| abstract
| - Khi định thần thì tôi đã thấy mình ở giữa một khu rừng. Hoa cỏ mọc rậm rạp và những tàn cây sum suê che phủ khắp chốn, và trông những giọt nắng xuyên qua khe lá tôi có thể áng chừng trời hiện đang giữa ban trưa, thế nhưng không gian bốn bề vẫn phủ màu sắc đầy ảm đạm. Giữ nguyên cơ thể đang úp sấp người trên mặt đất, tôi ngước mỗi đầu lên, đảo mắt một vòng quan sát tình hình. Sau khi xác nhận không có ai ở xung quanh thì tôi mới quyết định đứng dậy. Tôi dùng tay phủi rơi lá và sỏi dính trước người mình. Cái tên Thần linh (tạm gọi) kia, rốt cuộc đã không cho tôi quần áo để mặc. Không lẽ việc ném một thiếu nữ không mảnh vải che thân ra ngoài – cho dù nếu chỉ là trò đùa – lại là điều hết sức bình thường với hắn ư? Tôi biết hàng tấn manga và tiểu thuyết khắc họa những câu chuyện mà nhân vật bị đưa đến một thế giới khác, song gặp trường hợp bị đối xử tàn tệ như vầy thì tôi chưa từng nghe qua bao giờ. Tôi không thể đi vào thị trấn trong cái bộ dạng này, và cũng chẳng thể liều lĩnh mà sử dụng đường chính để di chuyển. Có thể nói, thật may mắn khi nơi này nằm ở giữa chốn rừng rậm. Tạm thời tuy không có người nhưng ít ra mình cũng phải có thứ gì đó che thân, tôi nghĩ bụng, nhưng bây giờ tôi rõ ràng là chẳng có vật dụng gì ở bên cạnh cả. Cho dù đã đảo mắt quan sát xung quanh, tôi chẳng thể tìm thấy nổi dù chỉ một cái lá đủ to bản để che kín người mình. Trong lúc đang hoang mang không biết phải làm gì tiếp theo, tôi sực nhớ đến những thứ mà tên Thần linh (tạm gọi) kia đã hứa là sẽ ban cho tôi. Nếu không nhầm thì ngoài ước nguyện của riêng tôi thì còn có năng lực thể chất, sức mạnh ma thuật và hộp vật phẩm... hộp vật phẩm? Nếu nó là năng lực giống như kho chứa trong trò chơi, có lẽ trong đó sẽ có một thứ gì đấy không chừng? Tuy nhiên, tôi lại không biết cách để sử dụng nó. Tạm thời thì... “Hộp vật phẩm.” Tôi đánh bạo thử gọi tên xem thế nào thì một màn hình nửa-trong-suốt hiện lên trước mắt tôi. ►Dao găm ngắn x1 ►Áo choàng da x1 Oo, có đồ ở bên trong thật. Nhìn qua tên thì rõ ràng chỉ là trang bị sơ khai, thế nhưng tôi hiện tại chẳng buồn để ý đến điều đó. Quần áo là thứ tôi muốn ngay lúc này đến mức sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để có được. Tôi tìm mọi cách để lấy nó ra. Mọi cố gắng chạm tay vào chỗ tương ứng trên màn hình đều vô hiệu. Tôi chỉ nhìn chứ chẳng cầm nắm nó được. Có vẻ như tôi không thể thao tác bằng cảm ứng với cái màn hình này. Tôi thử chủ ý suy nghĩ Áo choàng ra đây xem thế nào, thì một cái áo choàng nâu đậm đột ngột hiện lên từ cái bóng của tôi. Hơ, cái bóng này là hộp vật phẩm của tôi à? Phương cách này có vẻ sặc mùi hắc ám thế nào ấy, thế nhưng tôi tạm gạt suy nghĩ đó sang một bên và khoác tấm áo choàng để mặc tạm. Nó có cảm giác thô ráp giống đồ rẻ tiền, chưa kể là do tôi trần như nhộng nên thoáng cả từ trước ra đằng sau. Tuy nhiên, đã có thứ để che thân khiến tôi thở phào một hơi dài nhẹ nhõm... trong bụng. Tạm thời trấn tĩnh trở lại, tôi thử kiểm tra màn hình hiển thị trước mắt mình xem thế nào. Bên trong hộp vật phẩm chỉ còn dao găm ngắn sau khi tôi lấy áo choàng da ra. Tôi nhặt một hòn đá dưới chân lên, tập trung ý thức và thả nó vào cái