| abstract
| - “Sư phụ… của sư phụ?” “Ừ. Kiyotaki Kousuke Cửu Đẳng.” Ba người chúng tôi lên tàu, tôi kể cho Ai về sư phụ. “Sư phụ anh có tới lữ quán nhà em mấy lần rồi. Trong Trận Long Vương ổng cũng có đi với anh.” “Ừm… Em chỉ nhớ rõ mỗi sư phụ thôi à…” Ngồi bên trái tôi, Ai cúi đầu như để xin lỗi. Còn sư tỉ ngồi bên phải tôi thì vừa quạt mình (bằng quạt dự phòng) vừa nhìn mấy tấm quảng cáo treo trên trần tàu với vẻ chán chường. Ít ra thì bà này cũng chịu tới xem trận tranh danh hiệu của tôi. “Sư phụ của sư phụ… Em gọi thế nào đây ạ?” “Ừm… chắc là đại sư phụ?” “Kiyotaki tiên sinh là được rồi. Con nhóc đó không phải đệ tử của cậu, Yaichi.” “…Darabuchi.” “Thế nghĩa là gì hả? Không phải khen đúng không?” Xin đừng có nổi giông tố khi tôi còn kẹt ở trung tâm mà. “Nhưng sư tỉ, thế thì sao lại đưa Ai tới nhà sư phụ—” “…Sao có thể đuổi một cô nhóc tiểu học ra đường được?” Tuy giọng khó chịu như thế nhưng sư tỉ cũng có nghĩ cho Ai. Chắc là sư tỉ thấy phục Ai vì đã một thân một mình lặn lội từ Hokuriku đến đây. Sư tỉ rất quý sự ý chí và bản lĩnh. Tôi cũng thấy tốt nhất nên để sư phụ tính, nên tôi không phản đối. Nhưng lời phản đối lại đến từ một người khác. “Sư phụ…? Vậy nghĩa là sao…?” “Đại khái là, anh sẽ nhờ sư phụ anh làm sư phụ em thay vì anh—” “K-Không được! Em muốn sư phụ làm sư phụ của em cơ! Sư phụ bảo em có thể gọi sư phụ là sư phụ mà—!” “Đừng có lải nhải sư phụ, sư phụ nữa! Ai hiểu được nhóc nói gì!” Chúng tôi cứ lời qua tiếng lại cho đến cổng nhà sư phụ. Chỉ cách một ga tàu nên chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến nơi. Nhà sư phụ Kiyotaki là một ngôi nhà cổ kiểu Nhật, vừa là nơi ở vừa là nơi dạy shogi. “Bọn con mới về!” Sư tỉ và tôi vừa nói lớn vừa bước vào nhà. Khi đến đây chúng tôi nói “Con mới về”, thay vì “Xin làm phiền”. Sư phụ bảo chúng tôi làm vậy. Chúng tôi là ‘đệ tử tại nhà’ đã sống ở đây khoảng mười năm để rèn luyện. Tôi và sư tỉ đã sống ở đây lâu hơn nhà bố mẹ đẻ của mình, nên đối với chúng tôi đây là một nơi rất đặc biệt. “Ồ, chào hai đứa về.” Con gái sư phụ, chị Keika ló đầu ra từ bếp và thản nhiên chào chúng tôi. Chị Keika là một mỹ nhân khoảng giữa tuổi hai mươi, dịu dàng và hiền hậu, đã giỏi nấu ăn lại xinh đẹp nữa. Chị còn thủ một bộ ngực đầy đặn. Với tôi chị ấy là nữ thần, hồi nhỏ tôi thường tuyên bố: “Lớn lên em sẽ cưới chị Keika!” và bị sư tỉ cho ăn cước. Hai người chúng tôi lúc nào cũng ganh đua để giành sự chú ý của chị ấy. “Em mới về đây chị Keika!” “Chào em, Yaichi. Cho chị xin lỗi hôm qua bố đã gây rắc rối nhé?” “Em cũng không muốn nói thế này với chị, nhưng chị phải dạy cho ổng đi toilet đi…” “Chị dạy dỗ lại bố rồi. Em nữa, Ginko, mừng em về nhà.” Sư tỉ nở nụ cười với chị Keika rồi dúi đầu vào vai chị ấy như một chú mèo con. Chị Keika có lẽ là người duy nhất trên đời mà sư tỉ chịu mở lòng cùng. Cứ như là nữ thần vậy. “Tiểu thư dễ thương kia nữa, chào em. Em cứ tự nhiên nhé.” “V-Vâng! Xin làm phiền gia đình ạ!!” Ai cúi đầu, người cong như con tôm. Với sư tỉ thì cô bé có thái độ chống đối như là điều đương nhiên vậy, nhưng thấy sự dịu dàng, ấm áp của chị Keika thì Ai ngoan ngoãn ngay lập tức. Đúng là nữ thần! “…Sư phụ đâu?” “Đang nghe điện thoại thì phải. Bố nói chuyện với ai đó từ nãy đến giờ—” “Ginko. Yaichi. Hai con mới về à.” Sư phụ Kiyotaki bước ra, sàn nhà kêu thùm thụp. Trông sư phụ có vẻ mệt mỏi. Nhìn thấy Ai, sư phụ nói “Ừ,” và gật đầu trước khi tôi và sư tỉ kịp nói gì. “Đúng lúc lắm. Đưa cô bé vào trong nhà. Keika, chuẩn bị bữa tối đi. Chúng ta sẽ ăn cơm chung ở trong nhà.” “Vâng ạ.” Chuyện có vẻ đang tiến triển trơn tru. “…Thế là thế nào?” “Chuyện gì vậy nhỉ?” Tôi và sư tỉ liếc nhìn nhau, thế rồi tôi hối thúc cô bé đang run rẩy trong căng thẳng và đi theo sư phụ.
|