lúc này rồi mà còn mong có một tiệm Jeans Mate 24 hoặc một tiệm Don Quijote, có thể thấy tớ bị nhiễm Nhật nặng lắm rồi." "Mấy từ đó nghĩa là gì thế?" "Đó là một cửa hàng quần áo và tiệm tạp hoá mở cửa suốt 24 giờ ở Nhật." "Ễ~~? Tuyệt thế! Ở Nhật người ta thường mua quần áo vào ban đêm sao~~?" "Tớ chưa từng thử qua... nhưng chắc là vì có người mua, nên kiểu cửa hàng đó mới có thể mở cửa nhỉ?" "Người Nhật chăm ghê ta~~ lại có cửa hàng có thể mở cửa nguyên cả ngày~~ tớ không thể tưởng tượng ra được nó kinh doanh như thế nào~~ cơ bản thì chỉ riêng việc có người làm việc vào lúc đó cũng đã đủ thái quá rồi~~" Emi nở một nụ cười gượng gạo và nói. "Dù cậu có muốn bắt chước thì cũng không thành đâu. Chỉ có Nhật mới như thế được thôi." Theo lẽ thường ở Ente Isla, những người sẽ ra ngoài vào ban đêm là những hiệp sĩ đi tuần và con nghiện với tội phạm bị các hiệp sĩ truy nã, bất kể khu vực có an toàn thế nào, trừ khi là người tự tin với sức mạnh của bản thân như Emi, chứ không phụ nữ một mình du lịch thì chỉ tương đương với tự sát. Trong hầu hết hệ thống ở Nhật, 99% người Nhật ôm chặt cái tự hào rằng họ không muốn phạm tội, vì Nhật bản là một quốc gia Đông nam á có người dân từ khi sinh ra đã ghi nhớ rằng bản thân không được gây rối trật tự xã hội và sống một cuộc sống đáng kính, thành ra họ mới có thể tạo ra được cái tình huống (xã hội) này. "Có thể nói bên đó giống như một phép màu vậy. Vì tớ sẽ di chuyển một mình, nên tớ sẽ đề cao cảnh giác." Emi nói để tự nhắc nhở bản thân mình. "Bất kể khi nào~~ Anh Hùng và đồng đội của cô ấy cũng không được thư giãn~~" "Ừ, đúng vậy." Dường như trước đây Emeralda đã từng nói những lời tương tự, sau khi nghe xong, Emi thở dài một hơi và nói. "Than thở thế thôi. Em, cảm ơn vì đã đưa tớ đến đây. Khi quay về thì chúng ta nên gặp ở đâu đây?" "Nói về chuyện đó~~ tớ nghĩ.... cái này nên để Emilia giữ lấy thì tốt hơn nhỉ~~?" Emi nhìn vào thứ mà Em đưa qua và làm vẻ mặt khá phức tạp. Bút Lông Thiên Thần. Đó là một báu vật từ Thiên Đường có thể cho phép bất kì ai mở 'cổng'. Và chiếc lông được dùng làm vật liệu, đến từ cánh của Mẹ của Emi, cũng là Lailah. "Tớ không cần đâu." Dù mọi thứ đều dính bùn, nhưng chỉ duy vật đó là có một thứ ánh sáng màu trắng, tuy nhiên Emi chẳng bận tâm về điều đó được lâu, và đẩy nó lại cho Emeralda. "Dù tớ không có cái dự định đó, nhưng tớ có thể vẫn gặp phải những rắc rối kì quặc. Tuy rằng khả năng là chưa đến một phần mười ngàn, nhưng vẫn tồn tại cái khả năng trong 1 phần một trăm triệu đó. Tớ sẽ để nó lại cho Emi và Albe như một nơi bảo vệ an toàn. Vì cái một phần một trăm triệu đó, con át nên được phân tán ra càng nhiều càng tốt." "....Tớ hiểu rồi~~" Sau khi lưỡng lự một lúc, Emeralda vẫn chấp nhận lời giải thích của Emi và giữ lấy chiếc lông bên trong áo choàng