| rdfs:comment
| - “Chà, giờ đã đến lúc tớ phải đi rồi.” Kasumi Konjou nói khi cô ấy lấy cặp mình và đứng dậy. “Cậu đi thật sao?” Khi đối mặt với một cô gái đang giận hờn với một khuôn mặt đầy cô đơn, Konjou gật đầu và thừa nhận với một tiếng “Uhm.” “Cũng chẳng phải chuyện gì lớn cả. Cứ ở lại lớp đi và học lại trong vòng khoảng năm năm nữa đi.” Khi mà cô ấy nghe cô gái càu nhàu, Konjou khẽ cười. “Đừng có nói những điều đáng lo đến thế chứ. Bên cạnh đó, tớ đã tốt nghiệp rồi mà.” “Thế thì cũng không sao, nhưng để có thể nhận ra mơ ước của chính mình, đây là lựa chọn duy nhất của tớ mà thôi.” “Cậu khá là tự tin sao?”
|
| abstract
| - “Chà, giờ đã đến lúc tớ phải đi rồi.” Kasumi Konjou nói khi cô ấy lấy cặp mình và đứng dậy. “Cậu đi thật sao?” Khi đối mặt với một cô gái đang giận hờn với một khuôn mặt đầy cô đơn, Konjou gật đầu và thừa nhận với một tiếng “Uhm.” “Cũng chẳng phải chuyện gì lớn cả. Cứ ở lại lớp đi và học lại trong vòng khoảng năm năm nữa đi.” Khi mà cô ấy nghe cô gái càu nhàu, Konjou khẽ cười. “Đừng có nói những điều đáng lo đến thế chứ. Bên cạnh đó, tớ đã tốt nghiệp rồi mà.” “Tại sao cậu lại không đi học Đại Học ở trên đảo này cơ chứ? Họ có bất kì ngành nào mà cậu muốn ở đây mà, và mọi người đều đã quen biết cậu cả rồi, vì thế cậu thậm chí còn có chút thâm niên ở đây nữa mà.” “Thế thì cũng không sao, nhưng để có thể nhận ra mơ ước của chính mình, đây là lựa chọn duy nhất của tớ mà thôi.” “Cậu khá là tự tin sao?” “Chà, chẳng phải đã hiển nhiên rồi sao. bởi vì tớ có thể thấy được định mệnh của tương lai.” Konjou lôi một chiếc gương tròn ra khỏi chiếc túi của mình và mở nó ra. “Miễn là tớ vẫn còn ‘Gương Tiên Đoán Cuộc Sống’ này, tớ sẽ có thể dự báo được tương lai của chính mình.” “Hừm, đó là thứ gì thế? Trông cứ như là một trò đùa vậy.” Khi mà cô ấy thấy cô gái không vui vẻ gì nhìn sang chỗ khác, Konjou liền bỏ chiếc gương vào cặp mình với một nụ cười gượng gạo. “Người mà liên quan đến việc giấu các châu báu có thể đừng có nói những điều như thế được chứ?” “...Cậu thậm chí là đã hứa rằng cậu sẽ giúp mình tìm ra thủ phạm đã giết mình.” Nghe thấy lời phàn nàn của cô gái, nụ cười của Konjou biến mất. “Tớ xin lỗi, những tớ chẳng thể làm gì được cả. Tớ không thể giữ được lời hứa đó bởi vì…” “Nếu cậu tìm ra thủ phạm giết mình, chính bản thân cậu cũng sẽ bị giết, đúng không?” Konjou gật đầu. “Đúng vậy, đó là cảnh tượng mà chiếc gương đã cho tớ thấy.” “Vậy thì cơ bản là cậu biết thủ phạm là ai.” “Ừ, tớ biết thủ phạm là người nào.” “Nhưng cậu không thể nói cho mình biết.” “Ừ, tớ không thể nói. Đó là vì trong định mệnh của tớ, tớ cuối cùng sẽ bị giết nếu như tớ làm thế.” Nói cách khác, chẳng có gì để cho Konjou có thể làm cho cô gái cả. “Thế thì hãy nhanh ra khỏi phòng đi. Mình chẳng quan tâm đến chuyện của cậu nữa đâu, Konjou.” Cô gái vẫy tay một cách giận dữ và rồi nói: “Nhanh đi chết đi, Konjou!” “Cho dù cậu không có nói thì mình cũng đi đây. Tuy nhiên, tớ chắc chắn sẽ không quên bất kì chi tiết nhỏ nhặt nào về ba năm đó đâu.” Khi mà cô gái nghe thấy những lời của Konjou, cô ấy lặng lẽ quay lưng đi, nhưng đôi vai của cô có vẻ như đang run lên. Đó là đôi vai đang run rẩy mà khiến cho một người muốn ôm chầm lấy chúng. Tuy nhiên, Konjou chẳng thể ôm lấy cô gái này. Không, chính xác hơn thì chẳng có bất kì người nào có thể chạm vào cô gái này, người mà đã đóng chặt trái tim mình lại. Do đó, Konjou để lại một lời tiên đoán đầy hy vọng. “Đừng lo. Cho dù tớ không thể làm được chuyện đó, người kế tiếp sống trong căn phòng này chắc chắn sẽ có thể đạt được những gì cậu mong muốn.” Sau khi nói điều đó, Konjou tiến về phía cổng ra vào. Nếu cô ấy không đi khỏi vào lúc này đây, cô ấy sẽ nhỡ chuyến tàu. “Konjou.” Sau khi cô ấy hoàn tất việc mang giày mình và nghe thấy tiếng hét này, Konjou nhìn lại và thấy cô gái trong căn phòng đang nhìn chằm chằm vào cô. Đột nhiên cô gái giơ ngón cái lên cho Konjou. “Cậu chắc chắn sẽ trở thành nhà văn viết sách ảnh!” Nghe thấy lời động viên của cô gái, Konjou nở một nụ cười trong khi kìm nén những giọt nước mắt của mình. Cô ấy đáp lại bằng một ngón cái đưa lên. “Tất nhiên rồi! Vì thế, nếu như cậu vẫn chưa siêu thoát vào lúc ấy và cậu vẫn ở trong căn phòng này, hãy chắc rằng cậu đọc quyển sách ảnh của tớ đấy!”
|