bóng. Hòn đá bị cái bóng nuốt chửng không một tiếng động, và trên màn hình hiện thêm một dòng ►Đá thường x1. “………………” Kế tiếp, tôi chủ ý suy nghĩ đóng hộp vật phẩm lại, và màn hình biến mất với một tiếng pfft. Giữ nguyên hiện trạng như thế, tôi chủ ý suy nghĩ lấy hòn đá ra, và hòn đá hiện lên từ cái bóng đen bên dưới. Thêm một lần nữa, tôi lại nghĩ đến việc cất hòn đá vào, và thế là hòn đá chìm xuống cái bóng mất dạng. Hừm, có vẻ như dù màn hình không hiện lên nhưng nếu tôi biết bên trong có vật gì thì vẫn có thể lấy nó ra như thường. Để đề phòng bất trắc có thể phát sinh, tôi đã quyết định lấy dao găm ngắn ra và cầm nó bằng tay phải. Tôi đoán đây là một hệ thống khá giống trong trò chơi từ những gì đã xảy ra cho đến giờ. Nếu là vậy thì... “Trạng thái.” Linh cảm quả nhiên không sai, một màn hình khác với cái ban nãy xuất hiện trước mắt tôi. Tên: Anri Chủng tộc: Nhân tộc Giới tính: Nữ Tuổi: 17 Nghề nghiệp: Ma thuật sư Cấp độ: 1 Danh xưng: Nữ tử của Tà thần Trữ lượng ma lực: 3,031,504 Kĩ năng: ► Tà thần Khí sắc (Cấp độ 5) ► Ác uy Ma nhãn (Cấp độ 5) ► Thần hộ Ban phúc (Cấp độ 7) ► Kháng Trạng thái Bất thường (Cấp độ 6) ► Ma thuật Hắc ám (Cấp độ 6) Hộp vật phẩm (Cấp độ 4) Trang bị: ► Dao găm ngắn ► Áo choàng da Có quá nhiều chỗ để tsukkomi ở đây tới mức tôi bối rối không biết phải bắt đầu từ đâu, thế nhưng trước hết tôi muốn nói một điều. Tên tôi là Yasuzato. Gượm đã tôi nhầm, ý tôi không phải vậy. Đó là họ, chứ không phải tên của tôi. Tôi cố gắng chạm vào phần tương ứng trên màn hình để làm gì đó với cái tên bị tự tiện xuyên tạc kia, song cũng giống như với hộp vật phẩm trước đấy, cũng chỉ là dã tràng xe cát mà thôi. Đổi nào đổi nào tôi tập trung ý thức vặn vẹo một hồi, nhưng nó vẫn y nguyên không hề suy suyển. Sau một hồi đánh vật mà chẳng được tích sự gì, tôi đành chịu thua và hướng sự chú ý sang những mục khác. Chủng tộc, giới tính và độ tuổi thì bình thường, cấp độ thì tôi vốn là đứa không có gì đặc biệt nên có giá trị 1 là điều đương nhiên. Nghề nghiệp thì tuy bị tự tiện gán làm ma thuật sư, song tôi không nghĩ bản thân thuộc tuýp vận động nên mục này cũng ổn. Thế nhưng, giá trị của cái gọi là trữ lượng ma lực thì thật kỳ lạ. Gượm đã, tôi không thể nói chắc vì tôi không biết giá trị thông thường của nó là bao nhiêu, nhưng thử nghĩ theo khía cạnh số học thì trông nó chẳng bình thường chút nào cả. Tuy nhiên, có một thứ còn làm tôi lo lắng hơn thế. “Nữ tử của Tà thần?” Tại sao tôi lại bị gán một cái danh xưng sặc mùi nguy hiểm thế chứ? Tôi chỉ biết là mình bị cái tên Thần linh (tạm gọi) kia ném vào thế giới này mà. Vậy ra, hắn là Tà thần sao? Chậc, nhìn kiểu thì thì một kẻ sở hữu đôi mắt còn ngập ngừng do dự hơn cả tôi trông chẳng có vẻ gì là một thực thể thần thánh phương nào cả, thế nên nếu nói hắn là như vậy thì tôi cũng sẽ gật đầu đồng thuận ngay tắp lự. Tôi chuyển sự chú ý sang mục danh xưng, và khi quan sát tỉ mỉ nó thì phần giải thích bổ sung được biểu thị. Ban cho tôi cái thứ sặc mùi chuunisettei này, rốt cuộc cái tên Tà thần kia muốn gì cơ chứ? Thôi, tạm gác cái mục trốn tránh hiện thực sang một bên, đã đến lúc tôi phải để mắt đến mấy cái phần có vấn đề. Ở cột kĩ năng là Tà