của mình. "Đừng lo lắng về điểm hẹn~~ bởi vì sau đó tớ cũng sẽ đi đến làng Sloan thôi~~" "Không sao thật chứ?" Emi, người không ngờ rằng Emeralda lại phối hợp với cô đến mức độ này, hỏi lại. "Như thế, thời gian điều tra của Emilia sẽ được tăng lên nhiều nhất có thể~~ và mục đích của việc kiểm tra là để giám sát tình hình trong khu vực~~ như thế sẽ tự nhiên và thuận tiện hơn~~" "Tớ chắc chắn sẽ tìm thông tin hữu ích cho cậu!" Emi không thể không ngẩng đầu lên trước sự sắp xếp hoàn hảo của Emeralda. Emeralda đã từng khuyên cô Emi kích thích kia như thế, khi mà họ cùng nhau chu du trong quá khứ, đặc biệt dùng ngôn ngữ của Ente Isla, cô đặt ngón tay mình trước môi, và nở một nụ cười rạng rỡ với nữ Anh Hùng trẻ tuổi, người trẻ hơn cô nhưng lại mang theo vận mệnh của cả thế giới mà lên đường. Emi hít vào một hơi trước sự quả quyết không thể đo nổi đằng sau vẻ mặt đó. Nếu là một đòn tấn công trực tiếp từ phía trước, thì sức mạnh của Emi có thể đã bị Emeralda vượt xa. Nhưng Emeralda, ngoài việc là pháp sư mạnh nhất thế giới, cô ấy còn là một chính trị gia, một chiến binh từng trải, người có thể dùng tài xoay sở không thể đo được của mình để đánh bại những năng lực mạnh mẽ khác, và dành lấy thắng lợi bằng trí tuệ. Emi nhớ trong lòng lời khuyên của đàn chị ấy, người mà có thể đứng trên một chiến trường ngang với cô. "Phải, cậu nói đúng." "Tất nhiên rồi! Ngoài ra, cơ thể cậu đã không còn thuộc về riêng cậu nữa rồi!" Emeralda ngừng phát ra vẻ quả quyết không đo nổi có cảm giác như một lưỡi băng ấy, và mỉm cười chỉ vào ngực Emi. ".....Cậu nói thế là sao." "Điều chị nói là thật~~nhỉ~~Alas Ramus-chan~~" "Haiz.... Alas Ramus." Emi thở dài, đưa tay mình ra và gọi Alas Ramus. "Em-onee chan, gì thế ạ?" "Em thật sự~~dễ thương quá đi!" "Eeuuuu?" Tiếng kêu của Emeralda khiến cô bé Alas Ramus định hình giữa không trung kia, co rúm người sợ hãi. "Này, Em, đừng làm con bé khóc nữa đấy?" Khi Emeralda sang Nhật đón Emi, bởi lần đầu được gặp mặt cô bé Alas Ramus quá dễ thương mà Emeralda đã phấn khích đến nỗi hét lên và làm cho cô bé phát khóc. "A~Chị xin lỗi~~ Alas Ramus-chan~~onee-chan khôn đáng sợ chút nào đâu~~ quay mặt sang đây đi~~?" "Uuuu....." Dù Emeralda cố dỗ dành Alas Ramus bằng giọng ngọt lịm, nhưng cô bé vẫn cảnh giác. "Alas Ramus-chan, em phải trông chừng mẹ em cẩn thận đấy nhé!! Đừng để mẹ em cố sức quá nhé~~?" "Có sứt?" "Với lại~~ em phải nghe lời Mẹ và là một đứa bé ngoan đấy nhé~~?" "Bé ngoan, Alas Ramus là một đứa bé ngoan!" Alas Ramus nắm đôi tay nhỏ mềm của mình lại, gật đầu đáp, khiến sự kiểm soát của Emeralda bị phân tán. "KYAAAA! Dễ thương quá đi!" "Eu, uwaaaaa!" "Em!" "Tớ xin lỗi~~" Emeralda lè lưỡi ra với vẻ mặt như đang biết lỗi, siết chặt nắm tay và vươn cánh tay về phía Emi. Thấy vậy, Emi vừa cười vừa làm