Do thông tin ấy đến quá đột ngột... “Cái gì…?!” Ryuuji nhìn chằm chằm không chớp mắt vào gương mặt của người phụ nữ độc thân (ba mươi tuổi) phía trước mình. Sau tiết chủ nhiệm, cậu đã được gọi đến văn phòng giáo viên. Lúc đó, văn phòng ngập tràn một bầu không khí khó xử. “Đ, đừng có nhìn chằm chằm vào cô bằng ánh mắt sắc lẻm đó...Cô rất nhạy cảm với những nếp nhăn của mình…” “Không, em không nhìn vào chúng. Thật vậy sao, sensei? Có lẽ nào cô đã nhầm rồi không?” “Cô hiểu rồi...Kitamura-kun vẫn còn ở trong lớp chứ?” “Dù sao thì, đầu tiên em cũng sẽ mang cậu ấy đến đây đã.” “Ô!” “...” “Cái gì?!” “Ừm…” “Ồ…”
| Graph IRI | Count |
|---|