thần Khí sắc và Ác uy Ma nhãn. Nếu xem khí sắc = khí chất, ma nhãn = mắt thì chúng tương ứng với những gì đã nêu trong ước nguyện của tôi. Tuy nhiên, tôi nhớ không nhầm là mình đã khẩn cầu biến chúng trở nên bình thường. Vậy tại sao lại thành ra thế này, thật không thể nào chấp nhận được. Tôi chuyển sự chú ý sang cột kĩ năng, và phần giải thích bổ sung được biểu thị. Khí chất ghê tởm toát ra của Tà thần. Không chỉ có hiệu quả về mặt vật lý, những kẻ trong phạm vi ảnh hưởng của khí chất sẽ bị một phen khiếp đảm kinh hồn. Cấp độ 5 là cấp độ của một tà thần trung bình── Một tà thần trung bình── Trung bình── Hả, ai bảo là làm cho bình thường theo tiêu chuẩn của Tà thần cơ chứ! Thôi thế chẳng phải là chết tôi rồi sao? Rõ ràng bây giờ còn tệ hại hơn so với lúc còn ở thế giới cũ. Nghiêm túc mà nói, tôi sợ phải nhìn vào trong gương ngay lúc này. Lúc trước tôi đã bị mọi người xung quanh giữ khoảng cách rồi, trộm nghĩ thật chẳng thấy một tia hi vọng vào một tương lai tươi sáng sau này cả. Tôi buông thõng hai tay và đầu gối xuống đất... trong tâm trí. Sau một lúc buồn nẫu ruột, tôi bèn hạ quyết tâm và hướng sự chú ý sang những kĩ năng còn lại. Tôi thề trong bụng sẽ có một ngày dập tên Tà thần đó một trận tơi bời. Hộp vật phẩm thì đúng là rất tốt, nhưng ngoại trừ nó ra thì cái nào cũng sặc mùi siêu cấp nguy hiểm. Kháng Trạng thái Bất thường nhìn qua thì tưởng không có gì… nhưng xem kĩ thì trong cái trật tự kĩ năng này nó lại là thuộc tính cấp boss. Tôi không thể mường tượng cụ thể cái gọi là Thần hộ, nhưng Thần hộ của Tà thần nhất định không hề hay ho chút nào cả. Tôi quan sát lại một lượt trạng thái của bản thân và thầm nghĩ... sao cái mớ này sặc mùi boss cuối kiểu gì ấy nhỉ? 『Áo choàng da đã được Thần hộ』 ? Tôi chợt nghe thấy một giọng nói vang lên từ đâu đó, và ngay khoảnh khắc kế tiếp, cơ thể tôi bị bóng tối bao phủ. Gượm đã, chính xác thì là cái áo choàng tôi đang mặc chứ không phải là cơ thể tôi. Khi bóng tối tan biến như thể bị nuốt chửng, ở chỗ đó không còn là một cái áo choàng nâu đậm nữa, mà là một cái áo choàng đen nhánh toát nên vẻ cao quý phấp phới tung bay. Không chỉ thế, còn có cả một chiếc váy ở bên dưới lớp áo... quả nhiên vẫn không có nội y bên trong. Theo như tôi đoán từ giọng nói ban nãy, thì đây có lẽ là tác dụng của kĩ năng Thần hộ Ban phúc? Phần giải thích của kĩ năng nói rằng nếu không chủ ý thì sẽ ban phúc sau khi chạm vào đối tượng liên tục trong một tiếng đồng hồ. Vì tôi không có đồng hồ nên không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, nhưng từ khi lấy cái áo choàng da ra khỏi hộp vật phẩm thì thời gian tính đến giờ có lẽ cũng đã gần xấp xỉ như thế. Cho dù thế nào thì tôi cũng rất cảm tạ. Nhờ vậy mà tôi đã chuyển đổi từ phong cách áo choàng khỏa thân biến thái sang một bộ dạng đứng đắn hơn. Thế mà khi nãy tôi đã nghĩ chẳng có thứ gì tốt đẹp cả, thật xin lỗi ngươi nhé── 『Dao găm ngắn đã được Thần hộ』 Giống như với cái áo choàng ban nãy, bóng tối cũng tụ hội bao phủ tay phải cầm dao găm của tôi. Sau một hồi bóng tối tan, và ở đó là một đoản đao đen nhánh trông đầy vẻ nguy hiểm. ► Đoản đao Ác quỷ [Mới] ► Tà thần Hắc y [Mới] Quả nhiên là chẳng có gì tốt đẹp cả.
|