vẻ mặt nghiêm túc, đưa tay ra móc vào tay của Emeralda. (Trans: chắc là kiểu móc khuỷu tay) Giữa cuộc xâm lược của Quỷ Quân trong quá khứ, đó là phương châm mà lực lượng con người đã tạo ra sau khi họ lần đầu chiến thắng Lucifer. Dù họ đã đánh bại được quân của Lucifer, nhưng nỗi sợ mang lại từ Quỷ Quân ở Bắc, Đông, Nam, và Lục địa Trung tâm vẫn khắc sâu vào tâm trí loài người. Mặc dù sự hiện diện của Anh Hùng và sự giải phóng của Tây Lục địa mang lại hy vọng, nhưng người ở tiền tuyến chắc chắn không vì thế mà cảm thấy tích cực về tương lai. Lúc bấy giờ, thế giới loài người đã gần như quy phục trước sức mạnh của Quỷ Quân. Sự xuất hiện của Anh Hùng và những đợt phản công đó chỉ có thể miêu tả bằng hai từ 'phép màu'. Rồi khi phép màu vẫn còn hiện diện, họ sẽ phải cứu lấy thế giới. Nếu đủ rảnh rỗi để bám lấy hy vọng, thì họ nên thay đổi thế giới bằng cách chiến đấu và tiến về phía trước. Đó là phương châm phản công đầu tiên mà các chiến binh ở Tây Lục địa đã hét lên trong trận chiến với Ma Vương Satan. Qua ký ức về khoảng thời gian đó, tâm trí và cơ thể Emi với Emeralda càng cảm nhận được một cách mãnh liệt, cái thực tại mà họ tự đặt mình vào chiến trường. "Vậy~~Emilia~~một tuần sau cậu phải bình an quay về đấy!" "Ừ, cậu cũng vậy." "Em onee-chan đi rồi." "Đúng vậy.... giờ sẽ là chuyến hành trình của một... không, là chuyến hành trình của hai người, của mẹ và Alas Ramus." "Alas Ramus, sẽ là đứa bé ngoan!" "Vậy con đừng quậy phá gì đấy. Giờ con quay lại một chút đã." Emi lau lau chỗ bùn trên tay và nhẹ chạm vào đầu Alas Ramus, giải trừ thể vật chất của cô bé. "...Được rồi, tóm lại là đến chợ Thành Cassius trước. Mình cần phải tìm cách kiếm chút quần áo." Phần là vì người cô dính bùn, cơ mà bộ đồ mà Emi đang mặc được mua ở Nhật. Bộ đồ mà cô mặc khi từ Ente Isla trôi đến Nhật tất nhiên, là bộ mặc trong giáp. Tuy là cô có thể nhờ Emeralda chuẩn bị giúp, nhưng người bạn tốt của cô ấy cần tránh hành động không tự nhiên càng nhiều càng tốt, và cô cũng không biết Tướng Quân Pepin và những người chống lại Emeralda sẽ có những hành động gì. "Mình không hiểu mấy kẻ có ý định làm hại người khác, việc đó có chỗ nào thú vị cơ chứ?" Emi thở dài không biết lần thứ bao nhiêu trong ngày, và phủ đầy bùn, cất bước đi đầu tiên trong khu rừng tối, hướng về quê nhà mình.
Alternative Linked Data Views: ODE     Raw Data in: CXML | CSV | RDF ( N-Triples N3/Turtle JSON XML ) | OData ( Atom JSON ) | Microdata ( JSON HTML) | JSON-LD    About   
This material is Open Knowledge   W3C Semantic Web Technology [RDF Data] Valid XHTML + RDFa
OpenLink Virtuoso version 07.20.3217, on Linux (x86_64-pc-linux-gnu), Standard Edition
Data on this page belongs to its respective rights holders.
Virtuoso Faceted Browser Copyright © 2009-2012 OpenLink Software